Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 325: Cuộc soát xét ẩm thực toàn diện
Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:01:15
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm đó, quán nướng của ông Tần ăn cực kỳ đắt khách. Từ sớm, kể từ khi Mao T.ử Huyên và mấy đứa tới, dòng chẳng lúc nào ngớt. Ông một tài nào xuể, sốt ruột nhờ hàng xóm sang phụ giúp. Vốn dĩ nhiều nguyên liệu đến thế, nhưng trớ trêu ông gửi tin nhắn nhóm, thế là đám khách cũ cũng lũ lượt kéo tới. Vừa ông Tần bảo xiên hết, thịt hết, còn gì để ăn, đám khách quen chịu ngay. Ông Tần vốn dĩ chẳng bao giờ mở cửa đúng giờ, là thả lưới ba ngày, phơi lưới hai hôm còn là khen ông khi cả ngày mở cửa. Họ một phen ăn thịt nướng khó khăn lắm mới , dễ dàng gì chứ?
Một vị khách cũ quan hệ bèn vỗ n.g.ự.c bảo đảm thể lo thịt tươi: thịt bò và thịt cừu tươi ngon, bảo ông Tần cứ yên tâm, đợi chỗ thịt đang nướng hết thì thịt tươi sẽ chuyển tới.
Khoan , thực bán hết thì cũng bán hết , khỏi phiền em nữa. ông Tần cố ngăn cản.
Ông cứ linh cảm rằng nếu thịt chuyển tới, sẽ xảy chuyện ngoài dự kiến.
Không hề gì, hề gì! Bác Tần cứ yên tâm, tụi quen bao năm, đảm bảo mua cho bác thịt bò thịt cừu thượng hạng.
Khách quen năng vô cùng thành thật.
Ông Tần thở dài một trong lòng: ông cần thịt, ông nghỉ ngơi là chính, chẳng ai hiểu. Ông chỉ là một con cá khô về hưu và thích thảnh thơi, cớ trâu ngựa? tiếng kêu than trong lòng chẳng ai .
Một giờ , hai thùng lớn thịt bò và thịt cừu chuyển tới tiệm của ông Tần, thớ thịt rõ ràng, màu sắc tươi tắn, là loại ngon.
Thế nhé, thịt mới chuyển tới, còn xiên nữa, là mai các , sẽ xiên nhiều hơn, lúc đó ăn thỏa thích hơn.
Ông Tần chẳng động đậy, chút động đậy nào.
Có gì , xiên thịt khó gì. tiện thể cho gửi theo dụng cụ xiên thịt, tiện lắm. Bác Tần, để tụi cháu xiên giúp bác. Bên ngoài khách nhiều lắm, chắc chắn sẽ tình nguyện phụ giúp. mang đồ ngoài, hô một tiếng là đầy rửa tay phụ ngay.
Khách quen bếp, rửa tay sạch sẽ, bưng thịt và dụng cụ xiên sân. Quả nhiên chỉ một tiếng kêu, lập tức bao nhiêu xúm rửa tay phụ. Ông Tần cảnh tượng mà tê dại, chỉ là ông già thôi, lạc hậu tới thế. Thế giới cuối cùng trở nên điên đảo đến mức ông còn nhận nữa.
Đến cuối ngày hôm đó, ông Tần nướng hết cả hai thùng thịt mới thoát ngoài. Đóng cửa xong, ông mới sực nhớ còn nếm miếng thịt nướng nào, bận đến nỗi bữa cơm cũng nhờ một khách cũ gọi đồ ăn giao tận nơi. Trời ơi, ông nướng thịt là để tự ăn, thế mà cuối cùng ăn đồ giao tận nhà chưng hửng như thế ư? là đảo lộn trời đất!
Ông Tần mệt lả động đậy, bên Nghiêm Dũng cũng chẳng kém gì, xúm tận nhà bắt bánh đậu xanh, cảnh tượng thực sự đáng sợ.
Tối hôm đó, khi quán ăn A Quân đóng cửa, nhân viên về hết, bỗng nhiên chiếc điện thoại ở quầy thu ngân đổ chuông. Phương Thương vặn ở quầy bài tập, tiện tay nhấc máy lên :
Xin chào, quán A Quân đây ạ.
Giọng , tiểu chủ quán đấy ! ông Tần đầu dây bên vẻ phấn khởi.
Phương Thương :
Chào ông, cháu là Phương Thương, ông chuyện gì thế ạ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-325-cuoc-soat-xet-am-thuc-toan-dien.html.]
