Tống Thiến Thiến tuy khen Phương Thương, nhưng Đặng Vĩ vui như thể yêu khen chính , giọng đầy tự hào: "Phải đấy, nếu thì gọi là Thấp bếp . mà thích bọn gọi là Tiểu Chủ hơn, vì cái danh xưng Thấp bếp , thấy ngượng.”
Anh chêm một câu: "Anh là Gia Thành, hễ chịu dậy sớm là ngày nào cũng thể ăn món ngon của Tiểu Chủ. Tiếc là chỗ em ở thì . Nói thật, bao nhiêu ngoại tỉnh ghen tị với bọn . Bữa ăn xong, chắc em cũng ghen tị với mất."
Tống Thiến Thiến đang húp canh bỗng khựng , Đặng Vĩ một cách kỳ quái. Bình thường yêu cô ăn khéo, hôm nay lỡ lời thế nhỉ? thôi, nếu Phật nhảy tường mà Thấp bếp nhỏ nấu ngon thế , thì các món khác chắc cũng kém. Cô tự nhiên thấy háo hức.
Sau khi uống nước, Tống Thiến Thiến bắt đầu ăn các món trong Phật nhảy tường, thứ nào cũng đặc biệt ngon. Bào ngư ngoài mềm như bánh dầy, trong dai dai, nhai thấy nẩy tưng tưng; hải sâm trơn mềm đầy chất keo; gân hươu sần sật; ức bò mùi thịt đậm đà. Đủ thứ nguyên liệu khiến mỗi miếng ăn đều mang một sự bất ngờ, hình như chẳng hai miếng nào trùng vị. Cô tò mò cúi trong hũ xem bao nhiêu thứ, đếm mãi bèn hỏi Đặng Vĩ.
Vốn dĩ Đặng Vĩ cũng chẳng , nhưng tham gia nhóm fan. Lão Bạch cũng ở trong đó, mấy tín đồ ẩm thực ăn Phật nhảy tường bữa trưa xong hỏi xem bao nhiêu nguyên liệu mới nên món ăn phong phú như . Lão Bạch lười đếm, bèn chụp luôn danh sách mua hàng gửi lên để xem. Cả một danh sách dài ngoằng khiến ai nấy đều kinh ngạc. Đặng Vĩ lôi bức ảnh trong nhóm cho Tống Thiến Thiến xem.
Tống Thiến Thiến mà choáng: "Nhiều nguyên liệu thế mới ninh Phật nhảy tường, lợi hại thật. Nghĩ thôi thấy phức tạp, thấy dù Thấp bếp nhỏ công bố công thức chăng nữa cũng chẳng mấy học .”
Đặng Vĩ đáp: "Em quá khen bọn . Hồi bán vịt Bắc Kinh, ăn đòi công thức tự , xong công thức đưa mà chẳng ai nổi, thành canh vịt."
Rồi các món khác cũng lượt bưng lên, Tống Thiến Thiến thử qua và thấy đều xuất sắc, từ đĩa gà chiên ớt giòn cay đến món thịt xào chua ngọt, món nào cũng đỉnh, ngay cả canh cải thảo cũng thơm đến nỗi uống mãi ngừng. Cô chinh phục. Một ý nghĩ thoáng qua: yêu cô chỉ cần chịu khó dậy sớm là ngày nào cũng đồ ăn ngang tầm thế , nghĩ thôi thấy ghen tị.
"Đồ ăn ngon quá, tiếc là chỉ ở Gia Thành. Sao Tiểu Chủ mở vài chi nhánh, nhất mở một cái đối diện công ty em, thế là em ăn hàng ngày.”
Đặng Vĩ : "Không . Có chi nhánh cũng chỉ bán thịt kho, chứ mấy món , vì cái của nó là do Tiểu Chủ trực tiếp .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-302-chua-khoi-benh-kho-chon-do-an-khi-di-cho-cua-toi.html.]
“Thế thể ngoại tỉnh mở thêm...”
Tống Thiến Thiến một nửa thì ngừng, vì nhớ Thấp bếp nhỏ vẫn còn là học sinh tiểu học, đến tuổi khởi nghiệp, càng thể bỏ học. Thật tiếc!
Cô ăn than: "Sao đời món ngon thế , ăn một bữa thế còn dám ăn món gì khác nữa. Từ giờ chắc chẳng băn khoăn đến tối ăn gì nữa, tiện gì ăn nấy, vì dù chọn lựa thế nào cũng chẳng ngon bằng ở đây. Thế cũng chữa bệnh khó chọn món của , coi như hẳn là .”
Nghe , Đặng Vĩ : "Em thực sự tiếc thì thể về Gia Thành mà. Đến đây , mai ăn sớm một chút là , xếp hàng lấy , trưa em tan qua là ăn, thế nào?" Tống Thiến Thiến gì. Cô đang phát triển sự nghiệp ở nơi khác, bỏ hết đến Gia Thành thì tiếc quá. Đặng Vĩ thấy cô do dự liền đổi chủ đề.
"À, hứa hát tặng em. Đi nào, bốc thăm trúng Phật nhảy tường là hát đấy, hòa đồng chút.”
Anh dắt tay cô xuống lầu, lên t.h.ả.m đỏ. Đám thực khách đang ăn thấy lên sân khấu vội kéo ghế xem. Đặng Vĩ mượn một cái ghế đặt giữa t.h.ả.m mời Tống Thiến Thiến , cầm micro tiến rìa.
"Xin chào , trúng thưởng Phật nhảy tường hôm nay. Nhân dịp vui vẻ, xin hát một bài.”
Đám thực khách sảnh liền la ó, bắt đầu trêu chọc, rằng sự khoe khoang thể đến muộn nhưng bao giờ thiếu. Thấy hát, họ chẳng khách sáo, đòi hát mấy bài khó, nào là bài "Bất an", "Ánh trăng". Thậm chí còn hát giọng kim với Phật nhảy tường hợp lắm, hát ngay.
Đặng Vĩ là giám đốc công ty, những trò quậy phá ở buổi kỷ niệm hàng năm quá quen, chẳng là gì. Cười : "Xin , mấy bài đó hát . Vì bài hát hôm nay dành riêng cho yêu của , bên suốt năm năm."