Lúc còn đến giờ cơm nhưng trong quán Quân khá đông thực khách. Tìm chỗ xong, ai nấy thấy còn thời gian nên kéo ngoài dạo phố.
Thấy bên đường mấy quầy hàng thì kéo sang xem. Đồ ăn vặt thì họ động đến nhưng quầy bán đồ lưu niệm đông nghịt khách ngoại tỉnh.
Tí nữa còn ăn cơm nên ai cũng để bụng dành cho bữa chính. mấy món lưu niệm trông dễ thương quá, cầm chơi cũng .
Ngay cả bán hàng cũng ngờ rằng bày những bảy tám quầy mà là quầy lưu niệm của ông đông nhất, thậm chí còn bán chạy hơn cả món gân nướng vốn nổi tiếng hút khách ở bất cứ .
Mấy chủ quầy bên cạnh cũng ghen tị. Đồ lưu niệm của Giai Thành mà cũng lúc yêu thích thế , thật tin nổi.
Chủ quầy nước trái cây thấy đang xuýt xoa thì vội an ủi họ.
"Không , giờ còn sớm, khách đến ăn cơm thôi. Một lát nữa sẽ một đống khách xin , chỉ thể mua thịt kho, họ mà đến thì bên đông liền."
Đấy chính là bán nước hoa quả hôm qua. Rõ ràng để ăn cũng nghiên cứu kỹ đấy chứ.
Được an ủi, liền bớt sốt ruột, an tâm chờ.
Trong bếp, mấy dải thịt vai đưa lò nướng.
Nướng thì nướng nửa tiếng, lấy để nguội, nhất định đợi nguội hẳn mới . Lúc mới phết mật ong pha loãng lên, cho lò nướng tiếp cho đến khi mật ong khô là món thịt nướng xá xíu thành.
Xá xíu mùi thơm khác với vịt . Tuy đều là nướng nhưng vịt mùi thơm mặn đặc trưng, còn xá xíu thì thơm nồng đượm, vị ngọt say mê.
Cứ như bước một khu vườn ngập tràn hương thơm các loài hoa đua khoe sắc, ngửi thôi thấy dễ chịu.
Trong đại sảnh vốn thơm nức, mùi Phật Khiêu Tường, đủ loại nước sốt, mùi đồ hấp đủ hấp dẫn, bỗng xuất hiện thêm hương thơm ngọt ngào , cứ như đang tổ chức một cuộc thi khẳng định ai mới là mùi thơm nhất .
Mỗi món ăn đều mùi thơm riêng thể lẫn , thậm chí thể rõ mùi nào thơm hơn, chỉ càng ngửi càng chảy nước miếng mà thôi.
Thực khách chuyện cũng bớt phần phóng túng, sợ sơ ý để nước miếm chảy khỏi mép.
Đến mười giờ bốn mươi, dường như các đoàn du lịch bàn bạc từ , xe buýt lượt đỗ xịch cửa.
Xe nào cũng chở đầy khách du lịch, dẫn đầu vẫy cờ, đưa đoàn đông nghịt tiến quán Quân.
Chẳng mấy chốc lấp đầy cả hai tầng của quán, cơ bản là chẳng còn chỗ trống.
Chỉ riêng khách của các đoàn du lịch đủ quán Quân chật cứng, kể cả khu vực chờ cũng đông nghẹt.
Cạnh cổng khu game, các cụ ông cụ bà tụ tập đông đủ.
Thấy mấy đoàn du lịch kéo quán Quân, họ thở dài.
"Mấy đoàn du lịch cũng giỏi thật đấy. Họ thuê xếp hàng từ sớm đến mức nào ? dậy sớm thế mà vẫn xin ."
"Phải đấy, sớm lắm. Nghe bảo ba giờ một đống đến . bà Trương đây, là một trong những tín đồ ẩm thực gắn bó lâu năm với quán Quân, mà cũng chịu thua."
