Từ Đông Phương lái xe lên đường cao tốc và tính thời gian khá dư dả nên khi tới Gia Thành mới chỉ hơn một giờ chiều. Trên suốt chặng đường buồn ngủ mệt mỏi và nếu trong đầu cứ nghĩ mãi về món ngon ở quán ăn A Quân thì chắc gục xuống từ lâu . Đêm khuya thanh vắng bên đường chỉ thỉnh thoảng vài chiếc xe lướt qua với ánh đèn pha lóe lên vụt tắt. Khi bản đồ báo phía tắc đường, Từ Đông Phương cũng hiểu nổi đêm khuya thế tắc, thế là liền rẽ sang đường khác. Vì rành đường Gia Thành nên cứ thế lang thang khắp các ngả, vô tình rẽ thêm mấy ngã tư, đường thì vắng tanh nhưng cách đến quán A Quân xa thêm. Đến lúc dừng đèn đỏ, mắt càng lúc càng díu và chỉ một thoáng để ý là nhắm tịt. Công việc ban ngày căng thẳng tiêu tốn hầu hết sức lực, tối còn lái xe đường dài nên khi nhắm mắt chỉ cảm thấy rã rời và nhanh chóng chìm giấc ngủ say.
Trong lúc mơ màng, Từ Đông Phương bỗng giật tỉnh dậy, mở to mắt thì thấy đèn mặt vẫn đỏ, cứ nghĩ chỉ nhắm mắt mở , chứ nào thời gian trôi qua tự lúc nào. Cứ mơ mơ màng màng như ngủ ngay vạch qua đường, tỉnh ngủ, ngủ tỉnh, khi mở mắt thấy đèn vẫn đỏ thì vì quá mệt. Cũng may là ban đêm lạc một con đường nhỏ vắng tanh nên suốt buổi chẳng ai qua, cũng chẳng ai để ý đến xe của . Cứ thế Từ Đông Phương gà gật vạch qua đường cho tới lúc bỗng nhiên tỉnh hẳn và cảm thấy gì đó sai sai, giật mở trợn mắt. Tự dưng thấy như ngủ lâu, nhưng quan trọng là ngủ lâu thế mà đèn vẫn đỏ ? Anh ngáp một cái cúi xuống xem giờ điện thoại, và cái khiến toát mồ hôi lạnh - trời ơi hơn năm giờ sáng . Mới một giờ rưỡi khi tới Gia Thành mà bây giờ năm giờ, nghĩa là gật gù ở ngã tư hơn bốn tiếng đồng hồ. Anh vội đ.á.n.h lái rẽ sang con đường bên cạnh, tự hỏi giờ quán A Quân còn kịp , qua xem mới . Thế nhưng cú rẽ sinh chuyện.
Cả đêm chẳng thấy bóng dáng xe cộ con đường hẻo lánh , mà bỗng dưng xuất hiện một chiếc xe điện đang lao tới, và hai chiếc xe cứ thế đ.â.m sầm . Cứ như thể Từ Đông Phương chờ suốt cả đêm để cuối cùng gặp mục tiêu , chiếc xe điện hất đổ. Anh đ.á.n.h lái gấp, tốc độ cũng khá nhanh, còn xe điện bên cũng phóng nhanh nên nó bật tung lên, thanh niên xe chỉ thấy trời đất cuồng như sắp bay lên. Bản năng khiến giữ thăng bằng, đến khi vững thì ngay đầu xe Từ Đông Phương, dáng tiếp đất cực kỳ bảnh bao.
“Trời ơi, biến thành cao thủ võ lâm !” thanh niên ngơ ngác chính đang xe.
“Trời ơi, biến thành sát thủ chăng?” Từ Đông Anh Phươngy đắng lầm bầm, đúng là chờ suốt bốn tiếng đồng hồ, thế mà đối phương ló mặt là đụng ngay, sát thủ thì là gì.
Hai bên chằm chằm một lúc, Từ Đông Phương kêu lên một tiếng lạ hoắc và lao khỏi ghế lái.
“Anh bạn, chứ?”
“ , nhưng xe thì vấn đề.”
Cậu thanh niên run run dựng xe lên, chân vẫn còn mềm.
Từ Đông Phương lấy điện thoại định gọi cảnh sát nhưng thanh niên giữ tay .