Ông Tần ngập ngừng một lúc :
Tiểu chủ quán ạ, quán nhà dạo thể kho thêm một ít thịt ? Khách ăn đủ, du khách ăn đủ, lang thang khắp ngõ ngách, ông già mệt c.h.ế.t . Bên chỗ ...
Phương Thương thấy lạ:
Bên ông ạ?
Ông Tần ngại dám , nếu cầm máy là Phương Quân thì khác. Phương Thương là thần tượng của bộ dân thành Giai Thành, mặt thần tượng, ông giữ phép lịch sự một chút. nghĩ tới Phương Thương là con nít, chắc hiểu ý ông, ông liền trút bầu tâm sự:
Tiểu chủ quán , cháu , hôm nay ông già mệt đứt thế nào. Từ sáng sớm tới tận hơn mười giờ tối mới nướng xong hết chỗ xiên. Đằng , ông thèm suốt cả ngày mà cuối cùng chẳng ăn miếng nào. Cháu thử nghĩ mà xem, nếu hôm nay cháu món mới, cháu ăn thử, nhưng vì bận quá mà bán hết veo, cháu thấy buồn và tủi ?
Phương Thương: "..." Muốn nhưng nhịn.
Ông ạ, cháu hiểu tâm trạng của ông. Thực giải quyết vấn đề cũng dễ thôi. Ngày mai ông nướng thịt, khi thèm, ông cứ nướng xong xuống ăn no , đợi ông ăn hãy nướng cho thực khách, chẳng xong .
vấn đề chẳng ở chỗ nướng nướng, mà là ông trâu ngựa nữa. Ông Tần thấy Phương Thương còn nhỏ nên hiểu, cứ khuyên cháu bảo bố kho thêm thịt, chuẩn thêm nồi niêu, cố đáp ứng cầu của du khách Giai Thành, khuyên Phương Thương tăng thêm phiên gọi. Cúp máy xong, Phương Thương nhịn , đập bàn sặc sụa. Trên đời ông cụ dễ thương thế nhỉ, ăn chỉ để cho ăn, còn tranh đồ ăn với thực khách.
Mấy ngày tiếp theo, du khách đến thành Giai Thành ngoài chuyện xếp hàng lấy , xếp hàng mua thịt kho, còn thêm trò vui mới là theo các quán ăn khách khác giới thiệu để mua. Đôi khi tìm chỗ ăn ngon, họ rúc mấy con hẻm nhỏ, càng hẻo lánh càng thấy thú vị. Hễ ở đó quán ăn nào tồn tại mười mấy năm trong ngôi nhà cũ nát mà đóng cửa, là dân mạng nhất định bằng giá tìm tới thử cho bằng , nếm thử món đó . Dù lấy của quán A Quân thì cũng chỉ ăn một bữa, bữa còn đương nhiên kiếm chỗ ngon, coi như bữa thế .
Thế là như một cuộc tổng soát xét ẩm thực , khắp các ngõ ngách của thành Giai Thành, món ngon ẩn trong xó xỉnh đều moi hết. Quán bán bánh kẹp thịt nướng đúng vị, quán bán bánh bao xá xíu thơm ngon, một con hẻm cũ ở góc phố nào đó bán mực chiên giòn, quán bánh nướng thủ công, vân vân. Cả cộng đồng ẩm thực Giai Thành bùng nổ, mấy tiệm nhỏ , ngày thường bán bánh nướng, một ngày cũng chỉ bán vài chục cái. Thế mà bây giờ du khách tới, mua mười, kẻ mua tám, bán nhanh như gió, bà chủ bánh nướng gần như biến thành rô-bốt bánh.
Cư dân mạng bản địa Giai Thành xem tin tức còn kinh ngạc hơn cả dân mạng ngoại tỉnh.
Khoan , thành Giai Thành nhiều món ngon thế á? Sao tự dưng nhỉ?
đấy, là dân địa phương, còn chẳng mấy món trong xó hẻm đó ngon, mà dân mạng ngoại tỉnh moi , họ giỏi thiệt nhỉ.
Bó tay, vì giành quán A Quân nên họ ăn ngon, thế là chạy khắp nơi thôi.
mà họ tìm chuẩn quá nhỉ, mũi là -đa chắc? Cảm giác bỏ lỡ bao nhiêu món ngon.
Không , bỏ lỡ món khác, nhưng bỏ lỡ quán A Quân mà, quán A Quân mãi đỉnh.
Một dân mạng địa phương đăng câu , liền dỗ dành ngay. Dân mạng ngoại tỉnh chỉ : "... Số sáu!"