Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 30: Mâm cỗ này thực sự không thể thêm một người sao?

Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:34:54
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sao ngon đến mức cơ chứ!

Kể từ lúc món ăn dọn lên, ánh mắt Trần Hùng dán chặt đĩa thịt gà luộc chặt miếng. Có lẽ gọi là thịt gà luộc cũng đúng, nhưng trông nó khang khác so với những món gà luộc mà từng ăn. Nửa con gà chặt thành từng miếng ăn. Lớp da gà vàng óng, núng nính hệt như thạch rau câu, những giọt mỡ tự nhiên tiết bao phủ bên ngoài khiến miếng thịt trông vô cùng bóng bẩy. Gắp một miếng lên, thể thấy rõ giữa lớp da và phần thịt gà xen kẽ một lớp màng giống hệt như thạch rau câu. Chưa kịp quan sát kỹ thì hương thơm nức mũi của thịt gà xộc thẳng khứu giác.

Cứ như một phản xạ tự nhiên, tống ngay miếng thịt miệng mà chẳng hề để tâm đến những tiếng ồn ào xung quanh. Lớp da gà mềm mại, giòn sần sật, hòa quyện với phần thạch trong veo, đến phần thịt gà mềm ngọt ứa nước, tạo nên một hương vị tươi mới vô cùng. Đây là đầu tiên thưởng thức một loại thịt gà mềm đến . Thậm chí, thứ nước súp tứa trong lúc nhai vị y hệt như món canh gà hầm cô đặc, ngon đến mức khiến hoài nghi nhân sinh.

Cái dư vị ngọt ngào còn đọng đầu lưỡi đắm chìm mãi thôi. Trần Hùng kích động đến mức gào thét lên, bảo tất cả dừng ngay để nếm thử món gà thần thánh ! Cậu thực sự đây là món thịt gà luộc nữa, bởi hương vị của nó khác xa một trời một vực so với những gì từng trải nghiệm, cùng đẳng cấp.

Cùng lúc đó, phần lớn các bạn học cũng gắp thử đồ ăn. Tiếng cảm thán trầm trồ liên tục vang lên. Phương Thương ngầm hiểu sự chấn động của , nhưng vẫn cố tỏ bình thản, dửng dưng như chuyện gì xảy . Chỉ riêng khoảnh khắc chứng kiến xuýt xoa khen ngợi thôi, bao nhiêu công sức từ sáng đến giờ của coi như đền đáp xứng đáng.

Trong lúc ai nấy còn đang bận há hốc mồm kinh ngạc, Đới Thiên Vũ tranh thủ gắp thần tốc từng món một bàn bỏ miệng nhai lấy nhai để. Chẳng ai mảy may để ý đến hành động vồ vập . Chỉ duy nhất Mạnh Đoan Nhã, với thói quen quan sát xung quanh, là thu hết cảnh tượng tầm mắt.

Khóe miệng Mạnh Đoan Nhã giật giật. Nhìn hai má Đới Thiên Vũ phồng to nhai kịp thở, đĩa thịt bò kho đang vơi nhanh chóng, cô bé cũng tò mò gắp thử một lát thịt bò kho đưa miệng.

Thịt bò kho thái lát mỏng bày đĩa, bên rưới một lớp nước xốt dầu ớt sền sệt. Nước xốt nhiều nhưng đậm đà. Cô bé tiện tay gắp một lát, chỉ phần nửa lát thịt gần giữa đĩa là dính chút xốt dầu ớt. Mạnh Đoan Nhã nhấm nháp phần dính nước xốt . Thịt bò kho tan ngay trong miệng, mềm nhừ đến kinh ngạc, trái ngược với vẻ ngoài vẻ rắn chắc của nó. Trước khi ăn, cô đinh ninh món dai và tốn sức nhai lắm cơ. Chẳng ngờ nó mềm nhũn đến .

Càng nhai kỹ, mùi ngũ vị hương nhàn nhạt và hương vị đặc trưng của thịt bò dần lan tỏa khắp khoang miệng. Ừm... thơm thật. Mặc dù vị nhạt một chút, nhưng chắc chắn bà nội cô sẽ khoái món . Răng lợi bà còn , dùng răng giả nên lúc nào cũng thích ăn đồ mềm. Tiếp đó, cô nếm thử phần thịt bò rưới nước xốt. Chỉ trong tích tắc, suy nghĩ ban nãy của cô bé lập tức phủi bay. Món ngon thế , cô cũng cực kỳ ưng bụng!

Lúc đầu đĩa nước xốt dầu ớt đỏ chót, cô cứ tưởng sẽ cay xé lưỡi, ai dè đưa miệng chẳng cay chút nào. Vậy là cô diện mạo của món thịt bò đ.á.n.h lừa tới tận hai !

"Món thịt bò kiểu gì ? Rõ ràng trông dai mà ăn mềm nhừ tan trong miệng. Cả cái nước xốt dầu ớt nữa, thì tưởng cay xé lưỡi mà ăn chẳng thấy cay tẹo nào?"

Mạnh Đoan Nhã vốn là một cô bé mang tinh thần ham học hỏi cao độ. Ngay khi cảm nhận sự bất ngờ, việc đầu tiên cô là ngoảnh sang hỏi Phương Thương.

Nghe câu hỏi của lớp trưởng, đám bạn đang nhao nhao mới bừng tỉnh, nhận mấy món cao lương mỹ vị là do thằng bạn Phương Thương đích bếp! Bọn họ cùng là học sinh tiểu học với , thế mà chênh lệch trình độ lớn đến cơ chứ!

mà lúc chẳng ai còn tâm trí mà suy nghĩ sâu xa nữa, thức ăn bàn đang càn quét thương tiếc, chúng nào rảnh rỗi mà tìm hiểu xem món nấu nướng kiểu gì. Chỉ mỗi Mạnh Đoan Nhã là vẫn dùng ánh mắt khao khát chờ đợi câu trả lời từ Phương Thương.

