Các du khách khác đều chờ, bố cô bé vô cùng ái ngại, hối thúc con.
"Sắp xuống núi , sắp ăn ngon , nín con."
"Con gái, con lớn , ương bướng như trẻ con nữa. Qua đoạn cầu gỗ , qua đài tưởng niệm, thêm một đoạn nữa là lên xe. Lên xe , bố thể hứa với con một điều kiện trong khuôn khổ cho phép."
Hai lớn lượt dỗ dành, từ phân tích đạo lý đến dỗ như trẻ nhỏ, nhưng ăn thua. Cô bé vẫn cứng đầu, lý lẽ còn nhiều khiến bố bó tay.
Vẻ mặt bắt đầu đổi, sầm xuống, ánh mắt đáng sợ, rõ ràng là chuẩn cho con một trận đòn.
Mấy du khách bụng thấy liền an ủi cô.
"Đừng nóng, trẻ con mà, từ từ , đừng đ.á.n.h cháu."
" đấy, ngoài đừng đ.á.n.h con, tổn thương tự ái của cháu."
" lúc chúng leo núi cũng mệt, qua bên bậc đá tạm, vợ chồng chị cứ từ từ chuyện với cháu."
Từ sáng đến giờ, ở khu thắng cảnh thì cũng đường đến đó.
Giờ ai cũng mỏi mệt, chỉ nhanh chóng đến nếm thử thứ mỹ vị khen ngợi cho , về khách sạn nghỉ ngơi.
Vậy mà cô bé giở chứng, bỗng nhiên họ cũng thấy mệt đến bước nổi, thế là bệt xuống hóng chuyện, xem bố cô bé dạy con.
Bố cô bé thấy tỏ sốt ruột, xin kéo con sang một bên. Bà đang cố nén lửa giận, đành để ông bố giải quyết.
Ông bố thở dài: "Dạo bố thấy con nổi loạn, chống đối bố . Con một việc đúng, bố nhắc nhở mà con vẫn vui. Con đang đến tuổi dậy thì ? Bố cảm thấy dạy nổi con nữa, con vì ?"
Cô bé hậm hực: "Vì con ương ngạnh, con cãi bố ."
"Vậy tại con cãi?"
"Tại vì con thích cãi!"
Ông bố hỏi: "Thế tại con thích cãi?"
"Tại vì từ nhỏ con thế."
Cuộc đối thoại lạ lùng, chẳng đến .
Ông bố thở dài: "Được, chúng chuyện đàng hoàng. Đi du lịch là do con đề xuất, núi là con đòi leo, giờ chịu xuống cũng vẫn là con. Con cứ chống đối bố ? Bố đối xử với con đủ ư?"
"Không, , chút nào. Bố con đau khổ quá." Cô bé tức run cả , nước mắt long lanh nơi khóe mi. Vốn xinh xắn, giờ càng khiến xót xa.
Mấy du khách thấy thế, ánh mắt đổi, lẽ là loại bố tồi, bất mãn với cuộc sống công việc trút giận lên con cái chứ.
Ông bố bất lực: "Vậy con xem, bố đối xử với con chỗ nào ?"
"Hồi con ba tuổi, cô giáo mẫu giáo bảo ngày của Mẹ tặng hoa cho . Con mới ba tuổi tặng hoa cho . Thế mà những vui, còn đ.á.n.h con một trận, đ.á.n.h con thê t.h.ả.m lắm, con nhớ là con ăn cơm."
Cô bé dứt khoát: "Con nhớ hết , bố bảo chuyện đó ?"
Mẹ cô bé lạnh, bố con một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-297-mat-het-mat-mui-phai-lam-sao.html.]
Ông bố nghiêm mặt : "Con tặng hoa thật, đấy là cánh hoa đủ màu sắc, lắm. con hái chúng từ vòng hoa cổng nhà tang lễ của bà hàng xóm, con hái nhiều, lúc con đang ngủ, con rải kín lên . Con bảo, đ.á.n.h con thì đ.á.n.h ai?"
Cô bé "À" một tiếng: "Là ?"
Cô tin nổi, : "Thế con còn nhớ bà nội mua cho con một chiếc váy công chúa , con mừng lắm. Ấy mà mặc đ.á.n.h con, đ.á.n.h thì thôi, bố còn bên đ.á.n.h , đ.á.n.h mạnh . Con con nuôi ?"
Mẹ cô bé bồn hoa bên , vẻ mặt là "đẻ nó, đừng giận".
Ông bố thở dài. Được, nguyên nhân cái tuổi nổi loạn của con gái tìm . Mấy chuyện mơ hồ hồi ba năm tuổi, con bé nhớ còn bóp méo sự thật.
"Chẳng là cho con mặc, mà là con mặc xong bảo là nàng tiên, đòi nhảy từ mái nhà xuống để hoá . Mẹ con kéo mãi , cuối cùng chỉ thể đ.á.n.h con một trận, đ.á.n.h đến nỗi con sứt da mẻ thịt, con mới chịu thôi đòi nhảy nữa."
Ông lạnh: "Con xem đáng đ.á.n.h ?"
Cô bé há hốc mồm, tin , tại chuyện khác với ký ức của .
Mấy du khách thì bóc kẹo, gặm hạt dưa, vui vẻ hóng chuyện. Chuyện thú vị đấy, hóng tiếp nào.
"Vậy... ..."
Cô bé mấy cái đúng, cuống lên: "Còn một chuyện, con nhớ con đang ăn kẹo mút, cho miệng kịp ăn thì bố tát con hai cái, mặt sưng vù. Bố dám bảo là đ.á.n.h ?"
Ông bố cảm thấy đến mệt mỏi, khoanh tay tảng đá lớn bên cạnh, lạnh.
"Con chắc là đang ăn kẹo mút chứ? Lúc đó con sốt, bố cặp nhiệt độ cho , cây nhiệt kế để tủ đầu giường, lưng một cái con đập vỡ. Không những thế, con thấy thuỷ ngân chảy , tưởng ăn , cho luôn cây nhiệt kế mồm."
"Lúc đó bố suýt bay mất hồn, bảo con nhả con chịu, bố tát con hai cái thì con nuốt thuỷ ngân bụng ."
Cô bé: ...
Hồi bé con nghịch ngợm như ?
Mấy nghỉ bên cạnh rõ mồn một, giờ thì nhịn nữa, ồ lên, kém còn vỗ đùi đen đét.
Một bác tuổi giơ ngón tay cái với cô bé: "Cháu ạ, cháu sống đến tận bây giờ cũng dễ dàng, giỏi đấy."
Một thanh niên tò mò hỏi: "Hồi nhỏ từng cầm ô định nhảy từ tầng hai xuống, bố cho một trận đòn nhớ đời. Cháu thế bao giờ ?"
Ông bố nghiến răng: "Nó định , nhưng kịp."
Mọi xung quanh vang.
Cô bé mặt đỏ bừng, đó, hổ đến nỗi đào một cái hố xuống đất.
Con thật sự ngờ sự thật về những chuyện hồi bé như .
Vốn con đang buồn vì bố yêu con, con sẽ lời họ nữa.
Còn bây giờ, nỗi buồn của con là tự hại quá, mặt mũi rơi hết, bây giờ?
"Giờ xuống núi ?" Mẹ cô bé kịp thời đến ôm con lòng, giúp con đỡ bối rối một chút.