Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 34: Đầu bếp còn bận làm bài tập

Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:43:57
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói xong, Phương Thương lầm lũi đeo cặp xách bước lên lầu. Nhìn bộ dạng ủ rũ của con trai, Ngô Hân khỏi xót xa, khẽ liếc sang chồng: "Anh , ? Em thấy con vẻ buồn thiu kìa."

Phương Quân bực bội trừng mắt vợ. Cái cô thật, đóng vai hiền, đẩy hết vai ác cho ông! Lúc đòi cấm con nấu ăn cũng là cô, giờ thương con xót con cũng là cô! Có cho sống nữa !

Phương Quân chỉ dám oán thầm trong bụng, chứ bên ngoài vẫn giữ thái độ điềm tĩnh, điệu bộ quản lý cảm xúc cực đỉnh: "Thế em con mới tí tuổi đầu mà ngày nào học về cũng chui rúc bếp đầu tắt mặt tối ?"

Trong đầu Ngô Hân lập tức hiện viễn cảnh Phương Thương ngày nào học về cũng cắm cúi xào nấu, xong xuôi mệt nhoài bài tập, khuya khoắt mới chợp mắt. Nghĩ đến thôi thấy tội nghiệp con trai. Cô liền kiên quyết lắc đầu.

"Cuối tuần cho con nấu ăn thì , nhưng ngày thường học thì thôi. Áp lực học hành của tụi nhỏ bây giờ kinh khủng lắm. Bữa em bạn kể, đứa học lớp ba mà ngày nào tan học cũng lôi học thêm, cuối tuần cũng tha, phụ kèm cặp sát , mới nứt mắt trầm cảm . Học lớp đủ mệt, về nhà xong bài tập thì cứ để con nghỉ ngơi cho khỏe."

Các bậc phụ thời nay đua bơm con cái ghê gớm. Nhà họ như còn dễ thở chán. Chứ nếu để Phương Thương thấy câu , chắc chắn sẽ phản pháo ngay: Nấu ăn mệt gì !

Lúc , nhóc đang vứt cặp sách sang một bên để tắm. Mùa hè nóng nực, cuốc bộ từ trường về nhà mồ hôi nhễ nhại. Tắm rửa xong xuôi bước ngoài, tiếng ồn ào lầu, Phương Thương quán bắt đầu đón khách. Nếu là tuần , giờ bận rộn xào nấu luôn tay, thời gian mà tắm rửa. Bây giờ thảnh thơi thế .

Chậc! Cũng hôm nay món lạnh, mấy vị khách quen nhớ nữa!

Phương Thương quyết định chui gian hệ thống luyện tập vài ba tiếng cho đỡ ghiền mới ngoài bài tập.

lầu, đồng hồ nhích qua 6 giờ, những thực khách "ruột" ở khu chung cư lân cận rủ tấp quán nhậu A Quân. Vừa bước qua cửa, họ đưa mắt tìm chiếc bảng đen quen thuộc xem hôm nay món gì mới . Phương Thương "múa" nhiều món lạnh nên thực đơn hầu như ngày nào cũng món mới. Mọi ăn uống vô cùng sướng miệng, đinh ninh hôm nay cũng .

khi lên bảng đen, đập mắt họ là một trống trơn, ngẩn tò mò hiểu hôm nay ghi thực đơn.

"Chị chủ ơi, hôm nay những món lạnh gì thế?"

Ngô Hân thầm thở dài, trong đầu nhẩm tính doanh thu sụt giảm của ngày hôm nay, cất lời giải thích: "Hôm nay thứ Hai, cháu nó học, bài vở vẫn xong nên nấu nướng . Chắc hẹn đến cuối tuần thôi."

Biểu cảm của vị khách quen hiện rõ sự sững sờ. Đang hí hửng vì nghĩ ngày nào cũng thưởng thức món ăn ưa thích, giờ hung tin , sự thất vọng trào dâng cách nào kìm nén.

