Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 3: Ớt Xào Trứng
Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:24:09
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hà Nam thầm nghĩ, đúng là ngày sinh nhật khác, vận may tự nhiên gõ cửa. Chỉ cần ăn một bữa cơm, giúp đỡ một việc cỏn con là nhận ngay một bát canh miễn phí.
Anh liếc thực đơn, món canh rẻ nhất là canh trứng rong biển cũng giá 18 tệ. Kèo quả thực quá hời.
"Được thôi, tự chọn loại canh ?"
Hà Nam chỉ tay thực đơn hỏi.
Ngô Hân gật đầu cái rụp. Đã mang tiếng tặng canh miễn phí, chi bằng tặng luôn món canh mà khách hàng yêu thích. Biết tạo ấn tượng , níu chân một khách hàng thiết. Trong kinh doanh, keo kiệt, chi li quá là nên.
"Tất nhiên là , cảm ơn trai nhé!"
Chờ khách hàng order xong, Ngô Hân mang tờ hóa đơn ghi món ăn kẹp khe cửa sổ giao đồ ăn của nhà bếp.
Khu vực phục vụ khách hàng và nhà bếp chỉ ngăn cách bởi một bức tường. Ngoài cánh cửa , còn một ô cửa sổ bằng kính trong suốt lớn, khách hàng thể dễ dàng quan sát hoạt động bên trong nhà bếp.
Hơn nữa, nếu bên trong nhà bếp chuyện gì cần thiết, chỉ cần gọi với một tiếng là bên ngoài cũng thể thấy.
Nhìn chung, quy mô quán ăn quá rộng lớn, nhưng cái sạch sẽ, vệ sinh. Tại quầy gọi món, ngoài các món ăn ghi thực đơn, khách hàng còn thể tự tay lựa chọn những nguyên liệu tươi sống bảo quản trong hai chiếc tủ kính trong suốt, vô cùng tiện lợi và đảm bảo chất lượng.
"Ớt xào trứng, canh thịt viên rau cải."
"Để bố phụ trách nấu canh, món ớt xào trứng chế biến khá đơn giản, bố sẽ chỉ cho con cách ."
Phương Quân lướt qua tờ thực đơn, dõng dạc phân công công việc.
Phương Thương bố giao nhiệm vụ xào rau cũng ý kiến gì.
Chuyện bếp núc, kiếp cũng là dân nghiệp dư. Dù thể rành những món ăn phức tạp, nhưng một món ăn gia đình đơn giản, quen thuộc như ớt xào trứng thì vẫn dư sức "cân" , cùng lắm là hương vị xuất sắc cho lắm thôi.
Đây cũng là cơ hội tuyệt vời để kiểm tra xem cái thiên phú "Vua đầu bếp" rốt cuộc tác dụng gì.
"Vâng ạ."
Phương Thương nhanh nhảu chạy đến rổ rau để lấy ớt và trứng.
"Bố, cần mấy quả ớt và mấy quả trứng ạ?"
Nếu là nấu để nhà ăn thì lấy bao nhiêu cũng , nhưng là kinh doanh buôn bán, thì việc tính toán chi phí, nguyên vật liệu là điều hết sức quan trọng.
"Con lấy loại ớt sừng kìa, tầm mười mấy quả là đủ, thêm ba quả trứng nữa."
Phương Thương gật đầu, vốc một nắm ớt sừng, đem rửa sạch, thái nhỏ, đó đập ba quả trứng bát và đ.á.n.h đều.
"Lúc đ.á.n.h trứng nhớ cho thêm một chút muối cho đậm vị nhé."
"Ớt cần rang khan chảo nóng hai phút . Không cho dầu, chỉ rắc thêm một chút muối, đảo đều tay cho đến khi ớt mềm vớt , để lát nữa xào chung với trứng."
Trong lúc Phương Thương đang lúi húi chuẩn nguyên liệu, Phương Quân bên cạnh tỉ mỉ hướng dẫn từng công đoạn.
Phương Thương thầm thắc mắc, món ớt xào trứng phức tạp thế nhỉ?
cũng hiểu rằng, mỗi vùng miền, thậm chí mỗi gia đình đều bí quyết và cách thức chế biến một món ăn khác .
Vì , Phương Thương quyết định theo đúng những gì bố hướng dẫn.
