Lúc Nghiêm Dũng, ông bán bánh đậu xanh, đang bánh trong nhà. Công thức bánh đậu xanh của ông là gia truyền, hồi nhỏ ông nội ông sống bằng nghề đẩy xe bán bánh đậu xanh khắp phố. Sau đó bố ông thấy thời thế đổi nên bán bánh nữa mà tư nhân kiếm tiền. Đến đời Nghiêm Dũng, ông thi đậu đại học, cơ quan nhà nước, cũng bán bánh đậu xanh, hàng xóm láng giềng thường bảo bánh nhà ông ngon, bảo ông thử bán, nhưng ông chỉ xòa. Thế nhưng về hưu cả ngày rảnh rỗi ở nhà, ông thấy , cuối cùng ông lấy công thức gia truyền mày mò một thời gian bán bánh đậu xanh. Công việc cũng khá thuận lợi, khi rảnh một nồi lớn đem bán, đạp xe ba bánh lang thang khắp ngõ phố, kiếm tiền việc , các khách quen đều thích bánh của ông. Bình thường bánh buổi sáng đến chiều mới hết, trưa ông thường công viên đ.á.n.h cờ với các bác chiều tiếp tục bán. hôm nay lạ thế nào, xe mới đẩy đến ngã tư gặp một đám đông qua, phía cầm cờ, hóa là đoàn du lịch. Một cô gái thấy ông bán hàng bèn tiện hỏi mua một miếng, mấy xung quanh nếm thử thấy ngon thế là nào nấy mua, một lúc bánh của ông chia sạch, điều ngoài dự tính. Ông bán bánh cốt tiêu khiển chứ kiếm tiền, bán sớm thế phá vỡ nhịp điệu và kế hoạch hôm nay của ông. Vì thế về nhà ông thêm một nồi. Lúc bánh xong, vẫn còn nóng và đông cứng. Nghiêm Dũng nghĩ bên ngoài trời lạnh hơn, đem bánh chất lên xe ba bánh, cứ đạp từ từ tới công viên là sẽ đông . Nghĩ thế ông gói tất cả bánh lên xe và thong thả đạp khỏi nhà. Ông chẳng rằng bánh của ông nổi tiếng trong giới du khách, mấy hôm nay những món ăn ngon ở Gia Thành đang khách ngoại tỉnh săn lùng, nên bánh của ông xuất hiện để ý. Ông đạp xe về phía chỗ quen thuộc ngâm nga một bài hát. Bỗng hai cô gái ven đường thấy ông qua, một cô hỏi cô : “Em xem ông cụ giống ông bán bánh đậu xanh trong video ?”
“Hình như đúng đấy.”
Cô mở điện thoại, xe ba bánh áo của ông. Nhìn kỹ thì giật : “ đúng đúng, là ổng, đuổi theo mau.”
“Ông ơi, ông ơi, đợi bọn cháu với, chúng cháu mua bánh đậu xanh, ông ơi…” Nghiêm Dũng lớn tuổi nên lãng tai, bình thường bán ở ngõ nhỏ vắng xe thì , nay đường lớn, xe cộ đông đúc, tiếng còi inh ỏi, ồn ào huyên náo nên ông chẳng gì. Hai cô gái mới gặp thức ăn “hoang dã” bên đường, bỏ qua, họ đeo ba lô chạy theo xe ba bánh, chạy gọi. Xe ba bánh tuy nhanh nhưng vẫn nhanh hơn chạy bộ, hai cô mệt đứt , chạy tới thở , giọng khàn cả . Một đợi xe buýt bên đường thấy hai cô gái đuổi theo xe ba bánh thì giúp họ ngăn : “Ông ơi, hai cô gái đuổi theo ông kìa, ông dừng xem chuyện gì .”
“Đuổi theo ?” Nghiêm Dũng phanh xe ngoái đầu , quả nhiên thấy hai cô gái thở hổn hển chạy tới, ông hiểu, tự dưng đuổi theo ông gì? Chẳng lẽ lúc nãy ông đạp xe để ý, cà họ? “Ông ơi, cuối cùng ông cũng dừng, suýt nữa tụi cháu c.h.ế.t vì chạy.”
Hai cô gái chạy tới dựa xe ba bánh thở dốc. “ cà các cháu chỗ nào ? Có ? Đưa các cháu bệnh viện nhé?” Ngoài lý do đó , Nghiêm Dũng chẳng nghĩ gì khác. “Cà ạ? Cà bụng cháu đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-323-khong-de-cai-mieng-phai-chiu-thiet.html.]
Cô gái bên trái tỏ hài hước, tuy mệt nhưng vẫn pha trò. Cô đưa video trong điện thoại cho ông xem: “Đây ông ạ?” Nghiêm Dũng gật đầu: “Là .”
“Vậy đúng , ông ơi, bán cho tụi cháu ít bánh đậu xanh , đang lướt video thì gặp ngay thật, may quá.”
“Vâng , cho tụi cháu mỗi một miếng lớn để thưởng thức kỹ càng.”
Nghiêm Dũng cuối cùng hiểu , hai cô gái mua bánh của ông nên mới cố chạy theo. Ông thấy thật khó tin, chỉ là mua bánh đậu xanh thôi, trễ thì ngày mai mua chẳng , cần gì chạy thế, nguy hiểm. Cô gái ông thì toe toét: “Ông , con khi thèm quá thì chuyện gì cũng . Tụi cháu ăn đồ xào quán A Quân thì cũng tìm món ngon khác để an ủi chứ.”
Nghiêm Dũng mở túi thấy bánh vẫn còn nóng, ái ngại: “Bánh nguội mới đông , giờ còn mềm xốp, các cháu chắc mua ?”
“Có ạ!” Hai cô mỗi một miếng lớn để hộp, vì đông nên trông như đậu xanh nhuyễn. Họ ngờ vực gắp một ít bỏ miệng. Vừa ăn xong là cả hai đều giơ ngón tay cái lên khen ông. là đồ cư dân mạng tuyển chọn, thực sự ngon. Không vị ngọt quá gắt và dẻo dính mà mang hương thơm thanh khiết của đậu xanh, độ ngọt , tuy đông nhưng cũng bở tung, rơi vãi. Ăn ngấu nghiến chẳng thấy ngấy, miệng cảm giác mịn màng, tan ngay đầu lưỡi, dù nóng nhưng vị thanh mát của đậu xanh hề suy giảm. Thấy ông tiếp tục đạp xe , hai cô nhanh tay một đoạn video đặc tả ông và đăng lên: “Gửi các chị em đang du lịch Gia Thành, bắt gặp ông cụ bán bánh đậu xanh ngoài đường, kiểm chứng, bánh đậu xanh ngon, cộng đồng mạng chọn lọc, đáng tin cậy.”