"Trời, thế tức là mấy ngày tới đều món lạnh để ăn ?" Đây chẳng khác gì một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai! Việc ghé qua mua đồ ăn lạnh mỗi tối về trở thành thói quen khó bỏ của , ai dè cớ sự .

"Chịu thôi em ạ. Cháu nó còn nhỏ, cô nỡ để cháu học về mệt mỏi cắm mặt bếp phụ bán hàng." Lời Ngô Hân lý. Thực khách xong chẳng thể phản bác nửa lời, đành ngậm ngùi bước khỏi quán với vẻ mặt chán nản.

Sau đó, thêm vài ba tốp khách ghé hỏi mua đồ ăn lạnh, Ngô Hân vẫn giữ nguyên câu trả lời . Biết , khách hàng đành ngậm ngùi đến trong háo hức, về trong sự hụt hẫng.

Kể từ ông Vương mách nước, ông Đinh mua thử một hộp đồ ăn lạnh về cho đứa cháu trai, thằng bé đ.â.m ghiền món . Cứ tưởng quán quen ngay cửa, thèm lúc nào là lúc đó. Nào ngờ gặp tình huống trớ trêu !

Ông Vương đang dắt tay cô cháu gái bé bỏng định mua đồ ăn lạnh thì bắt gặp ông Đinh. Thấy bạn già nhíu mày nhăn trán, ông Vương tiến hỏi thăm: "Sao thế ông Đinh? Trông mặt ủ mày chau thế , cháu trai ông gây họa gì ?" Câu hỏi bật tự nhiên như thở chứng tỏ đứa cháu nhà ông Đinh quả là một siêu quậy chính hiệu.

Ông Đinh trừng mắt, lườm bạn một cái rõ dài: "Không ! Là do quán nhậu A Quân đấy. Nghe bảo con trai chủ quán học về còn bận bù đầu với đống bài tập nên nghỉ bán món lạnh . Ý là hễ trong tuần cứ bài vở xong là nghỉ nấu ăn."

Ông Vương xong, hai mắt tròn xoe kinh ngạc. Gia đình ông mới bỏ tiền kiểm định chất lượng, đang định bung xõa một bữa trò thì "cắt cơm" thế ?

"Gì cơ? Thật đùa thế? Hôm nay bán đồ ăn lạnh ?"

Thấy cùng chung cảnh ngộ, nỗi lòng ông Đinh vơi đôi chút. Ông tiếp tục trút bầu tâm sự: "Từ dạo mua thử hộp đồ ăn lạnh về, giờ thiếu món đó là thằng cháu nó nhất quyết chịu lùa cơm. Hôm nay mua , đang rầu rĩ hết cả ruột đây !"

Nói đến đây, ông Đinh chợt hạ giọng, tỏ vẻ đăm chiêu: "Ông xem, liệu trong thức ăn lén bỏ thêm thứ gì ? Sao thằng cháu ngoan của ăn xong giờ thiếu nó là thèm đụng đũa luôn thế?" Ban đầu ông chẳng nghĩ sâu xa , nhưng hôm nay tự dưng mua hụt, ông mường tượng cảnh thằng cháu giãy nảy lên chịu ăn cơm .

Nghe ông Đinh lo xa, ông Vương bật ha hả.

"Trùng hợp ghê, con trai cũng bán tín bán nghi y như ông . Nó còn đem món lạnh xét nghiệm vệ sinh an thực phẩm nữa cơ. Tối qua kết quả , thứ đều bình thường, cho sức khỏe là đằng khác."

Ông Vương "khoe khoang" chút đỉnh với ông bạn già nên lấy điện thoại , mở hình ảnh bản báo cáo do con dâu gửi đến cho ông Đinh xem. "Ông xem , tốn mớ tiền xét nghiệm đấy."