Sau khi đ.á.n.h trứng xong, tiến đến bếp lò, bật lửa đun nóng chảo. Chờ đến khi chiếc chảo gang sức nóng của ngọn lửa bắt đầu bốc lên những làn khói trắng mỏng manh, cần đợi Phương Quân nhắc nhở, Phương Thương liền trút gọn đĩa ớt thái sẵn chảo, rắc thêm chút muối nhanh tay đảo đều.
Khi mùi hăng hăng, cay nồng đặc trưng của ớt bắt đầu bốc lên, cũng là lúc ớt chín mềm.
Phương Quân quan sát những thao tác gọn gàng, thành thạo của con trai mà khỏi nhướng mày ngạc nhiên.
Đây là đầu tiên thằng bé bếp xào rau cơ mà.
Sao cảm giác như chỉ cần chỉ qua một là nó nắm bắt ngay?
Lẽ nào nó thừa hưởng gen di truyền nấu nướng xuất chúng từ ?
Phương Quân đưa tay vuốt cằm, trong lòng trào dâng một niềm tự hào khó tả.
Tuyệt vời, tuyệt vời lắm. Thằng bé quả thực phong thái, khí chất của năm xưa.
"Con đổ ớt đĩa . Nếu thấy chảo vẫn còn sạch thì cần rửa , cứ thế cho dầu ăn . Nếu chảo dính bẩn thì rửa sơ qua một chút, lau thật khô mới cho dầu ăn , đợi chảo nóng hẵng đổ dầu."
Phương Thương gật đầu đồng ý, thấy chảo vẫn còn khá sạch sẽ, liền cho luôn dầu ăn .
"Lúc chiên trứng, dầu ăn cần đun nóng già một chút."
"Đợi đến khi dầu bắt đầu bốc khói là thể đổ trứng ."
"Vừa trút trứng chảo, con nhanh tay cho luôn ớt , đảo đều tay cho đến khi chín, nêm nếm thêm chút mì chính, hạt nêm tắt bếp, cho đĩa."
Phương Quân hướng dẫn, Phương Thương răm rắp theo.
Thành phẩm cuối cùng là một đĩa thức ăn hỗn độn, trứng và ớt trộn lẫn một cách lộn xộn.
Ừm...
Nói một cách công bằng thì, hình thức của nó trông chẳng tính thẩm mỹ chút nào.
Ớt và trứng quyện thành từng cục lổn nhổn, chỗ chín quá thì cháy xém, chỗ tới thì vẫn còn sống nhăn.
Có những lát ớt bám dính chút trứng nào, nhưng cũng dính một lớp trứng mỏng.
Tóm , đây là một đĩa ớt xào trứng "giao diện" vô cùng t.h.ả.m họa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-3-ot-xao-trung.html.]
Phương Thương bố với ánh mắt đầy do dự, thôi.
Giá như hệ thống mới kích hoạt đủ điểm kinh nghiệm, thì lập tức đổi ngay một công thức nấu ăn để học hỏi trong gian hệ thống .
Nhìn đĩa ớt xào trứng theo lời bố dạy xem, trông gớm ghiếc kìa!
Trái ngược với Phương Thương, Phương Quân tỏ vô cùng hài lòng với món ăn .
Ban đầu, khi thấy con trai thao tác trơn tru, thành thạo, ông còn nơm nớp lo sợ rằng nó thực sự năng khiếu thiên bẩm với nghề bếp. Lần đầu tiên xào rau mà nó hề biểu hiện luống cuống, sợ lửa, dầu mỡ b.ắ.n tung tóe khắp nơi.
Thậm chí nó còn dễ dàng thành món ăn một cách suôn sẻ.
Nếu ngay từ đầu tiên bếp mà nó nấu một món ăn hồn, thì cái kế hoạch ông cất công dàn dựng ban nãy thể tiếp tục thực hiện nữa.
Thế là chuẩn bài .
"Mang đĩa thức ăn cửa sổ con."
Nghe bố , Phương Thương giật nảy , biểu cảm vô cùng kinh ngạc.
Không chứ, cái thứ hỗn độn do mà cũng dám mang phục vụ khách hàng ?
Ông sợ khách hàng ăn xong sẽ "chạy mất dép", vĩnh viễn bao giờ quán nữa ?
Cậu cứ đinh ninh rằng bố đang lấy món ăn khách gọi giáo cụ trực quan để hướng dẫn . Tới lúc đó, sẽ thực hành một phần, bố sẽ một phần, để hai bên sự đối chiếu, so sánh.
