Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 31: Lẽ nào cậu là thiên tài?

Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:43:53
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh trợ lý mỉm từ chối.

Vị khách thấy thực sự hết hi vọng ăn chực đành chuyển mục tiêu sang phía ông bà chủ. Chỉ cần buổi tối quán vẫn bán những món thì vẫn còn cơ hội thưởng thức.

"Bà chủ , cũng là khách quen của quán nhà , ở đây món từng ăn, kiểu gì thì quán cũng đưa lên thực đơn chứ nhỉ?"

Miệng thì những lời cho phép cự tuyệt, nhưng ánh mắt ngập tràn vẻ van lơn.

Ngô Hân: "..."

Không ngoài dự đoán, vị khách quả nhiên từ chối. Ngay đó, cũng đúng như cô dự liệu, bắt đầu kỳ kèo, nài nỉ.

Cả một buổi trưa nay Ngô Hân xử lý xong xuôi mấy tốp khách kiểu . Chỉ cần vài ba câu là tiễn khách êm . Những lời cô thì cũng chẳng khác gì . Tưởng chừng như giải thích cặn kẽ bề, nhưng thực chất chẳng đưa một câu trả lời cụ thể nào.

Mép miệng của Ngô Hân dạo gần đây cũng coi như rèn luyện đến mức thượng thừa .

Tiễn vị khách quen , Ngô Hân đám học sinh tiểu học trong sảnh đang bắt chước điệu bộ của lớn, tay nâng ly nước ngọt thi chúc tụng mà thấy buồn . Tụi nhỏ bây giờ hài hước thật đấy. Người lớn nhậu nhẹt thì lắc xúc xắc, oẳn tù tì uống rượu, mấy đứa nhỏ cũng học theo dáng phết.

"Oẳn tù tì, cái gì, cái ! Hahahaha, tớ búa! Tớ thắng , các mau uống !"

Phương Thương thua. Cậu lẳng lặng nốc cạn ly Sprite. Thứ nước tuy say nhưng trướng bụng kinh khủng! Cậu còn kịp gắp mấy miếng đồ ăn lôi kéo cái trò oẳn tù tì trẻ con .

Cái chính là còn chẳng thắng nổi ván nào. Đám nhóc tay theo một quy luật nào cả. Cho dù cố ghi nhớ xem đối phương cái gì thì dự đoán tiếp theo của vẫn cứ trật lất. Thế là bỏ luôn việc tính toán, cứ nhắm mắt đại.

Kết quả vẫn cứ là thua!

Chắc chắn là tụi nó ăn gian !

Cảm nhận nỗi đau đớn tột cùng khi đám học sinh tiểu học đ.á.n.h bại, mặt Phương Thương xanh như tàu lá chuối. Thật khoa học chút nào, tại oẳn tù tì cũng thể thua thê t.h.ả.m đến thế cơ chứ?

"Làm ván nữa, tớ hô, cùng nhé!" Phương Thương phắt dậy, hô to đầy khí thế.

"Oẳn tù tì, cái gì, cái !"

Phương Thương bao, lập tức cái kéo của bạn cùng bàn cắt nát, vinh dự nhận phần thưởng là một ly nước ép trái cây.

"Ván , tớ tin là tớ xui thế!"

Phương Thương cảm thấy lẽ bạn khắc với , định rủ Đới Thiên Vũ chơi cùng. cái tên chỉ cắm mặt ăn, đến thời gian mở miệng chuyện còn chẳng , xua tay hiệu chơi tiếp tục công cuộc càn quét đồ ăn.

Cho đến khi tất cả các món dọn lên, đĩa bàn chất cao thành ba tầng, đám học sinh cũng no căng bụng. Đứa thì mải mê chơi trò chơi, đứa thì mải mê buôn chuyện, ồn ào đến mức tung nóc nhà.

Phương Quân cả đời từng trải nghiệm cái cảnh tượng mấy chục con vịt quây xung quanh kêu chí chóe thế . Từ lúc ban đầu còn mỉm hiền từ quan sát, đến giờ phút mặt ông lạnh tanh, đeo tai trốn tịt trong bếp. Chỉ vỏn vẹn nửa tiếng đồng hồ trôi qua, ông còn thấy một bầy trẻ con đùa ầm ĩ là dễ thương nữa.

"Thức ăn còn thừa nhiều quá, tớ ăn hết nổi , xin gói mang về ?"

