Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 330: Nhân viên hóa thân Sherlock Holmes

Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:01:20
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những du khách lấy đến quán A Quân sớm, giành chỗ , đợi đến giờ ăn.

Cuối cùng, đến 11 giờ bắt đầu lên món, nhà bếp bắt đầu phục vụ.

Các món nguội và bánh điểm tâm chuẩn nên mang lên gần như cùng lúc.

Những du khách đang sốt ruột, thấy đồ ăn bàn, còn lo lắng, ai nấy cầm đũa lên nếm thử.

món nguội, mấy cái Long Tỉnh Tô nhỏ xinh, hoa văn nổi bề mặt, họ đặt đũa xuống, cầm lấy một cái bánh đưa miệng.

Món bánh màu xanh nhạt, như lá mới nhú đầu xuân, xanh mát dễ chịu, chỉ màu sắc thôi khiến yêu thích.

Mùi béo ngậy của dầu bắt đầu xông lên mũi ngay khi cầm lên, mùi dầu mỡ rẻ tiền khét lẹt, mà là mùi thơm quá trình lạnh, tạo xốp, tinh luyện chính xác, sạch sẽ, ấm áp, mang mùi thơm đặc trưng của đồ nướng.

Tiếp theo là hương Long Tỉnh, tinh chất từ nước cô đặc tạo nên mùi thơm sâu lắng. Nhiệt độ lò nướng cao phá hủy mùi thơm thanh khiết đó, mà còn đậm đặc thêm, khiến hương xa vời sâu lắng.

Ngửi kỹ, thoảng thấy vị mằn mặn đặc trưng của hải sản, vị mặn kết hợp với Long Tỉnh Tô những hỏng vị thanh khiết, mà còn thêm một vị ngọt đậm đà, tuyệt vời.

Cắn một miếng, giây tiếp theo, vỏ giòn tan, bên trong mềm mịn béo ngậy bùng nổ trong khoang miệng.

Trên lầu hai, gần cầu thang, ông Tôn cũng đang thưởng thức Long Tỉnh Tô.

Chỉ một miếng, ông lòng món bánh .

Món bánh thể hiện trọn vẹn tinh túy của bánh điểm tâm Trung Quốc: ngọt mà ngấy.

Khi ăn, cảm giác ngọt thơm, lượng đường hề ít, đáp ứng nhu cầu vị ngọt, nhưng hậu vị hề ngấy.

Khi nhai kỹ, khoang miệng vị ngọt thanh mát.

Sau khi nuốt, hậu vị vương vấn mùi Long Tỉnh, thở còn vị hải sản mằn mặn, vị mặn ngọt chuyển cuống họng, hề khó chịu, trái càng nổi bật vị ngọt thanh của bánh.

Vừa lúc nhân viên đến dọn món, ông Tôn tò mò hỏi cô: "Long Tỉnh Tô vị mặn của hải sản, là cho thứ gì ?"

Nhân viên giải thích: "Vừa trong bếp, chúng ăn thử hỏi tiểu chủ, bảo trong thành phần bánh bột sò khô xay nhuyễn, nên mới vị mặn đó."

Khó trách ngon thế , thì bánh còn bột sò. Nói thật, ông Tôn ngờ Long Tỉnh Tô liên quan đến hải sản.

Quả đúng là món của quán A Quân, món nào cũng nét đặc biệt, mấy quán khác bì kịp.

Điện thoại reo lên. Hôm qua ông mới về Giai, kỳ lạ là ở công ty ngày ngày tưởng chẳng việc gì, nhưng là việc kéo đến, phòng ban nào cũng gọi báo cáo, xin chỉ thị, thật là lạ.

Ông Tôn nhấc máy, là Tống Thiến Thiến gọi. Vừa giọng, ông bỗng thấy đắc ý.

Hôm mang thịt om chọc ghẹo , giờ chỉ ăn thịt om mà còn đây ăn Long Tỉnh Tô, cô ăn , ganh tị ?

Tuy nhiên ông Tôn cũng vô duyên, nhân viên tặng thịt cho thì nên khoe khoang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-330-nhan-vien-hoa-than-sherlock-holmes.html.]

Ông cái khiêm tốn.

Đợi về sẽ mua hai cân thịt om, chia cho Tống Thiến Thiến.

Bàn xong việc chính, ông định cúp máy, thì đầu bên vọng tiếng Tống Thiến Thiến lầm bầm: "Tổng giám đốc, tiếng bên đó giống ở quán A Quân thế?"

Cái gì? Cô thử xem, chúng chỉ vài câu điện thoại, tiếng ồn nền lẫn tạp âm, cô mà nhận ?

Ông Tôn kinh ngạc.

" về quê, quán A Quân gì chứ.”

Ông vẫn giấu, kẻo c.h.ế.t nhân viên, ngại quá.

Bên Tống Thiến Thiến : "Tổng giám đốc đừng giấu, ở Giai ba ngày, ngày nào cũng đến quán A Quân, nhớ dai lắm, thuộc hết âm thanh ở quán đó."

"Thứ nhất, tiếng ca ở lầu là hát t.h.ả.m đỏ . Thứ hai, ông đang lầu hai, lưng loa đang phát nhạc dương cầm Canon."

Ông Tôn xuống t.h.ả.m đỏ thấy thanh niên đang hát, loa phía phát đúng bản nhạc, mở to mồm.

là giám đốc thiết kế, là Sherlock Holmes mà ghê thế?

"Nghe bản nhạc là bài bà chủ quán thích nhất nên phát thường xuyên, đến quán ba , ba . Và vì ông gần cầu thang, tiếng giày cao gót lên xuống cũng thấy."

Ông Tôn lên cầu thang, tiếng giày lộc cộc, chẳng gì.

Giọng bên tiếp tục:

"Tổng giám đốc, hôm nay thực đơn quán A Quân Long Tỉnh Tô, ông đang ăn một cái, mặt còn bày nhiều món, tuy chỉ một nhưng ông gọi đến mười món, định gói mang về đúng ?"

Ông Tôn: ...

Tự dưng thấy sống lưng lạnh ngắt, ông lên tiếng từ đáy lòng: "Cô mấy thứ đó thì còn tạm, chứ bàn gì? Đừng bảo là điện thoại chức năng video, bật."

Bên , Tống Thiến Thiến nhịn , lớn.

"À, vì bạn trai bàn kế bên, đang cầm điện thoại cảnh ăn uống ở quán A Quân, tiện thể ông."

Ông Tôn ngẩng đầu lên, thấy mặt một trai mặc vest, trông trai trầm tĩnh, đang cầm điện thoại khắp nơi.

Ừ, nội gián, chứ thuộc cấp của ông thành Sherlock Holmes.

May quá, nếu mà chỉ vài câu đoán hết thì hồi nãy thật đáng sợ.

Ông Tôn c.ắ.n răng : "Tống Thiến Thiến, là sếp của cô, là trả lương, cô dám dọa thế, tin trừ thưởng tháng ?"

Tống Thiến Thiến bình thản: "Sếp , đừng thế, đây trong truyện tổng tài, sếp thể vô cớ trừ thưởng chứ. Mà sếp, sếp khảo sát Giai , sếp thấy mở vài dự án ở Giai triển vọng ?"

 

Loading...