Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 312: Tôi chỉ nhớ nhà thôi

Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:01:01
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gã thực khách hài lòng, cầm ly cụng với bạn một cái, thế là chuyện qua.

Khi món ăn ngon bày lên bàn, ai nấy đều bắt đầu ăn uống thả ga.

Món nào trông cũng mắt, nhưng nhân vật chính hôm nay hiển nhiên là đĩa thịt xá xíu.

Những miếng thịt xá xíu thái lát bày đĩa, lớp da bóng loáng màu nâu caramen, màu sắc sáng đến chói mắt, như màu men sành cao cấp nhất.

Dưới ánh nắng ban mai hắt qua cửa sổ, nó ánh lên thứ ánh vàng hổ phách, mép ngoài còn đọng lớp vỏ giòn gần như trong suốt, như bọc một lớp kẹo màu thủy tinh.

Phần thịt nạc thái màu hồng mịn như son phấn, thớ thịt rõ ràng, chỉ cần màu sắc là thấy độ mềm mịn của nó.

Chúng nép sát bên , ôm trọn phần mỡ gần như trong suốt, như một khối keo đông đặc ở giữa.

Lớp mỡ nhiệt độ cao đẩy hết dầu , mang kết cấu nửa tan chảy, long lanh, hòa quyện với lớp da đỏ sẫm, thịt nạc hồng nhạt, tạo nên một bức tranh thể kích thích vị giác ngay lập tức.

Đặc biệt là ở rìa mép, những mảng màu nâu cháy xém tầm những mất vẻ của bức tranh mà còn tăng thêm sự hấp dẫn.

Món xá xíu vốn xuất hiện nhiều trong thực đơn, nên dù là du khách ngoại tỉnh một vài khách quen địa phương, lúc thấy nó đều màu sắc bắt mắt hớp hồn.

Ai nấy đều giơ đũa gắp một miếng. Xá xíu mới lò còn nóng, họ cũng chẳng kịp ngại, chỉ thổi vội vài cái đưa miệng.

Răng c.ắ.n lớp vỏ giòn tan tiên. Ngay lúc đó, vị mặn và ngọt tưởng chừng đối lập diễn một cuộc rượt đuổi ngoạn mục trong khoang miệng.

Vị mặn đậm đà và vị ngọt béo ngậy đạt đến một sự cân bằng hảo. Vị mặn nổi bật chiều sâu của vị ngọt, còn vị ngọt dịu bớt sự sắc sảo của vị mặn, tạo nên một hương vị khó quên.

Khi răng c.ắ.n lớp mỡ trong mờ, mùi thơm béo ngậy như dung nham bùng nổ trong miệng, mang đến cảm giác thỏa mãn vô cùng.

Ăn tiếp phần thịt nạc, đúng như những gì thấy, mọng nước và mềm mại đến mức đáng kinh ngạc. Các thớ thịt sức nóng từ lò nướng cho mềm nhũn, từng kẽ hở đều chứa đựng nước thịt tươi ngon và mùi sốt đậm đà.

Nhấm nháp kỹ, còn thể thoang thoảng thấy một mùi hoa hồng nhẹ nhàng.

Món ăn với kết cấu tuyệt vời và hương vị ngọt ngào khó quên như thế, thể khiến say mê.

"Hôm qua ăn cơm, cứ tưởng nếm món ngon nhất thế gian. Hôm nay ăn thịt xá xíu , mới những gì ăn chỉ là một góc nhỏ của ẩm thực mà thôi."

"Tay nghề của đầu bếp quán Quân đúng là gì để chê. Bất kỳ món nào , ngoài hét 666 , còn lời nào để tả nữa."

"Món nào cũng ngon xuất sắc, món nào cũng như trúng ý . Ngon quá, thực sự chuyển hẳn đến Giai Thành ở cho ."

"Ăn đủ, thực sự đủ. Cảm giác về nhà mắc chứng biếng ăn, vì rõ ràng chẳng món nào ngon hơn thế ."

Du khách đang ăn, vốn vui, nhưng ăn chợt nghĩ đến lúc về, lòng chợt buồn.