Đới Thiên Vũ ăn từ đầu buổi đến cuối buổi, cuối cùng cũng nhét thêm nữa. Nhìn thức ăn bàn vẫn còn ê hề, ôm bát canh sườn húp từng ngụm nhỏ, mặt tiếc nuối hỏi. Dạ dày tuy biểu tình, nhưng ráng húp vài ngụm canh cho trơn tru ruột gan thì vẫn cố .

"Lớp trưởng, lớp trưởng ơi!" Đới Thiên Vũ hướng mắt về phía Mạnh Đoan Nhã gọi.

Mạnh Đoan Nhã lúc vẫn còn đang trong trạng thái bần thần. Thú thực, việc cô đồng ý tổ chức sinh nhật tại quán nhậu A Quân đơn giản vì đây chỉ là một buổi liên hoan giữa các bạn học với . Mọi đều háo hức nếm thử tay nghề của Phương Thương nên mới kéo đến đây.

từng đặt bất kỳ kỳ vọng nào tay nghề của Phương Thương. Với những chuyện râu ria quan trọng thế , vui là chính, đối với cô cũng , cũng chỉ là một bữa cơm thôi mà.

điều cô ngờ tới nhất chính là, nơi cô đặt chút kỳ vọng nào mang đến cho cô sự bất ngờ lớn nhất. Dám khẳng định, từ bé đến lớn cô từng thưởng thức qua ít của ngon vật lạ, nhưng đây là đầu tiên cô ăn những món hợp khẩu vị đến thế.

Món ăn đưa miệng chỉ đơn thuần là thức ăn, mà dường như còn gói ghém cả những cảm xúc chân thật. Sự thỏa mãn về vị giác, khứu giác, lẫn sự rung động về mặt tình cảm hòa quyện , biến những món ăn trở thành độc nhất vô nhị. Kéo theo đó, bữa tiệc sinh nhật náo nhiệt cũng in hằn sâu sắc trong tâm trí cô, cắm rễ và nảy mầm!

"Hả? Chuyện gì thế?" Nghe gọi, Mạnh Đoan Nhã nương theo ánh mắt về phía Đới Thiên Vũ, vẻ mặt ngơ ngác.

"Tớ hỏi là thể xin gói mang về , mấy món ăn hết, bỏ thì phí lắm."

"À ừ, xin túi hộp mang về. Cô ơi, cô lấy cho cháu xin mấy cái hộp gói mấy món lạnh với ít canh mang về nhé, cháu đem về cho nhà cùng thưởng thức, ăn tiệc sinh nhật của cháu."

Lời Mạnh Đoan Nhã hề giả dối, qua càng thấy cô bé là một đứa con hiếu thảo, nghĩ đến bố . nếu xét theo cảnh gia đình cô, thì tiệc sinh nhật bên nội ngoại tổ chức xong xuôi từ hôm qua , chỉ là bữa tiệc hôm nay bố mặt mà thôi. Có lẽ đây chính là nghệ thuật giao tiếp chăng.

Nghe , Ngô Hân lập tức mang hộp đựng đến.

"Các cháu ăn xong hết ? Cứ để phần đồ thừa cô gói cho, lúc nào về thì cầm theo."

Tụi nhỏ đứa ăn nhiều đứa ăn ít, thức ăn chuẩn dư dả nên bàn nào cũng thừa kha khá. Phần lớn là do bữa tiệc bọn nhỏ xơi bánh kem , mà bánh kem dễ no nên thức ăn mới ế nhiều thế .

"Vâng , cháu cảm ơn cô ạ!"

"Cháu mang canh về, canh ngon bá cháy luôn!"

Công nhận là canh hầm trong thố đất đặt xửng hấp vị ngọt thanh đậm đà hơn hẳn so với hầm trong nồi đất thông thường. Vị ngọt thịt tự nhiên của sườn non tươi hòa quyện cùng vị thanh mát của cà rốt, ngô và khoai mỡ trong quá trình hấp cách thủy, giúp nước canh váng mỡ mà thoang thoảng hương vị ngọt mát của rau củ.

Sự kết hợp hảo giữa vị ngọt của thịt và vị thanh tao của rau củ khiến đám học sinh tiểu học mê mẩn thôi. Dẫu cái bụng no căng, bọn nhóc vẫn cố húp thêm một bát mới lưu luyến đặt bát xuống.