Ông Đinh ngờ một vẻ ngoài chất phác như ông Vương thể cẩn thận đến mức . Ông chỉ mới buột miệng nghi ngờ thôi mà mang xét nghiệm luôn . là... quá mất!

"Thế thì nhẹ nhõm . Lần cứ vô tư mua cho cháu ăn. Thằng bé khoái món lắm, bình thường ăn lưng bát cơm là mệt mỏi lắm , giờ món đưa cơm, nó đ.á.n.h bay nguyên bát."

Thực tế chứng minh, trẻ con biếng ăn, một là do món đó hợp khẩu vị, hai là do đồ ăn dở tệ. Chứ chỉ cần ngon là đứa nào cũng chén tì tì. Ví dụ như mấy đứa kén ăn, cứ ném cho miếng gà rán KFC là "bệnh" biếng ăn khỏi hẳn. Thế nhưng, các bậc phụ luôn đề cao sự an sức khỏe nên thích tự tay nấu nướng những món ăn dồi dào dinh dưỡng cho con. Nói thật lòng, thức ăn bổ dưỡng thường ngon miệng cho lắm. Trừ khi trẻ nếm thử những món ngon hơn, còn , một khi đến hương vị "hảo hạng", khi với mâm cơm "dinh dưỡng", chúng sẽ sinh kén chọn, chán ăn.

Sau khi trò chuyện xong, ông Vương vẫn tin tai , dẫn theo cô cháu gái lóc cóc chạy tới quán nhậu A Quân. Kết quả đúng như ông Đinh , hai ông cháu đành về tay . Trên đường về, ông Đinh tình cờ gặp quen bèn dừng hàn huyên vài câu, vô tình tiết lộ luôn chuyện ông Vương xét nghiệm an thực phẩm.

"Bác cũng thích món lạnh của quán A Quân ? Cháu nội cũng khoái món đó lắm, ngặt nỗi hôm nay quán bán. Cứ tưởng con trai ông chủ tài nấu nướng siêu phàm, ai dè cháu nó học về còn bài tập, thời gian bếp. Báo hại những cái miệng sành ăn như chúng chịu khổ."

"Hả! cũng đang định mua đây!"

" mới về đây, hết hàng . Ban đầu còn lo món ngon thế thêm thắt gì , ai dè..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-34-dau-bep-con-ban-lam-bai-tap.html.]

"Cái gì? Thật hả? Lão Vương mang xét nghiệm thật á?"

"Không lão , mà là con trai lão mang . Thấy con nít thích ăn quá, sợ bỏ cái gì thức ăn nên kiểm tra cho chắc ăn. Kết quả là thứ bình thường, món ăn an , cứ yên tâm mà thưởng thức." Ông Đinh hồ hởi thuật .

Nói thật, một món ăn mà ngon đến mức mấy thứ rau cỏ nhạt nhẽo trở nên hấp dẫn lạ thường thì ai mà chẳng lúc hoang mang. Ăn liên tục mấy ngày, họ cũng thấp thỏm lo âu. cũng chẳng ai dám khẳng định là "vấn đề" thật. Nay gánh nặng tâm lý trút bỏ, từ giờ họ cứ việc mua về cho con cháu ăn thả ga.

"Vậy thì tuyệt quá!"

……

Nói xong, ông Đinh lâng lâng bước về nhà. Chỉ một chốc , câu chuyện lan như cháy rừng.

Cái tin quán nhậu A Quân tự dưng xuất hiện mấy món lạnh cực phẩm từ lâu vang danh khắp cái khu dân cư lâu đời . Người dân ở đây đều rành rẽ từng quán ăn ngõ hẻm. Có món gì mới lạ là họ kéo nếm thử xem cái món lạnh tung hô tận mây xanh rốt cuộc gì đặc biệt. Ai dè nếm thử là "dính" luôn, dứt .