"Lúc luộc thịt bò tớ thêm một công đoạn nữa, đó là bọc thật chặt miếng thịt bò bằng vải màn để định hình, đó mới cho nồi áp suất hầm. Làm thế tuy gia vị thấm sâu bằng, nhưng bù thịt sẽ cực kỳ mềm nhừ. Khi lấy thì tuyệt đối tháo lớp vải màn mà đem cho ngay tủ lạnh để nguội."

"Còn món nước xốt dầu ớt thì dễ ẹc. Chỉ cần chọn loại ớt khô mùi thơm nồng nhưng cay, ngâm mềm phơi khô băm nhỏ, đó cho chảo dầu chiên. Lúc chiên thấy mùi thơm thì cho thêm gia vị , cuối cùng rưới lên thịt bò là xong."

"À đúng , trong lúc xốt tớ nhỏ thêm vài giọt rượu trắng để kích mùi thơm nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-30-mam-co-nay-thuc-su-khong-the-them-mot-nguoi-sao.html.]

Mạnh Đoan Nhã học qua đủ loại lớp năng khiếu đời, nhưng tuyệt nhiên bao giờ động đến chuyện bếp núc. Thế nên Phương Thương giải thích, cô bé lùng bùng lỗ tai chẳng hiểu mô tê gì sất, chỉ gật gù công nhận là ngon. Khéo còn ngon hơn cả tay nghề đầu bếp riêng của nhà cô bé nữa. Quan trọng nhất là khi ăn món , cô bé cảm giác lâng lâng giống hệt như lúc đem bài kiểm tra điểm mười về khoe và bố khao ăn nhà hàng . Cái cảm giác lâng lâng hạnh phúc cứ bám riết lấy tâm trí, thôi thúc đôi đũa tay cô gắp ngừng nghỉ. Nhất là khi sang Đới Thiên Vũ, cái tên đang bật dậy vung đũa gắp thức ăn như chớp giật .

Cả đám học sinh đang ăn uống tưng bừng thì bỗng vài vị khách quen ghé quán. Nhìn thấy một bầy lít nhít học sinh tiểu học bu kín các bàn, họ khỏi trợn tròn mắt ngạc nhiên.

"Bà chủ ơi, quán còn chỗ ?" Nhìn đám nhóc bàn bày la liệt mười mấy món ăn, trong đó những món lạnh lạ lẫm mà từng nếm qua, trong mắt vị khách ánh lên sự thèm thuồng tột độ.

"Xin , trưa nay lớp con trai tổ chức sinh nhật, quán đón khách ngoài ạ." Thấy là khách quen, Ngô Hân cũng thành thật giải thích. Tình cảnh thế , qua cũng đủ hiểu . Vị khách lên một tiếng, thảo nào là học sinh tiểu học, hơn nữa mâm nào mâm nấy thức ăn dọn lên ê hề.

"Chuyện là... thể chung mâm ? sẽ mừng phong bì!"

Ngô Hân: ???

Ngô Hân trố mắt đàn ông trưởng thành mặt. Cô dám tin tai , thể mở miệng câu đó cơ chứ? Sĩ diện và phép tắc xã giao của một trưởng thành để ở ? Đây là tiệc sinh nhật của một đám học sinh tiểu học cơ mà!

"Chuyện ... cũng rành lắm. Cái mặc vest đằng là trợ lý của cô bé sinh nhật đấy, hỏi thử xem ."

Với tư cách là phụ của bạn học, việc cô tất nhiên thể tự tung tự tác quyết định . Nghe lời mách nước của Ngô Hân, vị khách lân la tới. Chạm mắt với trợ lý, đàn ông mặt dày lóc cóc chạy gần.

Sau đó, Ngô Hân thấy trợ lý cúi xuống thì thầm xin ý kiến Mạnh Đoan Nhã, sang dội một gáo nước lạnh mặt vị khách quen . Sở dĩ Ngô Hân chắc nịch vị khách đó từ chối là bởi vì cô rõ mồn một lời nài nỉ.

" thể tự bỏ tiền túi đặt thêm một bàn mà, mâm cỗ thực sự thể chen thêm một nữa ?"

Càng tiến gần, mùi thức ăn thơm lừng càng tấn công khứu giác mạnh mẽ. Nào là thịt bò, thịt gà luộc, thì rau cần trộn lạc rang, ôi ơi, là những món từng thưởng thức!!! Nhìn qua là ngay do chính tay tiểu đầu bếp .

Đã mất công đến tận đây , mà bắt giương mắt khác nhồm nhoàm nhai nuốt thế , quả thực còn đau đớn hơn cả g.i.ế.c !

" xin gửi quà sinh nhật cho bé, cùng với lời chúc mừng sinh nhật chân thành nhất luôn!"

Người đàn ông chắp tay, tỏ vẻ van nài đầy t.h.ả.m thiết. Anh thề là một kẻ ham ăn, chỉ là mâm đồ ăn lạnh hấp dẫn quá nên hai chân cứ như chôn chặt, bước chẳng đành. Bao nhiêu món ngon thế , bỏ lỡ cơ hội thì đến mùa quýt nào mới ăn chực ké tiệc sinh nhật của bạn học tiểu đầu bếp nữa đây? Người đàn ông chẳng dám mơ xa, trong đầu lúc chỉ tràn ngập khao khát cắm mặt ăn một bữa trò mà thôi!

 

 

Loading...