Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 32: Ngon đến mức này, thảo nào phải mang đi kiểm định!

Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:43:54
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghiệp vụ rành như lòng bàn tay.

Hứa Học thông báo phí dịch vụ cho Phương Dao Dao xong xuôi, liền xách túi món lạnh đủng đỉnh về phòng lab.

Đám đồng nghiệp thấy xách túi nilon lủng lẳng , cứ tưởng xuống sảnh lấy đồ ăn ngoài. Nào ngờ, khi lôi hộp đồ ăn phòng thí nghiệm, mở nắp chuẩn lấy mẫu thử, một mùi hương quyến rũ thoang thoảng bay , lan tỏa khắp văn phòng. Mấy đang nhai cơm trưa như nhai rơm lập tức mùi thơm câu dẫn, lân la gần.

"Thơm quá mất, mua món gì thế? Tớ đang ăn kiêng, nhạt miệng gần c.h.ế.t."

Mắt một nam đồng nghiệp sáng rực lên khi thấy ba túi món lạnh xếp ngay ngắn bàn. Chưa kịp đợi Hứa Học mở miệng, tay nhanh thoăn thoắt gắp một miếng thịt gà luộc cho thẳng miệng. Hứa Học cứng họng, kịp chữ nào thì thịt gọn trong bụng !

"Đây là bạn đại học tớ mang tới nhờ xét nghiệm, ..."

Thịt gà luộc chạm đầu lưỡi, tên đồng nghiệp như c.h.ế.t đói tám kiếp ăn thịt, nuốt trọn miếng thịt mà cứ ú a ú ớ như cấm khẩu, hừ hừ hứ hứ ngừng. Miệng thì ư ử, tay chân thì khua khoắng loạn xạ về phía Hứa Học với biểu cảm thể cường điệu hơn.

Hứa Học: "..."

"Nói tiếng !"

Sau một hồi khua tay múa chân, bạn cuối cùng cũng lấy bình tĩnh. Cũng thông cảm, lâu lắm chạm đến miếng thịt nào . Giờ chỉ cần cho một suất cơm rang trứng thôi là cũng mừng rơi nước mắt , huống hồ là đĩa thịt gà luộc hảo hạng nhường . Việc ngay tại trận chứng tỏ ý chí kiên cường lắm .

"Vãi chưởng, ngon đến mức thảo nào mang kiểm định."

"Cậu xét nghiệm lẹ , ưu tiên nhé. Kiểm định món , vấn đề gì thì tớ 'thịt' luôn đấy!"

Thấy Hứa Học cứ ngây đó ôm khư khư lọ mẫu thử, bạn đồng nghiệp sốt ruột giục giã.

Hứa Học: "..."

Anh nếm thử mấy món nên đương nhiên chẳng thể hiểu nổi tâm trạng của bạn đồng nghiệp. Lắc đầu ngán ngẩm, Hứa Học mang mẫu phòng lab. Thú thực, chẳng mấy bận tâm đến những lời khen ngợi . Với những đang trong chế độ ăn kiêng kham khổ, món gì mà ngon cơ chứ?

Cũng giống như chuyện đừng bao giờ tin những lời khen cánh về đồ ăn từ các ngôi hot girl mạng - những luôn kiềm chế ăn uống. Tiêu chuẩn "ngon" của họ khác xa so với bình thường chúng . Cơ thể họ khao khát năng lượng, nên khi nạp một lượng đồ ăn nhiều dầu mỡ, nhiều muối, nhiều đường, não bộ sẽ lập tức phát tín hiệu thỏa mãn tột độ. Đó mới chính là cảm giác "ngon" của họ.

Hứa Học cắm cúi xét nghiệm, để bạn đồng nghiệp bên ngoài dán mắt mấy hộp thức ăn, nuốt nước bọt ừng ực, cẩn thận canh chừng để nước dãi chảy ròng ròng xuống mép.

……

Trong khi đó, ở một nhà khác, bố Mạnh Đoan Nhã tan về nhà, thấy con gái cưng vẫn chịu ăn cơm, kiên nhẫn đợi bố , ánh mắt họ tràn ngập sự trìu mến, dịu dàng xoa đầu cô bé.

"Sao con ăn ? Bố thường xuyên về muộn, con cứ ăn cơm nhé. Đang tuổi ăn tuổi lớn, tuyệt đối để bụng đói ." Mẹ Mạnh ân cần dặn dò con gái, nhúng tay chậu nước rửa tay mà giúp việc bưng , lau khô tay xuống bàn ăn.

