Sau khi t.h.ả.m đỏ, hát xong, ăn bánh sư t.ử lưng, Phương Quân mới về bếp.
Lúc ước khoe khoang bấy lâu cuối cùng cũng thỏa mãn, Phương Quân tỉnh táo, tràn đầy sinh lực, chỉ mấy cái nồi lớn, hét: "Nào, tiếp tục kho thịt . Hôm nay, sẽ kho một trăm nồi."
Ông mặc kệ khoa trương đến , qua , tuyên bố: "Từ hôm nay, sẽ là đàn ông của thịt kho."
Mọi trong bếp: ...
Hóa ông chủ cũng lúc trẻ con thế ư?
Phương Thương giả vờ như thấy, bình tĩnh xào nấu. Không gì, quen .
Phương Quân , nhưng trong đại sảnh, các thực khách vẫn thoát khỏi sức hút của bánh sư t.ử lưng.
Ai nấy xem video , đăng lên tài khoản, lên vòng bạn bè, chỉ hận chẳng thể cho cả thế giới họ chiêm ngưỡng bánh sư t.ử lưng.
Chỉ ông Tôn, vẻ mặt đầy bức xúc: "Đã bánh sư t.ử lưng mà vẫn bán. từ nơi khác đến một chuyện thật chẳng dễ dàng. Đến lúc bán, ai rảnh ?"
Đặng Vĩ bình thản: "Lúc ông đến chắc cũng , đầu bếp là học sinh tiểu học, bình thường bận học, thời gian nấu."
Ông Tôn gật đầu: "Ừ, thật gì. Làm thần bếp, đương nhiên ở trong bếp nấu mới đúng chứ."
Câu đó suýt Đặng Vĩ bật , cố nén mới .
"Tiểu chủ quán bình thường bận học, chỉ ngày lễ, cuối tuần mới đồ ngon. Hôm nay ông ăn bánh mới là vì thứ Bảy, chứ thì chẳng ăn ."
"Tuy nhiên đồ cuối tuần vẫn bằng ngày lễ. Ví như canh chả cá múi mít, vì quá khó, chỉ dịp nghỉ hè, nghỉ đông, Quốc khánh, Tết Dương Lịch mới . Vịt , Phật Khiêu Tường cũng chỉ bán dịp lễ lớn, bình thường chẳng ăn ."
"Khoan!" Ông Tôn ngắt lời: "Quán Phật Khiêu Tường ?"
"Ừ, Tết Dương Lịch bán ba ngày, ông tới đúng lúc."
Ông Tôn bỗng thấy chạnh lòng. Phật Khiêu Tường đấy, ông còn ngửi thấy mùi.
Đồ ăn quán Quân khó ăn quá, cung đủ cầu.
Có vẻ ăn ngon thoải mái thì cách tiện nhất là mở một chi nhánh ở đây.
Nghĩ đến bánh sư t.ử lưng, ông c.ắ.n răng lấy điện thoại gọi cho Tống Khiến Khiến: "Cô bảo thị trường Giai Thành đúng ? Vậy cô thấy mở chi nhánh ở Giai Thành thế nào? thấy chỉ bàn chuyện ăn thôi đủ."
Tống Khiến Khiến đang uống nước, thế, "phụt" một cái phun cả ngụm lên bàn máy tính.
Trời đất, cô chỉ góp ý, nghĩ mở vài mối ăn để công tác cho . Ai ngờ sếp ăn một bữa xong đòi mở công ty.
Mở thật thì sếp ngày nào cũng túc trực ở đấy, ai là chi nhánh còn nữa.
Cô thành khẩn: "Sếp ơi, quyết định của sếp quá sáng suốt. Giai Thành đúng là một thị trường đang chờ khai phá. Sếp thật sáng suốt, thật quả quyết, lòng kính phục của em dành cho sếp như nước sông cuồn cuộn bất tận..."
Lời nịnh nọt tới mức ông Tôn cũng thấy ngại: "Thôi, lát cô cho bản báo cáo, nghiên cứu ."
