Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 317: Làm hiệu trưởng mà ngày nào cũng mong nghỉ, có hợp lý không?

Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:01:07
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phương Thương dừng , Đới Thiên Vũ mấy cái. là bạn , bạn cùng bàn thật đáng tin.

"Bạn , nhưng cần , tớ xong ."

Đới Thiên Vũ trầm trồ: "Anh Thương giỏi thật! Ngày nào cũng bận mà vẫn hết bài tập, là bậc thầy quản lý thời gian ?"

Trương Triều còn tò mò hơn: "Tớ bài mất cả ngày. Cậu bận ba ngày, suốt ngày bếp, thời gian bài?"

Phương Thương : "Thời gian thì cứ cố mà xếp, cũng mà. Hơn nữa quán tớ thuê nhiều nhân viên thế, bận thì bận nhưng cũng lúc rảnh."

Mới chuyển quán, còn tự tay đủ thứ. Mọi đang quen, bận lắm. Bây giờ khác , dạy nhiều, mấy món thông thường và kiểu dáng yêu cầu đều hiểu, cũng thể giúp nhiều việc hơn.

Định thuê thêm nhân viên chuyên chiên rán nhưng tìm ưng ý. Không ngờ khi xem nhân viên cũ, thấy Tưởng Phong năng khiếu. Cậu đành tự đào tạo một chuyên khâu chiên.

Đến giờ, Tưởng Phong đáp ứng yêu cầu của về khâu chiên, đỡ cho ít việc.

"Thế Thương là thần bếp, là bậc thầy quản lý thời gian. Ghê thật, em tớ phục ."

Ba bước lớp. Xuống tới sân, kịp lên lầu thì thầy hiệu trưởng tiến đến.

Ba : "Chào thầy ạ."

"Chào các em, Phương Thương hả?" Hiệu trưởng hiền từ bắt tay chào .

Ba định vòng qua thì thầy hiệu trưởng gọi họ .

Nhìn quanh thấy giáo viên, hiệu trưởng hạ giọng bí mật.

"Phương Thương, thầy hỏi em chút."

"Dạ chuyện gì, thầy cứ hỏi.”

Phương Thương đáp.

Hiệu trưởng ngại tiện hỏi mặt hai học sinh , đành gọi Phương Thương đến cạnh bảng tin.

"Phương Thương, món Phật Khiêu Tường em hôm Tết dạo còn nữa ?"

Ba ngày nghỉ lễ, thầy hiệu trưởng vốn dự định xếp hàng chờ xin ăn ngon. Vậy mà quê gọi về, bảo việc về giải quyết.

Thầy đành về quê, xong việc vội vã trở thì là sáng ngày thứ ba. Số hết, tìm quán Quân mà ăn, càng đừng Phật Khiêu Tường.

Người còn xem, ngửi, chỉ tội thầy, ngoài ảnh trong nhóm thì chẳng ngửi thấy mùi gì. Nhớ ba ngày qua, thầy cũng chạnh lòng.

Phương Thương ngờ thầy hiệu trưởng hỏi điều . Cậu chỉ đành chỉ cặp sách: "Thầy ơi, em là học sinh, nghỉ xong còn học, lấy thời gian Phật Khiêu Tường phức tạp thế ạ."

"Cũng . Thế cuối tuần ?" Đôi lúc món càng ăn càng thèm, hiệu trưởng cứ ám ảnh bởi Phật Khiêu Tường.

Phương Thương bó tay: "Thầy ơi, Phật Khiêu Tường nấu nước dùng cũng ba ngày. Lẽ nào thầy bắt em thứ sáu nghỉ học về nấu nước dùng ạ?"

Nghe , hiệu trưởng Phật Khiêu Tường còn hy vọng, thở dài. Thầy thể chỉ vì miếng ăn mà cho Phương Thương nghỉ thứ sáu.

Phép tắc nhà giáo ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-317-lam-hieu-truong-ma-ngay-nao-cung-mong-nghi-co-hop-ly-khong.html.]

"Vậy đợi nghỉ dài mới nữa chứ gì?"

Thầy lấy điện thoại một cái bật .

"Tết Dương Lịch qua , sắp tới Tết Nguyên Đán nữa, chẳng mấy chốc mà. Vậy để đợi nghỉ đông mới ăn Phật Khiêu Tường . Haha, Phương Thương, em lớp ."

Này thầy ơi, thầy là hiệu trưởng đấy, ngày nào cũng mong nghỉ thế hợp lý ạ?

"Dạ thầy gặp !" Phương Thương vẫy tay, hai bạn theo . Cả ba nhanh chóng lớp.

"Anh Thương đến , cả nhà vỗ tay chào mừng nào!"

Có bạn thấy Phương Thương liền lên tiếng.

Mọi nhiệt tình vỗ tay rôm rả.

Cô Vương định mở miệng chào, tưởng học sinh vỗ tay chào thì thấy Phương Thương đang lên, chợt hiểu.

Mọi là chào Phương Thương cơ đấy, tự đa tình.

Than ôi, học sinh mến hơn giáo viên.

cũng , mấy thầy cô nào yêu quý bằng, chỉ những học sinh như Phương Thương mới cả lớp yêu quý.

Tết Dương Lịch qua, dư âm còn đọng mãi. Sáng học trạng thái ai cũng . Tiết cuối cô chủ nhiệm giảng nữa, phát luôn đề kiểm tra.

Ý cô cũng rõ: học kỳ sắp qua , kiểm tra trình độ của các em, các em tự xem học bao nhiêu, coi như lấy tinh thần cho kỳ thi cuối cấp.

Tan học, Phương Thương khi xong bài kiểm tra thấy choáng váng. món ăn thì sảng khoái, bài kiểm tra chỉ thấy nhức đầu.

"Đới Thiên Vũ, Trương Triều, tan học sang nhà tớ . Hôm nay nghỉ hết , quán chắc đông. Tớ nấu vài món, tối cùng chơi game nhé? Mấy hôm chơi, thấy ngứa tay."

Hai bạn Phương Thương mời đến quán Quân, còn chơi game cùng, hai mắt sáng rực.

"Anh Thương quá! Hôm nay bố tớ đón, để bố đưa bọn qua, khỏi bộ.”

Trương Triều chạy thẳng cổng, gọi bố.

Đới Thiên Vũ từ quán tạp hóa mua một túi đồ ăn vặt, cây đa quen thuộc hẹn bố từ .

"Bố, trưa nay con về nhà . Anh Thương rủ qua quán Quân chơi. Chiều tụi con sẽ cùng đến trường, phiền bố chạy qua một chuyến."

Bố Đới Thiên Vũ con trai đến quán Quân, lòng đầy ghen tị, liều hỏi: "Con trai, con chơi mang theo gia đình ?"

Đới Thiên Vũ trợn mắt: "Bố nghĩ gì thế? Anh Thương mời tụi con chơi, con mang theo bố thì coi thế nào. mà chắc chắn Thương sẽ chuẩn thịt kho cho tụi con. Lúc đó con để dành một ít mang về cho bố, ?"

"Cảm ơn con! Con , bố ở nhà chờ tin ."

Còn bố Trương Triều con Phương Thương nấu cơm mời, cũng nóng lòng, chỉ ước thế con.

Nhìn thằng con hề hề, bố Trương bất bình.

"Hồi xưa bố mày học, là soái ca của trường, học giỏi, bạn bè quý mến. Hồi đó bố quen đầu bếp thần. Còn đến đời mày, thằng ngốc thế bạn của thấp bếp nhỏ. Mày phúc đấy."

 

Loading...