" mất ngủ suốt đêm, vốn định ba giờ xem thế nào, ai ngờ ba giờ ngủ quên mất. Thế mới , khách ngoại tỉnh đông quá, giành nổi, thật sự giành nổi."
Mọi đang tán gẫu thì bỗng thấy bà Đặng nhất hôm nay im thin thít, liền khẽ đẩy bà.
"Bà Đặng, bà gì thế? Đang nghĩ gì ?"
Bà Đặng cho cháu gái một đồng xe lắc, ngẩng đầu lên với vẻ mặt đầy thất vọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-311-chinh-minh-cung-khong-gianh-duoc-mung-ho-cai-gi.html.]
" dậy khá sớm, nhưng mấy hôm nay cháu gái cứ lười ăn chịu ăn. Thế lúc lấy , nhân viên quán Quân đếm , đếm đến thì bảo là tới hết . Các bà bảo gì đây? Nói là suýt ăn, thiếu một của ?"
Mọi liền bà Đặng với ánh mắt thương cảm.
Đang định lấy ông Vương may mắn để an ủi bà Đặng thì bỗng mắt bà cụ tinh tường phát hiện ông Vương đang theo một đoàn khách du lịch tiến quán Quân, bà liền như thấy thần thánh hiện xuống trần, thể tin nổi.
"Làm thế? Ông Vương xin ?"
"Không thể nào. Sáng nay bảy rưỡi ông mới dậy, ông nhà sang gọi đ.á.n.h cờ, đập cửa mãi mới gọi dậy. Lấy thời gian xếp hàng chứ."
Mấy ông bà tò mò vô cùng.
Có gọi ông Vương, định chào hỏi.
Ông Vương , thấy là mấy ông bà hàng xóm liền giả vờ quen.
"Các nhầm , ông Vương, họ Triệu."
Ê ê, bảo ông Vương thì cũng đừng mặc cái áo khoác lông vũ hôm qua với cái mũ lưỡi trai đặc trưng thế chứ.
Mấy ông bà thấy lạ, thấy phía còn theo, liền chặn một cô gái hỏi: "Các cháu là khách du lịch quán Quân ăn cơm đúng ? Cháu ông cụ đằng là ai ?"
Cô gái hiểu họ hỏi gì nhưng vẫn thoải mái kể ít chuyện.
"Ông cụ đăng ký theo đoàn bọn cháu mà, nhưng sáng nay ông tham quan, lúc ăn mới xuất hiện."
Mấy ông bà đều sững sờ.
"Trời đất, lão già để ăn mà còn đăng ký tour du lịch, bảo xếp hàng hộ cơ đấy!"
Khi thực khách gọi món, họ phát hiện thực đơn hôm nay thêm món mới là thịt xá xíu kiểu Quảng Đông, ai nấy đều toe toét.
Cứ tưởng mấy hôm nay chỉ mấy món đó, ngờ vận may thế thêm món mới.
Trước khi lên món, món bưng đầu tiên vẫn là Phật Khiêu Tường.
Từng chiếc hũ sành bưng . Kể cũng buồn , hôm nay ai bốc trúng Phật Khiêu Tường đều là bữa trưa. Mười phần Phật Khiêu Tường cùng lúc bưng trong một bữa trưa.
Mấy thực khách chuyện nghĩ đến vẻ mặt t.h.ả.m hại của khách ăn tối liền bật .
"Haha, khách ăn tối chắc hết nước mắt trong nhà vệ sinh nhỉ."
Anh bạn bên tạt cho một gáo nước lạnh, "Chính mày cũng giành , mừng hộ cái gì mà mừng."
Gã thực khách nghẹn cứng họng một lúc lâu mới đen mặt thẳng bạn .
"Nếu tao nhớ nhầm thì hôm nay là mày bốc. Mày giành , mày tao gì?"
Anh bạn: ...
Lỡ lời thì thế nào?
Không , giữa đàn ông với , gì mà một ly rượu giải quyết .
Anh bạn nâng ly rượu với gã thực khách, : "Xin , tao lỡ lời, tao tự phạt một ly."