"Hôm nay tiệc sinh nhật mấy món ngon lắm, con xin gói mang về một ít để ăn cùng bố đấy." Mạnh Đoan Nhã vui vẻ giới thiệu mấy món như thịt bò trộn lạnh, thịt gà luộc... bày bàn cho bố .

Bố Mạnh con gái gói thức ăn thừa mang về cho thì ngạc nhiên tột độ. Từ bé đến lớn, họ luôn dạy con trân trọng đồ ăn, lãng phí, nhưng bao giờ dạy con gói đồ ăn thừa về nhà cả!

Trong gia đình họ, thức ăn hâm còn bao giờ xuất hiện bàn ăn, gì đến đồ ăn thừa. Muốn ăn gì, đầu bếp gia đình sẽ lập tức chế biến món tươi mới. Con bé học cái trò gói đồ mang về từ lúc nào thế nhỉ?

"Mấy món hôm nay xuất sắc lắm, con bố cũng thưởng thức." Mạnh Đoan Nhã líu lo, gắp đồ ăn bát cho bố , ánh mắt đầy mong đợi.

Bố Mạnh , ánh mắt háo hức của con gái, âm thầm cầm đũa lên. Dù cả đời từng đụng đũa đồ ăn thừa, nhưng đây là tấm lòng của con gái, tất nhiên họ thể chối từ.

"Cục cưng , chúng ăn thức ăn thừa nữa nhé, chúng còn giữ chất dinh..." Bố Mạnh đưa miếng thịt bò trộn lạnh miệng, câu định răn dạy con gái bỗng đứt đoạn, nuốt vội xuống họng, nhanh chóng " xe". "Dù thì đồ ăn ngon cũng nên lãng phí. Biết nghĩ đến bố , gói đồ mang về, con ngoan lắm, bố thích."

Mẹ Mạnh cạnh: "..."

Cái quái gì thế ? Đây là lời thốt từ miệng ông chồng mắc bệnh "sĩ diện hão" của bà ư? Lão ma nhập gì? Ngày nào cũng lôi mấy bộ tiểu thuyết tổng tài bá đạo để học đòi theo. Cái nết cuồng công việc của tổng tài thì học tới nơi, chỉ giỏi học thói màu. Cà phê đắng nghét uống quen, thế mà sáng nào cũng bắt trợ lý pha cà phê. Lại còn chê cà phê hòa tan, bắt trợ lý ngày nào cũng hì hục xay hạt cà phê, pha máy đàng hoàng. Hít lấy hít để hương cà phê xong mới chịu bắt tay việc. Thật là hết nổi!

Một lúc nào cũng cầu kỳ từ cái ăn, cái mặc, cái ở đến việc như ông, nay thể thốt câu " lãng phí"!? Mẹ Mạnh tự véo một cái, tự hỏi liệu đang .

Bà gắp thử một miếng thịt bò trộn lạnh cho miệng. Ơ ! Sao thế ?

Miếng thịt bò từ trưa mang về, tưởng chừng khô khốc, xơ xác, ai ngờ khi ăn mềm mại, nếu là mọng nước. Chắc hẳn là nhờ nước sốt trộn lạnh một lớp dầu mỏng bọc bên ngoài khóa độ ẩm của miếng thịt. Vị thơm thoang thoảng của hành tây quyện với mùi ớt chưng nức mũi, nhai kỹ còn cảm nhận rõ vị ngọt thịt đặc trưng của bò. Hương vị bùng nổ hết bất ngờ đến bất ngờ khác.

Thịt bò hầm nhừ nhưng bở, vẫn giữ độ ngọt thịt, đúng là hàng hiếm. Vị tẩm ướp ban đầu quá nồng, giữ nguyên hương vị nguyên bản của thịt bò. gia vị trộn nguội cực kỳ xuất sắc, khi hòa quyện với , dễ dàng quên vị của bản miếng thịt bò. Quả thực là càng nhai càng thấy ngon!

"Bảo bối , con chắc chắn đây là món ăn ở quán nhậu nhà bạn con ?" Trình độ nấu nướng thế , bảo là đầu bếp quốc yến gốc gác đầu bếp cho vua chúa ngày xưa bà cũng tin sái cổ. bảo đây là tay nghề của một đầu bếp quán nhậu bình dân thì khó tin quá.

