Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 33: Dân chơi cũng phải biết tí luật giang hồ chứ!

Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:43:55
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phương Thương vốn chẳng tuýp dạn dĩ, quảng giao để mà mặt dày tiến tới hỏi cho lẽ. Cậu chỉ lầm lũi cắm mặt bước nhanh về lớp. Nào ngờ, tình hình trong lớp còn khủng khiếp hơn!

Vừa mới thò mặt cửa, chẳng rõ tên nào rống lên một câu "Phương Thương đến kìa!", lập tức hàng chục cặp mắt trong lớp đồng loạt phóng thẳng như tia laze về phía . Từ mấy đứa đang cắm cúi cóp bài tập ở tít bàn cuối, đến mấy tổ trưởng đang hì hục thu vở, thậm chí là mấy đứa đang giấu giếm gặm bánh bao ăn sáng... tất cả đều ném cho ánh rực lửa.

Bị bao nhiêu con mắt soi mói, mang theo áp lực nặng nề đến nghẹt thở, cả Phương Thương cứng đờ như tượng đá. Chuyện quái gì đang xảy thế ?

Cậu cố lết những bước chân nặng trĩu về chỗ . Thấy tới, thằng bạn cùng bàn Đới Thiên Vũ giở thói màu, rút bịch khăn giấy lau lau chùi chùi chỗ của Phương Thương, cái điệu bộ nịnh bợ đó đến là phát gớm. Khóe miệng Phương Thương giật giật, lúng túng phản ứng màn đón tiếp trọng thể .

Cậu chỉ đành lí nhí: "Cậu... trúng tà ?"

"Ây da, tớ ngay là Thương thương tớ nhất mà, đến quan tâm hỏi han giấc ngủ của thằng em. Ôi chao, thật ngại quá mất!"

Nghe cái giọng điệu nổi da gà của Đới Thiên Vũ, Phương Thương suýt nữa thì nôn thốc nôn tháo. mấy đứa xung quanh thì quăng ánh mắt hình viên đạn sang, ganh tị mặt. Có gì đáng để đắc ý cơ chứ! Chẳng qua là dựa cạnh " Thương" nên nước tới thôi! Đợi đấy! "Anh Thương" là của chung, đời nào để lọt tay cái tên nịnh thần Đới Thiên Vũ !

"Anh Thương chào buổi sáng! Đi học mệt ? Cặp nặng để em xách hộ cho! Bài tập xong , để em chép hộ cho nhanh?"

Nói thật, khoảnh khắc Phương Thương thấu hiểu sâu sắc cảm giác sung sướng tột độ của mấy tên nam chính trong truyện tranh khi thu nạp đàn em. Tim cũng đập thình thịch, xém chút nữa là gật đầu cái rụp, nếu vì sợ xác nhỏ bé chịu nổi mấy trò bạo lực học đường. Đi học mà bài tập giùm, cái mộng tưởng đẽ đây mơ cũng chẳng dám nghĩ tới.

"Phương Thương, ăn sáng ? Đây là sữa đậu nành đầu bếp nhà tớ mới ép sáng nay, tớ phần một cốc đấy."

Đến cả lớp trưởng vốn nổi tiếng nghiêm túc, đối xử với ai cũng công bằng, nay tự tay bưng đến cho chiếc bình giữ nhiệt màu trắng chứa đầy sữa đậu nành.

Mọi thứ diễn cứ như một giấc mơ hoang đường. Mãi đến khi tiếng chuông lớp vang lên, Phương Thương mới thoát khỏi vòng vây cuồng nhiệt của các bạn.

Sự tình sáng nay quá đỗi phi lý, đành xé một mẩu giấy trắng chuyển cho Đới Thiên Vũ để dò hỏi nguyên nhân. Đới Thiên Vũ hì hục lách như đang nặn một bài văn tế. Mười phút , Phương Thương mới nhận mảnh giấy phản hồi.

Khi rơi tình thế dở dở , con thường hai biểu hiện: một là trừ, hai là trợn ngược mắt. Lúc thầy giáo đang thao thao bất tuyệt bục giảng, thì mắng, nên Phương Thương chọn cách thứ hai: khẽ đảo mắt.