Thế là món lạnh của quán A Quân bỗng chốc trở thành hiện tượng mạng nhà nhà truyền tai . Không ít từng ăn thử cũng danh. Vậy nên, tin tức về quán A Quân, đặc biệt là những vấn đề liên quan đến vệ sinh an thực phẩm, lan truyền với tốc độ ánh sáng.

Đêm nay, nhiều mua đồ ăn lạnh nên bàn tán vô cùng rôm rả, câu chuyện cứ thế lan rộng. Mãi đến hôm , Phương Quân và Ngô Hân mới từ vài khách quen thì thầm to nhỏ lúc ghé ăn.

"Ông bà chủ ơi, để kể cho . Có nghi ngờ món lạnh nhà chị ngon bất thường, do con nít nấu nên đoán già đoán non là thêm phụ gia gì đó, còn mang xét nghiệm nữa đấy!"

Phương Quân và Ngô Hân xong, hai mắt trố ngược.

"Cái gì?"

"Đứa nào ác mồm ác miệng thế, tính triệt đường sống của con trai chúng ?" Đồn thổi bỏ chất phụ gia thức ăn là cực kỳ độc ác. Chỉ cần tin đồn lan rộng, dù là giả thì cũng đủ sức đ.á.n.h sập một quán ăn nhỏ như nhà họ. Đã thế món ăn do chính tay con trai họ nấu. Nếu tin tức truyền , thằng bé dám ngẩng mặt lên ai.

Ngô Hân liền nổi đóa, chẳng cần nốt phần vội ngắt lời vị khách: "Khoan , ý nghi ngờ bỏ chất gây nghiện món ăn nên xét nghiệm. Xét nghiệm xong thì kết quả báo món ăn sạch sẽ, hóa chất độc hại, ăn uống vô tư . Thế là tin tức cứ thế lan truyền thôi."

Nghe xong lời giải thích, trái tim đang treo lơ lửng của Ngô Hân mới hạ phàm. May quá! May quá! Nếu kẻ thêu dệt chuyện bậy bạ, danh tiếng của quán chắc chắn sẽ hủy hoại nặng nề. Quán nhà họ mở bao năm nay, thời gian gần đây việc ăn mới khởi sắc đôi chút. Đang lúc ăn nên dội gáo nước lạnh thế thì toi.

"Ra là , xin chị, phản ứng thái quá, chị giật ." Ngô Hân gượng gạo.

"Không . Nãy xong cũng bực , cứ tưởng kẻ ganh ghét chuyện ăn của nhà chị nên cố tình bôi nhọ. Nói thật lòng, thấy chuyện là điềm lành. Dù xét nghiệm mục đích gì chăng nữa thì kết quả vẫn là . Sau vụ , khách khứa chắc chắn sẽ kéo đến quán nhà chị nườm nượp cho xem."

Nhìn nụ tươi rói của khách, Ngô Hân cố gượng đáp , kéo Phương Quân bếp.

"Em ngay là đông khách thì kiểu gì cũng lắm thị phi mà. Mấy ngày nay món ăn con trai ngon quá, khách kéo đến nườm nượp. Khách thì nhiệt tình, nhưng em cứ thấy bất an nên mới cho con xuống bếp nữa, ai dè vẫn sinh chuyện."

Cũng may là món ăn nhà họ ăn t.ử tế, thêm thắt hóa chất bậy bạ nên mới tai qua nạn khỏi. Chứ lỡ kẻ bụng nào thấy quán ăn khấm khá sinh lòng ghen ghét, cố tình giở trò bỏ độc thức ăn vu khống, lúc đó mười cái miệng cũng giải thích nổi.

thì một quán ăn nhỏ như nhà họ cũng chẳng mấy ai để ý đến. con trai họ còn nhỏ, lỡ bề gì thì ! Từ lúc thấy tay nghề nấu ăn của con trai ngày càng điêu luyện, nấu những món ăn mà ngay cả cô nếm thử cũng thấy ngỡ ngàng, lâng lâng. Con trai cô thể nấu ăn ngon đến mức cơ chứ!