"Vâng ạ. Mấy món lạnh do chính tay bạn con đấy. Bọn con cũng nếm thử tay nghề của bố , nhưng sánh bằng nấu nên con mang về."

Nghe con gái , hai vợ chồng Mạnh vô cùng kinh ngạc. Trình độ mà do một đứa trẻ học tiểu học ư? Nghe cứ như chuyện viễn tưởng .

"Con thật đấy!" Mạnh Đoan Nhã bố tin, nhưng cô bé tận mắt chứng kiến Phương Thương bếp mà. Sinh nhật cô bé, dĩ nhiên cô bé đến sớm nhất để đón các bạn. Lúc đó, cô bé gần như chứng kiến bộ quá trình Phương Thương mấy món lạnh .

"Kỹ năng dùng d.a.o của Phương Thương cũng cực kỳ đỉnh, món dưa chuột thái nhuyễn đó là tự tay cắt đấy. Con video , siêu ấn tượng luôn."

Mạnh Đoan Nhã hào hứng lấy điện thoại , mở video cho bố xem. Bữa tối của gia đình ba diễn trong khí ấm áp, vui vẻ. Chẳng ai buồn giữ kẽ sĩ diện để ý đến phong thái sang chảnh gì nữa, cứ nhâm nhi đồ ăn mang về rôm rả trò chuyện.

……

Tại nhà ông Vương, cả gia đình cũng đang quần bên mâm cơm với món ăn lạnh quen thuộc.

"Chậc, ngon quá! Cứ đà lỡ mà xét nghiệm món tẩm ướp chất gì cấm, ăn nữa thì khổ !" Vương Cao Quân nhai tóp tép cảm thán, tận hưởng từng miếng ăn một cách trân trọng, như thể đây là bữa ăn cuối cùng trần đời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-32-ngon-den-muc-nay-thao-nao-phai-mang-di-kiem-dinh.html.]

Có lẽ tận sâu trong thâm tâm, vẫn hoài nghi: món lạnh ngon nhức nách, ăn một là ghiền, ngày nào ăn là thèm bứt rứt thế , kiểu gì chả vấn đề.

"Biết chả vấn đề gì thì ." Phương Dao Dao cũng đang gắp lia lịa. Công nhận món dễ ăn, ai cũng thích. Mùa hè nóng nực, chán ăn cỡ nào mà món cũng đưa cơm vèo vèo. Ai rủng rỉnh tiền bạc thì gọi thêm vài món, ai kinh tế eo hẹp thì suất mì lạnh mười mấy tệ cũng đủ no bụng, vị thì ngon khỏi bàn cãi. Thảo nào quán đông khách nườm nượp là .

"Có vấn đề thì cũng tiền rỗng túi đến nơi . Mấy món nhẩm sương sương cũng ngót nghét trăm tệ, ngày nào cũng xơi thế thì tiền sinh hoạt tháng đội lên gấp đôi mất." Ông Vương, thuộc thế hệ , luôn chắt bóp từng đồng, ngoại trừ việc mua đồ cho cháu chắt là tiếc tay, còn thì tùng tiệm lắm.

Chỉ cần mua chút đồ cho cháu gái ăn là , lớn thỉnh thoảng ăn ké một bữa thì . Thời buổi khó khăn kiếm tiền dễ, sống tính toán chi li thì mới mong để dành chút đỉnh.

"Chuyện ăn uống tốn kém là chuyện đương nhiên. Chứ bố nghĩ tự dưng mà thiên hạ xếp 'Ăn uống' đầu bảng trong bộ tứ 'Ăn uống, cờ bạc, gái gú' chắc? Rõ ràng là nó tốn kém nhất ."

"Đừng nhầm lẫn giữa chuyện 'ăn no' với chuyện 'ăn ngon'. Ăn no thì dễ, tốn vài đồng bạc lẻ mua mấy cái bánh bao chay là no phè phỡn. ăn ngon á? Bữa cơm bèo bèo cũng vài nghìn, sang chảnh thì lên tới cả chục vạn, trăm vạn. Tiền nào của nấy, giới hạn nào cả. Thế nên, đừng tưởng chuyện ăn uống là đơn giản, tính toán là sạt nghiệp như chơi đấy."