Mảnh giấy của Đới Thiên Vũ thuật chi tiết như một bản báo cáo, kể lể cuộc trò chuyện, bàn tán của các bạn trong lớp từ ngày hôm qua đến giờ. Đọc xong, trong đầu Phương Thương chỉ lóe lên một suy nghĩ: Văn phong của thằng chả Đới Thiên Vũ dở tệ! Viết cái quái gì !

Chỉ tóm gọn trong một câu mà cứ vòng vo tam quốc. Đại loại là đám bạn dự sinh nhật lớp trưởng về nhà vung loa phát thanh rêu rao tay nghề nấu nướng siêu phàm của . Tin đồn lan xa, thổi phồng đến mức giờ đây sắp trở thành nhân vật "hot" nhất khối 5 , cả tầng ai cũng danh .

Ghê thật! Mới một đêm thôi mà...

Thực lòng mà , Phương Thương cũng tò mò bọn họ "bơm vá" lên mây xanh bằng những lời lẽ thế nào. Sao mặt mà khen để tận hưởng cảm giác lâng lâng bay bổng, việc gì thập thò khen lén lút lưng? Đám đúng là chẳng tí luật giang hồ gì sất!

mà cái thói thích thể hiện , Phương Thương thể huỵch toẹt . Cậu đành liếc mắt sang Đới Thiên Vũ.

[Bọn họ đồn đại những gì?]

Phương Thương len lén hỏi, cốt chỉ các bạn khen tay nghề của . Đới Thiên Vũ bắt sóng. Lại thêm mười phút trôi qua.

Cứ tưởng mảnh giấy sẽ chi chít những lời khen ngợi cánh về món ăn của , ai dè cầm tờ giấy kín đặc chữ tay, Phương Thương suýt nữa nghiến nát răng. Xem nó cái quái gì đây. Toàn là những lời lẽ sướt mướt lo sợ đ.á.n.h mất vị trí " em ", còn lặp lặp cả chục câu "chúng em chí cốt". Đọc rát cả mắt mà chả lượm lặt thông tin gì ích.

Phương Thương bỏ cuộc. Thôi, cứ coi như là chuyện . Cậu nổi tiếng đồng nghĩa với việc quán ăn nhà cũng "thơm lây". Lúc đó khách khứa nườm nượp, túi tiền rủng rỉnh, chất lượng cuộc sống của cũng cải thiện. Cậu vẫn đang tuổi ăn tuổi lớn mà. Chờ đến lúc trưởng thành thì còn xa xôi lắm, cơ hội giàu thì chớp ngay kẻo lỡ, cơ may trở thành rich kid.

……

Sáng thứ Hai, Phương Thương cắp sách đến trường, nên Phương Quân lấy hàng cũng chủ động cắt giảm bớt lượng. Lão điểm yếu chí mạng nhưng cái tự lượng sức . Lão thừa hiểu quán đông khách mấy bữa nay là nhờ tài nghệ của thằng quý tử, khách quen cũ tới tấp. Giờ thằng bé học, đương nhiên là giảm bớt lượng thức ăn dự trữ .

Để chắc ăn, đến giờ cơm, lão thẳng tay gạch tên các món ăn lạnh khỏi thực đơn ứng dụng giao hàng. Nhỡ khách đặt mà tay nghề lão nấu vị khác một trời một vực, khách ném gạch đá tơi tả thì khổ. Nhiều bình luận tiêu cực sẽ ảnh hưởng đến chén cơm manh áo của quán. Còn khách đến ăn trực tiếp thì chỉ cần nhắc khéo một câu là xong.

Thế đến giờ cao điểm, những "tín đồ" trung thành của quán nhậu A Quân hăm hở mở ứng dụng lên thì... BÙM! Bầu trời như sụp đổ.

Ơ , mấy món lạnh bay màu nữa ? Lập tức, hàng loạt cuộc gọi tới tấp dội về đường dây nóng của quán.

"Alo? Ông chủ , mấy món lạnh nhà ông khóa sổ ?"

Phương Quân: "..." Cơ bản là lúc lão cháy cả máy . Cùng một câu trả lời mà tua tua bao nhiêu .