...
Trong quán Quân, Phương Quân ăn hết một cái bánh sư t.ử lưng, thấy ngon quá, cầm cái mà con trai mới c.ắ.n một miếng, nhai giòn tan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-334-sep-bao-mo-chi-nhanh-the-nao.html.]
Giờ đĩa còn hai cái. Phương Thương vốn hào phóng, liền đưa cho bếp một cái, phục vụ bên ngoài một cái, bảo họ tự cắt chia ăn, ít nhất mỗi một miếng.
Đông thế, một cái bánh sư t.ử lưng thì đủ chia, mà cũng chẳng nỡ ăn.
Giờ Phương Thương đưa bánh cho họ, họ lúng túng.
"Thôi, tiểu chủ, ăn , mới ăn một miếng thôi. Tụi em , ăn bánh Long Tỉnh là ."
" tiểu chủ, cho tụi em, đông thế đủ chia, đ.á.n.h mất."
"Em cũng nghĩ thế. Đẹp như thế, ai c.ắ.n một miếng em đau đến chảy máu, còn ăn gì nữa, chắc chắn là đ.á.n.h ."
Nhân viên phục vụ bên cạnh cũng lên tiếng.
Phương Thương : "Không đến nỗi , chỉ là một cái bánh thôi. Các chị cầm lấy, coi như ai cũng phần. Chia đều , nếu thực sự nỡ ăn thì cứ ngắm ."
Cậu đùa: "Nếu thực sự, thực sự nỡ ăn, thì mang phủ keo bảo quản, mỗi chơi vài hôm cũng ."
Cậu chỉ đùa, nào ngờ thật, bắt đầu bàn tính cách bảo quản nhất.
"Ồ, ý đấy. Dù gì cũng nỡ ăn, thì bảo quản để chơi, ai cũng thể cầm, dễ bảo quản, khỏi đ.á.n.h vì cái ăn."
Này , đùa thôi mà, đồ ăn đấy, bảo quản gì.
Phương Thương thầm chê, định gì nhưng thấy họ chỉ suông, chắc thật, bèn xào nấu.
Cậu rằng, Điền Điền bưng bánh sư t.ử lưng , gặp nhân viên phục vụ nào cũng hỏi: "Chỉ một cái bánh sư t.ử lưng thôi, sếp bảo tụi chia. Vậy ăn phủ keo bảo quản, mỗi chơi một tuần?"
Vì chỉ một cái, chia chẳng đều nên đồng loạt chọn phủ keo.
Duy nhất Hàn Tiểu Thu chọn ăn, khiến các nhân viên khác ngạc nhiên.
"Tiểu Thu, thực sự ăn ?"
Hàn Tiểu Thu lắc đầu: "Không . Các chọn phủ keo hết, chọn ăn thì trông như một câu hỏi trắc nghiệm . Chứ ai cũng chọn giống thì nhàm chán quá."
Cô là cô gái hài hước, câu bò.
Thế là đám con gái quyết định đơn giản, phủ keo cho bánh sư t.ử lưng, mỗi chơi một tuần. Riêng ai chơi thì họ bốc thăm.
Đừng thấy nhân viên quán Quân ngày nào cũng bận tối tăm, việc gì là họ nhanh.
Tối hôm đó tan , bếp và quầy tính toán, cuối cùng Hàn Tiểu Thu ôm hai cái bánh sư t.ử lưng về nhà.
Vì cô quen thể xử lý bánh thành đồ thủ công mỹ nghệ, đảm bảo hỏng hình dáng bánh.
Phương Thương ngờ nhân viên đem bánh sư t.ử lưng chế tác thành hàng thủ công. Cậu vẫn đang tính xem vài hôm nữa loại bánh gì.
Lúc , ở thành phố khác, một học sinh cấp ba tên Hạ Tân thấy bố kéo bàn tán, liền giật cơ mặt. Không cần đoán cũng họ đang bàn về .
Còn vì thì kể từ chuyện du lịch Giai Thành mang về hai miếng thịt kho.