Như mới hợp tình hợp lý chứ nhỉ?
giờ thì thực sự hoang mang, mất tự tin .
Việc đem đĩa thức ăn "thảm họa" do xào để phục vụ khách hàng, chừng chút nào!
Cùng lắm là để nhà tự "xử" với thôi.
"Bố ơi, ạ!"
"Không con, lãng phí thức ăn là ."
Điều Phương Quân mong đợi nhất chính là kết quả . Ông bí mật hiệu bằng mắt cho vợ đang túc trực sẵn ở cửa sổ giao đồ ăn.
Nhận tín hiệu, Ngô Hân lập tức mở cửa xông thẳng bếp.
"Xào xong ông? Khách đang giục ầm lên kìa."
Vừa dứt lời, bà tiến đến bưng ngay đĩa ớt xào trứng mới lò .
Cảnh tượng khiến Phương Thương hình.
"Khoan , ơi, bố ơi? Chuyện ..."
Phương Thương ngơ ngác, sốt sắng, xen lẫn một chút hoảng sợ.
Trong khoảnh khắc, mất phương hướng, xử lý tình huống .
Cậu chỉ trân trân thản nhiên bưng đĩa ớt xào trứng "tuyệt tác" của đặt lên bàn cho khách.
Phương Quân nặn xong những viên thịt tròn trịa, lúc cũng vội vàng đun nước nấu canh, mà cứ đăm đăm hướng ánh về phía vị khách đang ngoài sảnh.
Trong lúc dọn món lên bàn, Ngô Hân khéo léo trao đổi một ánh mắt đầy ẩn ý với Hà Nam. Sau khi bắt tín hiệu, Hà Nam khẽ gật đầu đáp .
Và thế là, một vở kịch dàn dựng công phu bởi hai vợ chồng ông Phương sắp sửa vén màn.
Chỉ Phương Thương là bồn chồn, lo lắng theo dõi nhất cử nhất động của vị khách.
Nói thật, cũng đang tò mò cái thiên phú "Vua đầu bếp" do hệ thống ban tặng sẽ tạo hương vị như thế nào.
Hà Nam, ánh mắt chằm chằm, nóng rực của cả ba thành viên nhà họ Phương, chậm rãi gắp một miếng ớt quyện trứng đưa miệng.
Vị cay nồng của ớt dịu phần nào nhờ công đoạn rang sơ đó, hòa quyện cùng vị béo ngậy của trứng chín, còn mang cảm giác cay xé lưỡi, chói gắt như ban đầu.
Vừa nhai hai miếng, cảm nhận đầu tiên ập đến là... mặn.
Hương vị cũng chỉ ở mức bình dân, tàm tạm.
Nhìn chung là gọi là ngon, nhưng cũng đến nỗi tệ, ít nhất là khiến nhăn mặt nhổ ngay lập tức.
Nhẩn nha nhai thêm vài miếng, khi hương vị bắt đầu lan tỏa trong khoang miệng, Hà Nam chợt nhớ lý do vì quyết định gọi món ăn .
Hình như là cái ngày sinh nhật năm học cấp hai, nhớ rõ là lớp bảy lớp tám nữa. Hồi đó, buổi trưa thường xuyên ăn cơm ở trường.
Đến tối mịt mờ mới về đến nhà, bất ngờ thấy một mâm cơm thịnh soạn bày sẵn bàn, kèm theo một mẩu giấy nhắn gửi lời chúc mừng sinh nhật từ , và một chiếc bánh kem nhỏ xinh cất cẩn thận trong tủ lạnh.
Tất cả đều là do tranh thủ chuẩn tươm tất khi vội vã ca đêm.
Sau , khi may qua đời, chẳng còn ai tự tay nấu cho một bữa cơm sinh nhật ấm áp như nữa.
Anh vẫn còn nhớ như in, trong mâm cơm thịnh soạn ngày hôm đó, sự xuất hiện của món ớt xào trứng.
Đồ ăn nguội ngắt đem hâm , kỹ năng nấu nướng của vô cùng vụng về, khiến cho hương vị món ăn giảm sút nhiều.
Một vài chỗ cháy khét lẹt, và vị cũng mặn chát hơn hẳn so với lúc ban đầu.
Giống hệt như hương vị của đĩa ớt xào trứng đang đặt ngay mắt lúc .
...