"Dạ, là vì đầu bếp chuyên trị mấy món lạnh đang học, nên món đó tạm ngưng phục vụ ạ. Các đầu bếp khác trong quán nấu cái vị đó, nên nếu khách thưởng thức thì xin vui lòng ghé thứ Bảy, Chủ Nhật để thử vận may nhé."

Nhận câu trả lời , các "fan cuồng" thật sự sụp đổ. Ban đầu họ chỉ nghĩ là hôm nay món lạnh để ăn, ai ngờ cả tuần từ thứ Hai đến thứ Sáu cũng chung cảnh ngộ. Cú sốc đến quá bất ngờ, quá lớn lao, khiến họ cúp máy trong trạng thái thất thần, cảm giác như cuộc đời chẳng còn gì ý nghĩa.

Hôm nay mới là thứ Hai thôi mà!

Quá đỗi đau thương, những thực khách chẳng còn tâm trí mà suy nghĩ sâu xa về ẩn ý trong lời của Phương Quân. Họ gọi đại một món ăn nào đó thoát ứng dụng, đó... bắt đầu việc riêng. Chẳng hiểu do niềm đam mê bất tận với món lạnh của quán A Quân, do một thế lực tâm linh nào xui khiến, lướt Tiểu Hồng Thư, lướt Douyin một hồi, họ đụng ngay những cùng chung cảnh ngộ ở khu vực lân cận đang gào thét hỏi về món lạnh.

[Có ai cái quán bán đồ ăn lạnh siêu ngon đường Cảnh Ninh ? Sao cứ động tí là mua thế !]

Với bản năng săn tin về món lạnh, ít khách quen của quán A Quân nhanh tay nhấp phần bình luận. Y như rằng, họ hề đoán sai, tác giả đang nhắc đến quán A Quân, và bên phần bình luận cũng nhiều "đồng minh".

"Chủ thớt đang đến quán nhậu A Quân đường Cảnh Ninh đúng ? Dạo món lạnh quán đó bán chạy lắm, tớ ngang qua mấy đều thấy khách xếp hàng dài dằng dặc."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-33-dan-choi-cung-phai-biet-ti-luat-giang-ho-chu.html.]

"Có ai tại lúc thì đặt món lạnh mạng, lúc thì ? Tớ bình luận thấy nhiều khen nức nở đĩa món lạnh thập cẩm, mà đến lúc tớ đặt thì chả thấy tăm ."

"Tớ ở ngay khu Hoa Viên đây, xin khẳng định chắc nịch với các là: Mua là vì đầu bếp bận học . Muốn ăn mà mất công thì cứ canh thứ Bảy, Chủ Nhật mà tạt qua."

"..."

"Hả? Chuyện gì , món lạnh xuất sắc thế do học sinh nấu á?"

"Bạn chuẩn đấy. Nãy tớ cũng đặt mạng, gọi điện hỏi chủ quán thì ông bảo đầu bếp nấu món lạnh học , mấy đầu bếp khác tay nghề bằng nên tạm thời gỡ món."

"Vãi nồi, sinh viên đại học ? Cuối tuần học nên ở nhà phụ quán hả?"

"Không , là học sinh tiểu học đấy. Món lạnh siêu đỉnh đó là do con trai đang học tiểu học của chủ quán ."

Bình luận lập tức thu hút hàng chục lượt phản hồi, đủ thấy mức độ choáng váng của cư dân mạng thông tin động trời . Lướt sương sương cũng thấy cả rổ dấu chấm hỏi ngập tràn màn hình. Rồi nhanh tay "triệu hồi" tài khoản Douyin của Phương Quân. Đám cư dân mạng bây giờ đúng là đáng sợ, ngoại trừ việc ế bền vững thì cái gì họ cũng đào bới .

Thế là nhiều "con chiên ngoan đạo" của món lạnh theo đường link mà tìm đến tài khoản Douyin của Phương Quân. Ngay lập tức, họ hút hồn bởi đoạn clip đầu tiên ghi cảnh Phương Thương trổ tài thái dưa chuột theo kiểu nghệ thuật.