Dù dân Giai Thành cũng chẳng ngày nào cũng ăn, vì bận rộn lương... nhiều lý do khiến họ cũng lúc ăn. hễ ăn, họ chỉ cần dậy sớm là .

Không như những du khách ngoại tỉnh , đợi đến ngày nghỉ mới cất công đến, còn nghĩ cách xin , xin thì theo tour, đúng là ăn một bữa ở quán Quân cũng vắt óc suy nghĩ.

Lúc , ở gần lan can tầng hai, Tạ Bân Bân ăn thịt xá xíu sướt mướt, mấy đồng nghiệp bên cạnh giật .

Họ đang ăn ngon lành thì chợt bảo về nhà ăn đợi đến Tết, ngờ Tạ Bân Bân òa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-312-toi-chi-nho-nha-thoi.html.]

quá đấy chứ? Dù ăn ngon thật thì cũng là một điều khó chịu, nhưng ai cũng là lớn, trẻ con.

Trẻ con ăn ngon thể , chứ lớn thì chỉ thấy khó chịu, thấy điên tiết, tìm cách để ăn thôi, đến nỗi .

"Anh Tạ, đến nỗi , thật đấy."

Tạ Bân Bân dường như thấy gì, vẫn chìm đắm trong hương vị của thịt xá xíu.

Món thịt chỉ ngọt, thơm, mặn mà mà còn kết cấu đặc biệt.

Cắn một miếng, lớp da bên ngoài giòn tan hoặc chút dai dẻo dai. Cắn mạnh hơn, bên trong là thịt nạc lẫn chút mỡ.

Mỡ mềm tan và béo ngậy như kem, tan chảy trong miệng, chỉ còn vị béo thơm lừng và ngọt lành.

Thịt nạc thì mềm, ẩm và dai, răng gần như chẳng tốn chút sức, chỉ cần c.ắ.n nhẹ là thịt hòa quyện với mùi nước sốt đậm đà giữa môi răng.

Khi ba kết cấu khác biệt chạm đầu lưỡi, Tạ Bân Bân cảm thấy nước mắt cứ thế trào .

Mùi vị , là hương vị quê nhà.

Thịt xá xíu là món ăn quen thuộc ở vùng của , nhà nào cũng .

Mẹ chính là một cao thủ thịt xá xíu.

Hồi bé ăn nhiều chẳng thấy gì. khi lớn lên, học hành, công việc, dần xa quê. Phần lớn nơi khác món thịt xá xíu, thỉnh thoảng chỗ bán cũng chẳng mùi vị quê nhà.

Chỉ món xá xíu hôm nay, đưa miệng là như trở về tuổi thơ, mỗi khi ăn thịt xá xíu , đều thấy hạnh phúc vô cùng.

Anh ở tỉnh Thanh, khi trường tìm việc thì đến tỉnh Thanh, vì lương thưởng nên cứ ở mãi.

Người trẻ tuổi, vốn quen với tự do, quen với một , công việc bận rộn, một năm cũng khó về nhà một .

Thỉnh thoảng về cũng vội vã, khi ở hai ngày , với bố dường như cũng xa cách hơn.

hôm nay, ăn miếng xá xíu , bỗng trong dâng lên một nỗi nhớ quê da diết.

Anh nhớ bố , nhớ những món ăn bố nấu cho .

Nghĩ kỹ , thấy thật bất hiếu. Rõ ràng dịp Tết Dương Lịch thể về thăm bố nhưng theo đồng nghiệp du lịch.

Anh thấy nhớ bố đến , mà bố suốt ngày thấy con, lo lắng cho con, chẳng còn khổ sở hơn ?

Tạ Bân Bân lau nước mắt, khẽ : " chỉ nhớ nhà thôi. Món xá xíu đầy ắp hương vị quê hương."

Mấy đồng nghiệp ngờ Tạ Bân Bân đa cảm đến thế, bèn đùa:

"Thế thì nghỉ tới về thăm nhà , về thăm bố , ở với họ nhiều hơn."

Tạ Bân Bân ừ một tiếng. Anh nghĩ, chỉ về với bố , mà còn đưa bố chơi, nhất là đưa họ đến Giai Thành, để họ cũng thưởng thức mỹ vị ở đây.

 

Loading...