Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 324: Một đại quân tín đồ ăn uống đang trên đường kéo đến

Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:01:14
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một đại quân tín đồ ăn uống đang di chuyển về hướng của những miếng bánh đậu xanh.

Lúc , đang đạp xe giữa đường, Nghiêm Dũng bỗng nhiên cảm thấy lạnh, còn hắt một cái khiến ông vội kéo cổ áo lên. Trời đông gió to, cẩn thận kẻo cảm.

Chẳng mấy chốc, một tín đồ ăn uống đầu tiên đạp xe tìm gặp ông, lập tức đạp xe đuổi theo.

Bác ơi, cho cháu một phần bánh đậu xanh, phần lớn nhé.

Được luôn!

Nghiêm Dũng thấy lạ, đường là đường chính, xe cộ đông đúc, qua nhiều, bình thường ông chẳng bao giờ bán hàng ở đây vì bất tiện, thế mà hôm nay nhiều tới thế . Ông cắt một miếng bánh đậu xanh thật to, gói cẩn thận đưa cho thanh niên. Chưa kịp thì tới, mà đến nhiều hơn, ô tô, mấy chiếc xe đỗ ven đường gọi ông đừng chạy, đợi tìm chỗ đỗ xe xong thì cả đám vây quanh. Rồi Nghiêm Dũng phát hiện thoát nổi nữa, bởi mua bánh đậu xanh đông thật sự. Cứ mỗi đạp xe vài phút là một đợt kéo tới, đạp vài phút một đợt, thế là ông quyết định thẳng tiến khỏi con đường chính , dừng ở ven quảng trường bên để bán cho tiện, an đỡ cản trở giao thông. Ông đạp mãi đạp mãi, đến khi khỏi con đường chính và dừng ở một chỗ thích hợp gây cản trở, ông mở túi xem thì bánh đậu xanh cũng bán sạch. Ờ... Thôi nhưng đến đây , là bày bán tiếp? Nhìn cái túi rỗng , chính Nghiêm Dũng cũng bật vì ý nghĩ của : bánh đậu xanh hết sạch , còn dừng gì nữa? Bày sạp , bán khí chắc? Đến khi khách tới, cầm một nắm khí với họ: chào bạn, đây là khí của bạn? Ông thu dọn đồ đạc, cuối cùng vẫn tới công viên, đ.á.n.h ván cờ nào.

Ông đạp xe về, thì sướng đấy, nhưng các cư dân mạng bỏ cuộc. Có những ai ở gần, ham mua bánh đậu xanh liền phát hiện ông và hớn hở chạy tới:

Bác ơi, cuối cùng cũng tìm bác! Nhanh lên, bán cho cháu một phần!

Nghiêm Dũng xua tay:

Hết , nãy nhiều du khách dạo phố, mỗi một phần, bán hết veo .

Cái gì, nhanh thế?

Thấy du khách tin, Nghiêm Dũng còn mở túi cho xem.

Lúc nãy video bảo bác mới xong bánh đậu xanh, còn nóng hổi, mới khỏi nhà, kịp đông mà, bán nhanh ? du khách vô cùng ngạc nhiên.

Nghiêm Dũng nhún vai:

là mới khỏi nhà thật, nhưng mà mua đông quá, nên tới đầu phố là bán hết. Chẳng hiểu mà tự dưng đổ xô ăn bánh đậu xanh thế .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-324-mot-dai-quan-tin-do-an-uong-dang-tren-duong-keo-den.html.]

Trời đất, là giống súc sinh, đứa nào đứa nấy chạy nhanh như sói, cố phi nhanh lắm còn nhanh hơn. Điều chẳng khác gì hồi đại học, khi còn là sinh viên thể d.ụ.c thể thao, tranh giành cơm với cả đám sinh viên thể thao khác, chỉ cần chậm một chút là hết sạch.

Thế bác hôm nay còn nữa ? du khách chút cam lòng, bám theo Nghiêm Dũng.

thì lấy thứ tự là điều tiếc nuối, nếu ăn thứ bánh mà bao nhiêu khen ngon, thì đó quả là nỗi tiếc nuối thứ hai. Cậu du lịch, để tích trữ tiếc nuối.

Nghiêm Dũng suy nghĩ một lát :

Vốn dĩ chiều nay định công viên bày sạp, tiện thể đ.á.n.h ván cờ, ai ngờ khỏi nhà bán hết. cũng yên , nếu mà thì cũng , dù gì thì rảnh cũng thấy rảnh, chỉ là nguyên liệu đủ, mua thêm.