"Đỉnh vãi! Nãy tớ còn bán tín bán nghi vụ học sinh tiểu học đầu bếp. Học sinh tiểu học thì trình độ đó, thằng em tớ ở nhà đến nồi cơm điện còn cắm. Cậu nhóc đúng là siêu phàm, trình độ dùng d.a.o quá xịn!"

Video đầu tiên kênh của Phương Quân chính là clip Phương Thương biểu diễn kỹ thuật thái dưa chuột điêu luyện. Những từng nếm thử món dưa chuột cũng rần rần để bình luận thèm thuồng. Kênh của Phương Quân bỗng chốc "bão" follow, chỉ trong thời gian ngắn tăng lên mấy chục nghìn theo dõi.

Lúc , Phương Quân đang bận rộn trong bếp nên chẳng thời gian ngó ngàng đến điện thoại. Có thực khách gọi món đậu hũ non trộn trứng bắc thảo, ông bèn xắn tay .

Món đậu hũ trứng bắc thảo "phiên bản Phương Quân" cực kỳ đơn giản: cắt một quả trứng thành 4, 6 8 miếng tùy hứng xếp xung quanh đĩa, thả cục đậu hũ non giữa rưới nước sốt lên. Xét về hình thức thì chắc chắn "nịnh mắt" bằng phiên bản của Phương Thương.

Món ăn bưng , thực khách tinh ý nhận sự khác biệt. nghĩ lời bà chủ dặn đó là đầu bếp khác nên hương vị cũng phần chênh lệch, vả cùng chung một nhà hàng, chắc độ chênh lệch cũng đến mức t.h.ả.m họa , nên vẫn quyết định ăn thử.

Nào ngờ, ngay từ khâu trình bày thấy sai sai . Vị khách tin mắt , dùng thìa xúc một miếng đậu hũ bỏ miệng, biểu cảm mặt lập tức "đông cứng".

Sự khác biệt quá khủng khiếp!

Hương vị khác xa so với món đậu hũ trứng bắc thảo mà từng ăn, ngoa thì đúng là một trời một vực. Một món ăn ngon dở, ngay khoảnh khắc chạm lưỡi, vị giác sẽ đưa câu trả lời chân thực nhất. Sau khi nếm thử cực phẩm đậu hũ trứng bắc thảo khiến nhớ nhung khôn nguôi, giờ nuốt trôi cái món nhạt nhẽo, thậm chí còn mặn , thật sự nuốt trôi.

Thế là tò mò hỏi bà chủ: "Chị chủ ơi, đầu bếp món đậu hũ trứng bắc thảo ? Sao nay thấy mặt?" Trong đầu bắt đầu tự biên tự diễn một vở drama: Hay là vị đầu bếp tài năng đó ganh ghét, đố kỵ nên chèn ép, cuối cùng dứt áo ? Hay là chuyện gì khác? Con vốn dĩ luôn đời bằng con mắt đa nghi, đó là thói quen ăn sâu m.á.u , khó mà sửa .

Ngô Hân chẳng nghĩ ngợi sâu xa, chỉ thở dài giải thích: "Món đó do con trai . Hôm nay thứ Hai, cháu nó bận học , giờ vẫn tan trường."

Vị khách: "..."

Anh mới vẽ một kịch bản hoành tráng trong đầu. Nếu vị đầu bếp thực sự chèn ép, sẵn sàng bỏ tiền túi mở một nhà hàng riêng cho đó, kiên quyết để tài năng ẩm thực mai một. Cốt truyện vả mặt mấy kẻ tiểu nhân nghĩ xong xuôi cả . Ai dè thực tế giáng cho một cú tát "bôm bốp".

"Cái gì cơ?" Vị khách tưởng nhầm, não bộ vẫn kịp load xong vụ đấu đá nội bộ thì thông tin "đầu bếp vẫn đang cắp sách tới trường" cho đơ tập.

Thấy vẻ mặt bán tín bán nghi của khách, Ngô Hân gật đầu cái rụp, khẳng định hề đùa. Cô thật trăm phần trăm đấy chứ, nếu thì đám khách quen sống quanh đây thịt cô từ lâu . Cũng may là Phương Thương còn nhỏ, còn lo học hành nên mua món lạnh thì cũng chỉ chép miệng tiếc rẻ chứ dám khó dễ.

