Những sợi bánh đan xen, xếp lớp trật tự, tạo nên cảm giác bồng bềnh sống động. Thêm đó, phần rìa rán cực mỏng, gần như trong suốt, màu vàng nhạt.
Cảm giác chân thực đến nỗi như con sư t.ử sắp sống dậy.
Dưới bờm là trán căng đầy, đường nét mềm mại, bên hai má dùng màu sẫm để tạo đôi tai vàng cam ngoan ngoãn dựng .
Tinh tế nhất chính là đôi mắt. Không khi thành mới tô điểm, mà dùng màu thực phẩm vẽ nên cặp mắt đen trắng đặt trong hốc mắt lồi.
Ánh mắt hung dữ. Với hình nhỏ nhắn và mũm mĩm, nó mang vẻ ngây thơ của một linh vật, thậm chí còn đáng yêu.
"Trời ơi, bánh sư t.ử lưng thật ? Nãy thấy bác Phương bưng cái bánh hình sư t.ử , cứ tưởng hoa mắt, hóa là thật.”
Một thực khách chậm hiểu thốt lên.
"Cũng quá mức , một món ăn thể đến mức khiến nỡ ăn thế ."
"Ước gì một cái, dù ăn, chỉ để ở nhà thôi cũng đủ vui ."
"Thú thực là đặt nó bàn máy tính. Tí đến công sở, đời bò thì bò, nhưng nghĩ bò vì ăn quán Quân, ăn bánh sư t.ử lưng, trong lòng niềm hy vọng."
Thực khách bỏ đũa, xúm xem cho rõ.
Phương Quân liền đẩy đĩa bánh phía , để quan sát dễ dàng.
"Đừng chen, từ từ xem, cẩn thận, mới khỏi chảo dầu còn nóng, đừng để dầu b.ắ.n ."
Ngô Hân đang thổi bánh, đợi nguội để c.ắ.n một miếng. Thấy chồng phản ứng thế, cố tình khoe, liền trợn mắt.
Đồ trẻ con!
Một đống tuổi còn hổ.
Phương Quân chẳng thấy hổ chút nào. Ở quán Quân ngày nào chẳng khoe mẽ. Ai trúng , ăn, kiếm cái cớ thích hợp là lên sân khấu nhảy, hát.
Tóm , cứ cho vui vẻ nhất.
Làm ông chủ, ông khoe mẽ một thì .
Mà mỗi thấy lên sân khấu biểu diễn, ông cũng thèm lắm, chỉ tiếc bận quá chẳng thời gian trổ tài.
Một đám phía bỗng nhiên bỏ cơm, vây quanh quầy thu ngân, còn hét lên bánh sư t.ử lưng nọ. Lập tức thực khách bên cạnh chú ý.
"Chuyện gì thế? Họ xem gì mà hấp dẫn hơn cả ăn đồ tiểu chủ quán nấu?"
Người bên cạnh vẫn đang ăn đáp: "Hình như xem bánh sư t.ử lưng, bảo tiểu chủ quán bánh điểm tâm, lắm."
"Thế ?"
"Tớ mà, chen , đẩy ngoài."
Người là một học sinh cấp hai ăn cùng gia đình, ấm ức : "Tớ còn chen tới , thế mà đẩy , chẳng qua tớ bé con một tí, tớ gì sai ?"
còn hết, thanh niên hỏi dậy chen về phía quầy. Phía còn nhiều khác đang hỏi han.
Người chuyện thì truyền .
"Sao cơ? Bánh sư t.ử lưng thật á? Món điểm tâm cực kỳ khó ."
"Có một trong những món điểm tâm khó nhất cả nước mà từng xem video ? Nó sẽ lên thực đơn chứ? Không , xem cho bằng ."
"Đi, cùng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-332-hon-loan.html.]
Thế là quầy xem bánh sư t.ử lưng càng lúc càng đông. Cả đại sảnh đông như thế, quầy thu ngân chứa hết.
Chưa hết, khách tầng hai gần lan can tin cũng chen xuống.
Thế là hành lang tắc, quầy tắc, chỗ nào cũng tắc cứng. Người phía lùi về chẳng , đằng chen chúc.
Người phía rõ hơn, nhảy cẫng lên. Người phía kêu nhường đường, ngoảnh thì thấy lưng vẫn còn chen tới.
Họ bất lực : "Tụi cũng lùi mà, chẳng lùi , lưng ."
Một lúc, cả đại sảnh hỗn loạn.
Ngô Hân gào đến khàn cả giọng, vẫn kêu họ về bàn .
Phương Quân cũng ngờ gây náo động lớn đến thế, khiến cả đại sảnh hỗn loạn, cứ như ông chủ đang rảnh rỗi sinh nông nổi mà gây thêm họa cho quán .
Đáng tiếc uy tín của ông đủ, gào cũng vô ích.
Nhân viên bên ngoài cố khuyên nhưng cũng vô hiệu, đuổi vài thì mấy tới.
Phương Quân bó tay, lấy điện thoại gọi cho con trai.
Phương Thương thấy bố gọi, thấy kỳ quái.
Người chạy ngoài, thịt kho cũng bỏ mặc, ông đang , mau , còn gọi điện.
"Bố, gì thế? Con đang bận, bố mà về thì con chẳng kịp xào nấu ."
"Con ơi, cứu bố, bố sắp c.h.ế.t ."
"Sao thế?" Phương Thương giật . Mới đại sảnh một lúc mà kêu cứu, đủ thứ t.a.i n.ạ.n ùa đầu.
Cậu vứt tạp dề chạy về phía đại sảnh.
Mới chạy vài bước, bố : "Con ơi, bố đem bánh sư t.ử lưng cho xem, ai cũng coi, họ vây bố ngay quầy , đại sảnh loạn cả , mau cứu bố."
Phương Thương: ...
Lần chuyện thể hết một lượt ?
Doạ c.h.ế.t đấy.
Cậu băng qua hành lang, đại sảnh. Bước từ góc khuất , quả nhiên thấy cảnh tượng hỗn loạn.
Một đám chen chúc quầy, đông kín mít.
Loạn thế mà để xảy giẫm đạp thì vui.
Bố thật lỗ mãng.
Phương Thương bước t.h.ả.m đỏ, cầm micro gọi: "Kính thưa quý thực khách đang xem bánh sư t.ử lưng trong tay bố quầy. thích bánh sư t.ử lưng, nhưng chen chúc thế nguy hiểm."
"Xin về chỗ , đừng chạy lung tung nữa. sẽ nhờ bố để bánh sư t.ử lưng t.h.ả.m đỏ, camera, để cả hai tầng đều thể chiêm ngưỡng."
Thực khách đang chen chật vật, bỗng thấy tiếng Phương Thương, liền im bặt, ngoảnh về phía .
Sức hút thật đáng nể. Hễ Phương Thương mở miệng, tất cả sự chú ý đều đổ dồn về .
Thấy thu hút, lo họ lùi lung tung sẽ càng nguy hiểm, Phương Thương tiếp tục: "Mọi đừng vội. Để tránh té ngã, giẫm đạp, xin chỉ huy. Xin khách tầng hai đừng xuống nữa, camera sẽ chiếu cận cảnh lên màn hình."