Cái việc vượt quá sự hiểu thông thường khiến cô cảm thấy bất an vô cớ. Vì , cô vô thức bắt đầu lẩn tránh, tìm cách giảm bớt tần suất Phương Thương bếp.

"Em cứ yên tâm, . Quán mở bao lâu nay xảy sự cố gì . Mình ăn bằng cái tâm, hàng xóm láng giềng quanh đây ai mà chẳng ."

Thấy vợ vẻ bồn chồn, Phương Quân ôm cô lòng, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô để dịu cảm xúc. Ngô Hân dần bình tĩnh . Quán đang đông khách, lúc thích hợp để chuyện, hai đành nén cảm xúc để tiếp tục buôn bán.

Ngay cả trong những ngày thường món lạnh trứ danh của Phương Thương, quán nhậu A Quân vẫn đắt khách hơn hẳn so với lúc nhờ độ nổi tiếng tăng vọt. Số lượng đơn đặt hàng mạng và khách đến ăn trực tiếp đều tăng gấp đôi, gấp ba. Vậy nên cứ đến giờ cao điểm là quán bận rộn vô cùng.

Đến tối Phương Thương học về, Ngô Hân và Phương Quân kìm nén cảm xúc, để con trai nhận điều gì khác thường. Hôm nay Phương Thương thử tận dụng giờ chơi để bài tập, nhưng đỡ nổi cái chiêu giáo viên đợi đến lúc tan học mới giao bài.

A a a! Cậu thể hiểu nổi, những giáo viên rõ ràng dạy xong từ sáng , cớ đợi đến lúc tan học mới lọ mọ đến giao bài tập! Phương Thương thực sự bó tay, cái kế hoạch giải quyết bài tập lớp để về nhà rảnh rang nấu nướng của coi như phá sản ngay từ trong trứng nước.

"Con trai về đấy , hôm nay bài tập nhiều ?" Phương Quân ở cửa sổ phòng bếp, vui vẻ cất tiếng hỏi Phương Thương.

Phương Thương uể oải đáp: "Cũng bình thường ạ, vẫn xong."

Chỉ là hôm nay bài tập Toán của cô giáo nghi ngờ là tự . Rõ ràng giải bài toán đó, nhưng dùng kiến thức tiểu học. Cậu lược bỏ các bước giải, chỉ ghi mỗi đáp án. Kết quả là trong giờ học, gọi lên bảng trả lời. Cũng may là trả lời trót lọt, nếu thì tan học cũng trường cùng đám học sinh chép phạt mất.

Đôi khi cảm thấy kiến thức tiểu học khó, cái khó là dùng "ngôn ngữ" của học sinh tiểu học để giải bài. Cách giải của giáo viên phức tạp quá. Bắt tư duy theo khuôn mẫu cố định đó quả thực là khó .

Cái cảnh giả vờ học sinh tiểu học, còn ép kiến thức của "lùi" về đúng cấp độ, thật sự là một trải nghiệm "dở dở ". Trạng thái "dở dở ương ương" mới là rắc rối nhất, hẳn, hiểu cũng chỉ nửa vời, tình cảnh vô cùng gượng gạo. Giống hệt như chuyện học lái xe , học nhanh, thầy dạy học . Còn những lái xe sẵn mới là khó học. Bởi vì họ sẵn những thói quen và kỹ năng riêng, nhưng khi thi tuân thủ nghiêm ngặt các quy định, việc đòi hỏi họ từ bỏ những thói quen cũ để học theo luật mới, phiền phức.

Phương Thương hiện tại chính là như . Học hành mệt mỏi, về đến nhà cũng chẳng còn tâm trí mà nấu nướng. Bởi vì lúc là cuối tháng sáu, tháng là thi học kỳ . Lỡ mà thi trượt, e là mùa hè của sẽ "nhốt" trong các lớp học thêm mất.

 

Loading...