Nhà ai con học đều thấu hiểu, tuy còn nhỏ nhưng áp lực học hành của tụi nhỏ bây giờ kinh khủng lắm. Cái cặp xách lưng đôi khi còn nặng hơn cả chúng nó. Lên lớp căng não, về nhà còn núi bài tập đang chờ. Ngày thường học mệt bở tai, lấy thời gian mà nấu nướng, chuyện ai cũng thông cảm .

Vị khách hiểu chuyện cũng đành ngậm ngùi. Bữa trưa của mà đầu bếp còn tan trường thì trách ai bây giờ. Thôi thì nhắm mắt ăn tạm , đợi bữa nào nhóc tan học thì ghé qua thử vận may tiếp.

Gian nan thật đấy. Ai mà ngờ món lạnh siêu ngon đó do một học sinh tiểu học cơ chứ. Cái ước mơ thèm là ăn bất cứ lúc nào coi như tan thành mây khói.

……

Buổi chiều, khi kết thúc một ngày học tập mệt mỏi, Phương Thương về nhà, định vọt bếp thì sực nhớ quy định mới của bố.

Chưa xong bài tập thì miễn bếp. Phận học sinh, ưu tiên một là việc học. Tuyệt đối vì chuyện bếp núc mà chểnh mảng bài vở, thành tích sa sút thì gọi phụ lên uống .

Phương Thương ném cho bố cái đầy oán trách: "Bài tập thực sự thể để ăn tối xong mới ạ?" Nghĩ đến mớ điểm kinh nghiệm, quyết định cò kè mặc cả thêm chút đỉnh.

Và thế là Ngô Hân bắt đầu lấy bàn tính gõ:

"Này nhé, 5 giờ 10 phút con tan học, tà tà bộ về đến nhà cũng 5 giờ rưỡi. Trừ thời gian nghỉ ngơi, vệ sinh nọ thì cũng xấp xỉ 6 giờ. 6 giờ, 7 giờ, 8 giờ là giờ cao điểm của quán. Nếu con chui bếp thì bét nhất cũng 9 giờ mới xong việc. Rồi còn thời gian tắm rửa nữa, coi như 10 giờ mới xong xuôi. Mà 10 giờ là giờ con lên giường ngủ , thời gian bài tập? Tính cả thời gian bài tập hai, ba tiếng đồng hồ nữa, con lấy thời gian mà nấu nướng? Chưa kể kiến thức học ban ngày tối về ôn , bài ngày mai cũng soạn nữa chứ?"

Phương Thương cứng họng, phản bác chữ nào. Đột nhiên nhận một "lỗ hổng" siêu to khổng lồ của hệ thống: Sao cái gian học tập đó chỉ cho phép luyện nấu ăn mà cho việc khác nhỉ? Nếu thì đến nỗi thiếu thời gian trần trọng thế .

Phương Thương khẽ thở dài. Mấy ngày nay học, cũng dần nhận chương trình tiểu học hề dễ nhằn như tưởng. Cứ nghĩ mang não của lớn tiểu học thì sẽ dễ dàng "flex" kiến thức, ung dung ẵm trọn điểm 10, chuyện nhảy cóc vài lớp chỉ là chuyện nhỏ. khi thầy gọi lên bảng giải bài tập Toán, mới ngớ nhận ... mớ kiến thức ngày xưa rơi rụng gần hết .

Chương trình học ở mỗi địa phương, mỗi thời kỳ mỗi khác. Những kinh nghiệm của thực sự chẳng mấy tác dụng. Cậu mơ hồ linh cảm rằng, nếu cứ tiếp tục lơ là chuyện học hành thế , bài thi cuối kỳ chắc chắn sẽ nát bét.

"Bố ơi, tối nay con ăn thịt kho tàu vị ngọt, trứng xào cà chua, thịt nạc xào ớt. À, canh thì con uống canh đậu xanh nha bố." Cậu uể oải gọi món đeo ba lô lê lết lên tầng. Khả năng cao là hôm nay móm điểm kinh nghiệm nấu ăn . Cậu món lạnh, thế thì đám khách quen tối nay tới quán mua đồ ăn... xác định là đói meo!

 

Loading...