Bữa tiệc hôm nay là khách nhí nên ngoài các món lạnh và canh do Phương Thương chuẩn , Phương Quân còn trổ tài thêm vài món mặn và một loạt các món ăn vặt chiên rán. Nào là sụn gà chiên giòn, thịt lụi nướng, gà rán KFC, gà viên chiên giòn... Rồi thì đùi gà rán, khoai tây chiên, là mấy món đồ ăn nhanh khoái khẩu của bọn trẻ con. Quả thật sự sắp xếp quá đỗi tâm lý.

"Hu hu hu, ngon quá mất, sinh nhật tớ cũng đòi đến quán nhà Phương Thương tổ chức mới !"

Câu thốt , cả căn phòng lập tức đổ dồn ánh mắt về phía bạn lên tiếng. Ngay khi ý thức nội dung câu , đôi mắt đứa nào đứa nấy sáng rực lên.

"Chốt thế nhé, đến lúc đó nhất định mời tớ đấy."

"Chuẩn luôn, nhớ phần tớ một suất nhé!"

"Hay thế , từ giờ trở ai trong lớp sinh nhật cũng tổ chức ở quán nhà Phương Thương, thế là bọn ăn ké đều đều!"

"Vãi chưởng, thể nghĩ sáng kiến nhỉ, lẽ nào là thiên tài?"

"Quyết định thế , tớ thấy duyệt đấy."

"Tớ tham gia với!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-31-le-nao-cau-la-thien-tai.html.]

"..."

Phương Thương tại chỗ, chẳng cần nhọc công mồi chài mà khách quen tự động chui rọ, trong lòng thầm gật gù đắc ý. Cuối cùng cũng thu phục đám bạn học . Công sức bỏ cả buổi sáng quả uổng phí, quán nhà chắc chắn sẽ ngày càng đắt khách cho xem!

Khách quen chính là tích lũy theo cách như thế đấy. Phương Thương dường như thấy viễn cảnh quán nhậu bình dân nhà phát triển thành một nhà hàng lớn !

Trong bếp, Phương Quân vẫn đang đeo tai nên chẳng ất giáp gì. Chỉ cảm thấy tiếng ồn ào của đám nhóc tỳ ngày càng đinh tai nhức óc, ông đành lặng lẽ vặn to âm lượng tai lên. Còn Ngô Hân ở quầy thu ngân thì vui mừng khôn xiết.

Đây chính là lời khen ngợi lớn nhất dành cho quán nhậu của họ! Phải rằng, lớn nếu ăn một món ngon nhưng vì thấy bổ dưỡng hoặc tiếc của thì vẫn cố nuốt cho trôi. trẻ con thì khác. Đặc biệt là những đứa trẻ thời nay, nhà nào cũng chỉ một hai đứa con, cưng như trứng mỏng, khẩu vị đứa nào cũng kén chọn vô cùng. Hiện tượng biếng ăn là chuyện thường tình như ở huyện.

Cái ăn, cái đụng, ngon là kiên quyết từ chối. Việc bọn nhỏ công nhận thế , Ngô Hân đương nhiên ảo tưởng đó là nhờ tài nấu nướng của chồng . Có lẽ nhà cô thực sự sắp sinh một vị đầu bếp đại tài ! Thằng bé mới tí tuổi đầu mà tay nghề nấu nướng lợi hại đến , nguyên liệu nào tay nó đảo qua vài đường là cũng trở thành mỹ vị nhân gian. Thường ngày bố nó dạy bảo gì nhiều !

Ngô Hân từng gặp thiên tài bao giờ, nhưng cô tin chắc rằng trong lĩnh vực ẩm thực, con trai cô chính là một thiên tài, tự học mà thành tài!

……

Tại nhà ông Vương, khí bữa ăn vốn dĩ luôn ấm cúng nhờ sự hiện diện của các món lạnh, nay trở nên tẻ nhạt vô vị chỉ vì buổi trưa ông mua hàng. Cô cháu gái ăn món lạnh cũng quấy , chỉ là dứt khoát gắp một cọng rau muống xào tỏi canh rau dền nào. Ngược , đĩa sườn xào chua ngọt vơi đáng kể, món thịt nạc xào khoai tây thái chỉ cũng con bé bới tung lên để nhặt thịt ăn.