Nghe tới đây, du khách thấy hy vọng, mắt sáng lấp lánh :

Bác ơi, để cháu về nhà với bác, đợi bác xong bánh, cháu sẽ mua.

Nghiêm Dũng: "..." Ông chỉ thuận miệng thôi, chứ định . Giờ mua nguyên liệu , thật phiền phức. Ông chỉ khách sáo thôi mà, thế mà du khách tin thật, cái miệng đúng là hại .

Ừm... thực ...

Bác đạp xe mệt lắm đúng ? Thôi để cháu đèo bác , cháu đạp giúp bác, bác cứ . Làm bánh đậu xanh chắc cũng phức tạp lắm, thực cháu cũng chút ít về nấu nướng, thể phụ giúp bác đấy.

Du khách nhiệt tình hết mức, quả là một tín đồ ẩm thực thèm thuồng đang hạ cầu xin. Các bạn trẻ bây giờ mà bốc đồng thì cái nhiệt tình khiến chẳng ai thể từ chối nổi. Nghiêm Dũng trai sục sôi nhiệt tình, những lời từ chối liền nghẹn trong cổ. Được , thì thêm một mẻ nữa, phiền thì phiền, nhưng thích ăn, mà ông xong cũng thấy khá tự hào.

Lúc , ông già còn rằng việc đưa một tín đồ ẩm thực về nhà và để lộ địa chỉ sẽ gây hậu quả thế nào. Ông , nhưng ông Tần thì rõ.

Nhìn là ông Tần dân thịt nướng chuyên nghiệp kiếm cơm, bởi nếu thế mở tiệm nướng ở một con hẻm hẻo lánh đến thế, còn chỗ ăn ngay trong sân nhà . Ông học thịt nướng vì chính ông cũng thích ăn.

Đồ nướng bên ngoài thì hoặc là ít thịt, hoặc là đắt đỏ, mỗi ăn đều thấy , thế nên ông Tần quyết định học thịt nướng một thời gian. Không học thì , học mới ông còn năng khiếu nấu nướng, món nướng thơm ngon đặc biệt. Thế là ông Tần liền dựng ngay một quán nướng trong sân nhà, bán cho những hàng xóm xung quanh thích ăn nướng, kiểu bán ăn. Đã ăn thì thịt nhất định tươi, gia vị cũng , vì thế thực khách từng ăn đều thích, thường xuyên ghé quán ông ăn nướng. Ông Tần cũng bày bán lắm, phần lớn là lúc thèm, ông nhóm bếp nướng lên, mua một đống thịt về, nhắn cho các khách hàng quen trong nhóm: hôm nay bày bán, thịt nướng. Vậy là ai nấy đều hiểu ông Tần thèm . Ông bày sạp thịt nướng kiểu thờ ơ đấy. Theo lời ông thì: mưa bán, nắng to bán, vui cũng bán, phong cách chính là tùy hứng. Mặc dù thờ ơ như thế, nhưng hễ ông chuẩn thịt nướng thì vẫn khách cũ tìm đến ủng hộ.

Mao T.ử Huyên và mấy đứa thể ăn thịt nướng của ông là nhờ may mắn, hôm nay ông Tần lười biếng. giờ đây thì dù lười ông Tần cũng thể lười . Bởi từ khi Mao T.ử Huyên và mấy đứa ăn xong, đem vị trí nhà ông đăng lên mạng, cửa hàng của ông lộ tẩy. Lúc trong tiệm kéo tới một đám đông tín đồ ẩm thực, tất tật đều nhằm món nướng của ông mà đến. Ông Tần tất bật như con , một phục vụ cả đống ngoài, xuể. Có du khách thấy thế còn chủ động tình nguyện phụ việc, đưa đồ, lấy xiên. Trong sân vốn chỉ năm cái bàn, giờ chen chúc cả một sân khách, nào chỗ mà . Mọi còn khéo hơn ông Tần, chẳng cần ông bận tâm, tự sang nhà hàng xóm mượn bàn ghế nhỏ mang sang, kê đấy, chờ ăn thịt nướng. Thịt trong đĩa cứ thế vơi trông thấy. Đến khi miếng thịt bò nướng mềm, món ông Tần thích nhất, thực khách gọi hết, ông Tần đau lòng chỉ xuýt xoa. Đó là món nướng ông khoái nhất mà, ông còn kịp ăn bán sạch .

 

Loading...