Ông Vương ngẫm nghĩ thấy lời con trai quả sai. Sống càng lâu càng hiểu sự đời, những lời ngẫm thật thấm thía. Trước đây Vương Cao Quân bao giờ nhận vấn đề từ góc độ . Nghĩ nghĩ , quả thực ăn ngon thì bỏ ít tiền. Ví dụ như một bữa lẩu thịt nướng cũng ngốn mất từ 300 đến 500 tệ, quán sang chút thì cả nghìn tệ cũng bay vèo vèo. Đi ăn nhà hàng gọi sương sương hai ba món cũng hai trăm tệ đổ lên. Đi dạo siêu thị mua dăm ba gói snack, đồ uống, trái cây... bill thanh toán cũng nhẹ nhàng 500 tệ.

Vãi chưởng, tính cái dày của tháng nào cũng ngốn một đống tiền! Vương Cao Quân giật thon thót khi nhẩm tính tiền "đầu tư" cho cái miệng. Người bảo nuôi con tốn kém, nuôi cái dày của cũng "chua" chẳng kém!

……

Mười giờ đêm, sự thúc giục gắt gao của bạn đồng nghiệp, Hứa Học rốt cuộc cũng tất quá trình kiểm nghiệm ba mẫu món lạnh. Kết quả: Hoàn bình thường, thậm chí hàm lượng chất phụ gia cũng chỉ ở mức vi lượng.

Điều là tất nhiên, thể tránh khỏi. Bởi lẽ khi xào nấu, ai mà chẳng nêm nếm gia vị. Cho dù bạn tự nấu ăn ở nhà dùng phụ gia, thì trong các loại nước tương, dầu hào... mà bạn dùng sẵn chất phụ gia . Thế nên, cả ba mẫu món lạnh đều đạt tiêu chuẩn an .

Hứa Học tháo khẩu trang nhanh tay chụp kết quả gửi cho Phương Dao Dao.

"Sao , chứ? Món an ?" Anh bạn béo ục ịch ăn xong phần cơm hộp dành cho giảm cân từ lâu lẩu lầu lâu , nhưng vì thèm thuồng mấy hộp món lạnh mà quyết tâm nán văn phòng cày cuốc thêm giờ.

Thấy Hứa Học đang gấp rút kiểm nghiệm cho bạn, cũng chẳng ngại xắn tay áo phụ giúp một tay, thế nên kết quả mới nhanh như . Chứ bình thường, dăm ba cái xét nghiệm thực phẩm kiểu , nhanh thì hai ngày, chậm thì năm đến bảy ngày mới kết quả, rề rà lắm. Đây chắc hẳn là minh chứng cho sức mạnh phi thường của hội sành ăn!

"Cậu giảm cân ám ảnh đến phát rồ ? Đừng bảo là nãy giờ đợi kết quả để lén lút xơi mấy món nhé?" Hứa Học giật nảy bộ dạng phát cuồng của đồng nghiệp. Cái trò giảm cân đúng là hành xác mà. Đang là một béo vui vẻ, hoạt bát, thế mà tự dưng biến thành kẻ cuồng ăn, thấy đồ ăn là hai mắt sáng rực như đèn pha ô tô. Thật sự quá đáng sợ!

"Cẩn thận về nhà leo lên cân chẳng hao lạng nào, ngày mai đói meo râu cho mà xem."

Lời của Hứa Học như mũi d.a.o chí mạng, xuyên thẳng tim đen của béo. Anh béo ôm ngực, đau đớn đến mức tưởng chừng thở nổi.

"Cậu tàn nhẫn quá, dám chà đạp lên tâm hồn mỏng manh yếu đuối của tớ. Thôi, để đền bù, chia cho tớ một hộp món lạnh ."

"Tớ lấy hộp đồ chay thôi." Câu sắc lẹm của Hứa Học cuối cùng cũng phát huy tác dụng, béo dám đụng đến thịt, chỉ rụt rè xin một hộp đồ chay.

Hứa Học gật đầu đồng ý, mặc chọn. Ba hộp lớn thế , cũng chẳng thể nào giải quyết hết.

……

Tại nhà ông Vương, Phương Dao Dao nhận báo cáo kiểm nghiệm cũng khá bất ngờ. Cô nhanh chóng nhắn tin cảm ơn và chuyển khoản tiền phí cho Hứa Học.

"Có kết quả ?" Vương Cao Quân thấy tiếng chuông điện thoại, lập tức vứt máy game chạy sang xem, tò mò hỏi: "Thế nào, phát hiện chất gây nghiện ?"

"Chẳng gì cả, các chỉ đều bình thường, an ." Đây là báo cáo kiểm nghiệm thực phẩm từ cơ quan uy tín, độ tin cậy tuyệt đối.