Cũng may là bát canh cà chua trứng múc riêng bát nhỏ, những miếng cà chua thái hạt lựu hòa quyện cùng trứng đ.á.n.h tan đều ngoan ngoãn yên trong bụng cô bé.

Tuy nhiên, Vương Cao Quân vì món lạnh mà sinh chán ăn, chẳng màng đụng đũa mâm cơm.

"Bố ơi, hôm nay bố mua món lạnh ạ?"

Ông Vương lườm con trai với ánh mắt trách móc: "Dao Dao bảo đem món lạnh xét nghiệm mà, thế nên bố mua. Lớn tướng mà chẳng ngoan bằng một góc Niệm Niệm, từ bé đến lớn vẫn cái nết đó, đồ ăn thích là nhịn đói luôn."

Vương Cao Quân cảm thấy còn oan ức hơn cả Đậu Nga. Rõ ràng mới ngủ dậy, bụng thấy đói nên chẳng cảm giác thèm ăn, tiện miệng hỏi một câu bố mắng té tát. Cái nhà đúng là hết chỗ .

Phương Dao Dao thấy chồng mắng cũng chẳng thèm ho he nửa lời bênh vực. Bố mắng con trai, chuyện thường tình ở huyện mà!

Vương Cao Quân đinh ninh rằng chắc hẳn bố cho Niệm Niệm ăn rau nên mới trút giận lên đầu đây mà. Chắc chắn là như thế!

"Trưa nay con ghé qua quán đó hỏi thử, quán bao trọn để tổ chức tiệc sinh nhật cho một nhóm học sinh . Không bán cho khách ngoài ạ."

Nghe con dâu , ông Vương trầm ngâm suy nghĩ một lúc: "Hình như đúng là chuyện đó thật, dạo bà chủ trưa Chủ Nhật quán nghỉ để tiệc sinh nhật cho bạn cùng lớp con trai bả."

Lúc đó ông chỉ mải mê chọn mấy món lạnh cháu gái thích, thèm để tâm đến xung quanh .

"Qua một ngày mà quên béng mất. Già già , trí nhớ dạo kém quá."

Vương Cao Quân vuốt cằm, trầm ngâm: "Quán dám nấu cho cả lớp ăn thì chắc đồ ăn cũng đảm bảo chất lượng nhỉ?"

Nghĩ mà xem, bao nhiêu đứa trẻ ăn uống ở đó, lỡ xảy chuyện gì, một cái quán nhậu cỏn con gánh vác nổi hậu quả.

"Mẹ ăn cũng thấy bình thường, chẳng vấn đề gì. Hồi trẻ từng ăn đồ kho tẩm t.h.u.ố.c phiện , lúc đó mới gọi là nghiện thật sự, ăn là ngợm bứt rứt, bồn chồn hệt như lên cơn thèm t.h.u.ố.c lá ."

"Món lạnh chỉ đơn thuần là ngon miệng, ăn thì thấy thèm thuồng chút thôi chứ chẳng biểu hiện gì khác." Bà Vương, vợ ông Vương, bình thản góp lời.

Thực bà cũng lo lắng cho sức khỏe của bọn trẻ thôi. Chứ thật, sống đến từng tuổi, cái gì ngon dở đời bà từng nếm qua, ăn c.h.ế.t ai bao giờ mà cứ quá lên như đồ ăn ngoài sạch sẽ an lắm . Bây giờ đồ ăn ngoài hàng quán, so bì với ngày xưa. Toàn là hóa chất với chất bảo quản. Nhớ ngày xưa ở quê, trồng gì ăn nấy, sạch bổ .

"Tối nay sẽ mua thêm, tiện thể mang sang cho thằng bạn một ít."

……

Chiều tối, Phương Dao Dao xách túi xách xuống lầu, nhắm thẳng hướng quán nhậu A Quân tới. Mới bước đến cổng khu dân cư, từ xa thấy cửa quán đông nghịt . Đến gần kỹ, đúng là quán nhậu A Quân thật.

Cả cái con phố , trừ quán sữa Tuyết Vương ngoài ngã tư là đông xếp hàng mua kem thế . Hai tệ một cây kem, lớn trẻ nhỏ thi mua, hàng dài dằng dặc. Nếu vì đông quá, cô cũng một cây.

Đứng cửa quán, Phương Dao Dao đưa mắt đồng hồ, mới hơn 6 giờ mà trong quán kín chỗ ? Mùa hè trời tối muộn, 7-8 giờ ăn tối là chuyện bình thường, ai ngờ quán đắt khách đến .