“Thôi ơi, đang vội chạy sang quán A Quân xem còn xếp hàng kịp , gọi cảnh sát giao thông là chờ lâu, còn biên bản, thì xếp hàng nữa.”
Này, đ.â.m xe, tuy nhưng chuyện lớn thế ít nhất cũng nên chút phản ứng hoảng hốt chứ, còn nghĩ đến chuyện ăn uống. “Thú thật là cũng định qua quán A Quân xếp hàng mà ngủ quên mất.”
Từ Đông Phương ngại ngùng : “Hay là chúng vẫn cứ gọi cảnh sát , nghỉ ngơi một chút, nếu thấy khó chịu chỗ nào đưa bệnh viện luôn.”
Cậu thanh niên cũng thấy cứ thế bỏ thì , tiếc vì ăn quán A Quân, xuống đợi cảnh sát. Cảnh sát Gia Thành xử lý nhanh, gọi điện thoại xong chẳng bao lâu là mặt. Gia Thành dạo khách du lịch đông, các đoàn xe tự lái đổ về, cộng thêm xe chở đầu cá kho và xe già, đủ loại va chạm nhỏ kể xiết, cảnh sát xử lý bao nhiêu vụ mỗi ngày. Họ chẳng những nghỉ ngơi mà còn chia ca ba trực, sẵn sàng xuất kích bất cứ lúc nào, vì ban đêm chỉ một cảnh sát trực thôi là đủ. Vì thế điện thoại reo là cảnh sát lập tức lên đường. Thế nhưng khi biên bản tại hiện trường, các cảnh sát ngơ ngác như thiên thư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-321-qua-la-dung-xe-roi-moi-quen.html.]
“Anh từ hơn một giờ mặt ở đây, ngủ quên ở ngã tư, tỉnh dậy quẹo xe là đụng ?”
Từ Đông Phương trừ: “ cũng cố ý, ai mà ngờ nào mở mắt cũng thấy đèn đỏ, giá mà nó xanh một cái là ngay, thề sát thủ đến ám sát , các tin .”
Cảnh sát tỉnh cả ngủ, hỏi phía bên .
“Cậu là lúc đó như thể cao thủ võ lâm nhập xác, từ xe lộn một vòng về phía nhào lên nắp capo của xe để tránh đâm?”
Cậu thanh niên hì hì: “Tình cờ thôi, là tình cờ.”
Cảnh sát liếc đồng nghiệp, đồng nghiệp hiểu ngay: lấy camera hành trình, cảnh thú vị thế đem đăng lên trang chính là tư liệu tuyên truyền chống lái xe buồn ngủ nhất. Cuối cùng Từ Đông Phương đương nhiên xác định chịu trách nhiệm bộ và bảo hiểm sẽ bồi thường. Sau khi cảnh sát rời , hai bầu trời sáng rõ và cùng thở dài. “Lỡ mất giờ là ăn quán A Quân nữa .”
“Khoan !” Từ Đông Phương chợt nhớ điều gì và sang thanh niên: “ là dân ngoại tỉnh, thể cổng quán A Quân mua thịt rim, bạn, với , để tìm chỗ nghỉ ngơi một lát, chờ mười giờ họ bắt đầu bán thịt rim là sẽ mua hai túi và chia một túi.”
“Anh đúng là bạn , thế , về nhà nghỉ luôn , nhà chỉ thôi, ngủ phòng khách, cùng ngủ bù, tỉnh dậy thì cùng xếp hàng mua đồ ăn.”
Cậu thanh niên thịt rim vui ngay, nhiệt tình mời Từ Đông Phương về nhà. Sáng sớm tinh mơ, hai hôm qua còn chẳng quen , mà khoác vai như bạn bè thiết và ấn định hết cả lịch trình trong ngày. Trên đường về nhà thanh niên, cả hai còn lẩm bẩm: “ là đụng xe mới quen thật.”
“Anh bạn, chỉ vì chia cho thịt rim thôi, xin cần đền xe nữa.”
“Sao , đền là đền, dù gì cũng là bảo hiểm trả, thì đừng tiếc với nó. Anh bạn, mới đến nơi, chỉ bảo cho với để xin thứ tự quán A Quân, cùng ăn nhé?”
“Bao luôn!”
---