Vậy là cái lý do Vương Cao Quân đưa : "Ăn xong cứ thấy ghiền, ngày nào cũng thèm, ăn thì thấy bứt rứt" - chỉ vì thèm ăn quá mức mà thôi.

Phương Dao Dao chán nản ôm trán. Cô đáng nghĩ tới điều sớm hơn. Cả nhà ăn xong chẳng ai biểu hiện ghiền bứt rứt gì cả, chỉ đơn giản là thấy ngon. Ngay cả lũ trẻ cũng chỉ thích ăn thôi chứ tới mức đồ ăn lạnh thì bỏ bữa. Rõ ràng là chẳng dấu hiệu gì của việc bỏ thêm "chất lạ" cả. Vậy mà Vương Cao Quân than vãn "ăn xong ghiền quá, là chịu nổi", cô mới mang xét nghiệm.

Hóa chỉ là do chồng nhà cô thèm ăn quá mà thôi. Sức chịu đựng kém cả mấy đứa con nít.

Vương Cao Quân gượng gạo.

"Ra là thế, thêm thắt hóa chất gì, chỉ do tay nghề đỉnh quá thôi!"

Vương Cao Quân cũng chẳng thể ngờ bản thèm ăn tới mức . Làm ầm lên một trận, rốt cuộc tự vạch áo cho xem lưng, hổ độn thổ! Phương Dao Dao lườm chồng một cái, lười đôi co, trực tiếp gửi kết quả nhóm chat gia đình. Kèm theo lời nhắn cho bố chồng: "Niệm Niệm thích ăn thì bố cứ mua nhiều nhiều chút, kết quả kiểm tra báo món ăn an , bố yên tâm."

Ông bà Vương chẳng lấy bất ngờ với kết quả . Người già , nhu cầu ăn uống cũng còn nhiều. Chỉ là con bé Niệm Niệm giờ chịu ngủ, sáng mai là thứ Hai, dậy sớm học . Tụi trẻ con bây giờ khổ thật, mới ba bốn tuổi đầu quen với cảnh dậy sớm học. Cuộc sống học sinh còn kéo dài cả chục, khi hai chục năm nữa cơ.

"Niệm Niệm ngoan ngủ sớm con, mai học sớm. Sáng mai ông nội đón con về đưa mua đồ ăn lạnh nhé."

Ở nhà họ Phương, Phương Thương cũng đang bố giục ngủ sớm vì mai học.

Hai ngày cuối tuần trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Cuối tuần của Phương Thương vô cùng bận rộn nhưng cũng cực kỳ ý nghĩa. Cảm giác nỗ lực hết và thu về quả ngọt thực sự dễ gây nghiện. Giống như đang cày game , cứ mỗi nhiệm vụ thành là điểm kinh nghiệm tăng lên vùn vụt, dừng chút nào.

"Con ngủ đây, bố ngủ ngon."

Nhìn đồng hồ gần 11 giờ, Phương Thương vội vàng tắm rửa leo lên giường. Vừa xuống, ý thức của lập tức chìm gian hệ thống, còn cơ thể thì rơi giấc ngủ sâu. Lại đến lúc Phương Thương âm thầm trau dồi kỹ năng nấu nướng của , giấu nhẹm nỗ lực với thế giới bên ngoài.

Và trong lúc Phương Thương miệt mài học nấu ăn thì tin đồn về tài năng bếp núc "thần sầu" của lan truyền từ lớp sang lớp khác. Đều là bạn cùng trường cả, trong lớp ai chẳng vài bạn ở lớp khác. Sau khi nếm thử tài nghệ của Phương Thương, đám bạn cùng lớp "mở khóa" vị giác, cảm giác sốc đến tận óc.

Thế là một đồn mười, mười đồn trăm.

Sáng hôm , ngay từ lúc bước chân cổng trường, Phương Thương thấy nhiều ánh mắt đổ dồn về phía . Cảm giác càng rõ rệt hơn khi bước lên tầng của khối lớp 5. Tụi con nít che giấu cảm xúc.

Cứ thấy bóng dáng Phương Thương là bọn chúng tụm năm tụm ba, xì xào bàn tán. Khi Phương Thương sang, chúng vội vàng cúi mặt, mắt láo liên, ngay chuyện mờ ám. Chuyện chỉ xảy ở một chỗ, mà mỗi lớp ngang qua, mỗi đám đông tản bộ sân, đều bắt gặp cảnh tượng y chang.

 

Loading...