"Chao ôi, cứ đến cuối tuần là ăn ngon. Hôm nay chỉ món lạnh mà còn cả canh hầm thố đất nữa kìa!"

"Bà chủ ơi, canh giá chát đấy, tận 26 tệ một suất!"

"Thực khách cứ nguyên liệu tươi rói là ngay. Đều là sườn non hầm cách thủy, tốn công tốn sức lắm, bên trong còn cho thêm t.h.u.ố.c Bắc nữa, già trẻ nhỏ ăn cứ gọi là yên tâm." Ngô Hân thừa hiểu cái giá cao so với mặt bằng chung của quán, nhưng cô tự tin tay nghề xuất sắc của con trai, bán nhỉnh giá lên chút cũng chẳng hề hấn gì. Vả , nấu ít mà bán rẻ thì lỗ vốn mất.

"Số lượng hạn, ai đến phục vụ nhé!"

Ngô Hân dứt lời, mấy nãy còn chê đắt liền tranh gọi món.

"Cho một suất canh gà ác, thêm một phần thịt gà luộc nhé."

Không thể phủ nhận sức hấp dẫn của món thịt gà luộc. Nửa con gà luộc vàng ươm, bên phủ một lớp tỏi băm và hành lá xanh mướt, nước chấm chua ngọt rưới đều lên ... Mới tưởng tượng cái màu sắc rực rỡ chấm ngập trong nước sốt cho miệng thôi, đủ ứa nước miếng .

"Thêm một phần rau chân vịt trộn lạnh."

Cũng lạ thật, cái thứ rau chân vịt bình thường nấu lên chẳng ai ngó ngàng tới, nay đem trộn lạnh giòn ngọt, thanh mát khó tả. Ăn kèm với nấm kim châm dai dai thì hao cơm . Cứ món nào cũng thèm rỏ dãi, ngặt nỗi cái dày chỉ hạn.

Lúc gọi món thì sướng miệng, đến lúc rút ví thanh toán, hai mâm thức ăn, một nồi canh, bát cơm trắng "bay màu" gần trăm tệ, tương đương nửa ngày lương của dân công ăn lương. Ngày nào cũng ăn uống thả phanh thế thì cạp đất mà ăn mất. Thôi thì cuối tuần xõa một bữa !

Đến lượt Phương Dao Dao, cô mạnh tay "bao trọn" thực đơn món lạnh.

"Cho em hai suất thịt gà luộc, hai suất nấm kim châm trộn rau chân vịt, hai suất đậu phụ thái sợi trộn lạnh, hai suất mì lạnh."

Ngô Hân ran một tiếng thoăn thoắt đóng hộp. Chẳng do trưa nay nhiều mua hụt món lạnh nên tối nay quán đông khách đột biến . Ngô Hân xoay mòng mòng xuể. Nếu tình hình kinh doanh cứ phát đạt thế , vợ chồng cô chắc chắn tính chuyện tuyển thêm nhân viên thôi.

Tuyển một chuyên dọn dẹp vệ sinh, rửa bát rửa rau, tuyển thêm một bưng bê phục vụ và gói đồ cho khách mang về. Ngày quán vắng khách, hai vợ chồng tự túc còn kham nổi. Từ hồi thằng con bếp, việc buôn bán lên hương phanh thế , sức hạn, gồng gánh đặng.

Phương Dao Dao thanh toán xong, xách mấy túi nilon đựng hộp món lạnh, lái xe thẳng tới chỗ của bạn học cũ. Hai hẹn . Cô tới cửa công ty thì bạn đợi sẵn.

"Món gì ngon thế, bắt bà chinh mang tới tận đây?"

Phương Dao Dao bước xuống xe giơ túi ni lông lên: "Món lạnh của một quán quen, ngon cực kỳ. Trẻ con nhà tớ mê tít, đòi ăn ròng rã cả tuần nay. Người lớn cũng ghiền nốt. Tớ đ.â.m lo, nhờ xem thử trong đồ ăn tẩm hóa chất phụ gia độc hại gì ."

Anh bạn hiểu ý ngay. Anh bên kiểm định an thực phẩm, bạn bè nhờ vả xét nghiệm thức ăn là chuyện cơm bữa.

 

Loading...