Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 35: Kế hoạch phá sản từ trong trứng nước
Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:43:58
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ô kìa, hôm nay tự giác lên lầu bài tập thế?" Thấy con trai ngoan ngoãn bất ngờ, Phương Quân khỏi ngạc nhiên.
Ngô Hân đáp lời: "Chắc là bài vở nhiều đây mà."
Phương Quân gật gù, chẳng thêm gì, tiếp tục hì hục bấm điện thoại. Ngô Hân đưa mắt chồng đầy nghi hoặc. Không , . Tên từ bao giờ dính chặt lấy cái điện thoại như thế? Hai ngày nay cứ hở là ôm khư khư điện thoại dán mắt màn hình, thỉnh thoảng tủm tỉm một . Cô còn thấy lão gõ phím lia lịa, rốt cuộc là đang nhắn tin với ai?
Linh cảm của phụ nữ mách bảo cô chuyện bình thường chút nào. Thế là cô rón rén tiến gần với ánh mắt hình viên đạn, rình mò tiếng động.
Phương Quân vẫn đang mải mê gõ phím lạch cạch điện thoại. Hai ngày nay, lượng theo dõi tài khoản Douyin của ông tăng lên chóng mặt, vèo cái hơn hai nghìn lượt . Ngày nào mở app lên cũng thấy một đống bình luận mới toanh. Rảnh rỗi là ông chọn vài bình luận để trả lời. Toàn là khách quen hoặc fan hâm mộ của quán cả.
Thấy nhiều thắc mắc dạo bán món lạnh nữa, Phương Quân đặc biệt hẳn một video để giải thích. Mấy món lạnh đắt hàng dạo gần đây là do tay quý t.ử , kèm theo đó là video minh họa cảnh Phương Thương đang xào nấu.
Từ thứ Hai đến thứ Sáu, quý t.ử còn cắp sách tới trường nên món lạnh đành tạm ngưng. Đợi đến cuối tuần, nếu nhóc nổi hứng bếp thì quán mới bán. Giải thích rõ ràng rành mạch thế còn gì.
Video đính chính lên sóng, hội những săn lùng món lạnh lập tức như sét đ.á.n.h ngang tai. Bắt đầu mò mẫm mấy video cũ. Thế là họ lục cái video Phương Quân hỏi ý kiến xem cách nào ngăn cản đam mê nấu nướng của một đứa trẻ đang chán học . Biết đứa trẻ trong video đó chính là "siêu đầu bếp" tạo những món ăn tuyệt hảo, cộng thêm đống bình luận hiến kế ngăn cấm, các thực khách thật sự "tăng xông".
Đặc biệt là một bình luận xui ông chủ bắt con xong bài tập mới cho nấu ăn một lát, còn chính chủ thả tim nữa chứ. Rõ ràng đây tối nào cũng đồ ăn lạnh bán ầm ầm. Khéo khi ông chủ lời xúi giục của tên " hùng cào phím" nên bắt nhóc học xong mới cho bếp, bữa tối mất luôn món ngon cũng nên! Mọi càng nghĩ càng thấy thuyết phục.
Nếu do tên khốn bày mưu tính kế thì còn ai đây nữa! Lập tức, bên bình luận đó nổ một trận "mưa b.o.m bão đạn" với hàng tá phản hồi.
Phương Quân im thít dám hé răng nửa lời, sợ văng miểng .
"Trời ơi, hóa chính là , vì mà đồ lạnh ăn đấy!"
"Anh nhịn thèm bao lâu ? Hai ngày! Tròn hai ngày ! Hôm nay cũng món lạnh để ăn!"
"Ông bạn, nổ địa chỉ , gửi cho ông ít 'đặc sản'."
"Thảo nào từ đầu tuần tới giờ cắt luôn món lạnh, hóa là do cái sáng kiến 'tuyệt vời' của ông!"
"Á á á, đồ ác độc, đền món lạnh cho !"
"..."
Phương Quân mấy dòng bình luận mà chột toát mồ hôi hột, cái đầu của Ngô Hân lù lù kề sát bên từ lúc nào.
Nhìn rõ chồng đang gì, Ngô Hân thủng thẳng cất giọng: "Đang xem gì thế?"
Âm thanh bất thình lình vang lên khiến Phương Quân giật b.ắ.n , xém chút nữa quăng luôn cái điện thoại. Ngô Hân nhanh tay chộp lấy, thản nhiên lướt xem.
Phương Quân hồn nhận vợ cố tình trêu , dở dở . Lớn đầu mà còn bày trò hù dọa khác!
"Có xem gì , mấy khách mò lên tận Douyin của hỏi bán món lạnh nữa, mới giải thích sơ sơ thôi."
Lấy điện thoại , Ngô Hân mặc kệ Phương Quân, tự tìm hiểu. "Anh việc của , để em xem." Nói , cô cầm điện thoại thẳng khỏi bếp.
Phương Quân: "..."
Trên lầu, Phương Thương đang vò đầu bứt tai với bài tập văn 800 chữ. Cậu bạn cùng lớp Trần Hùng nháp một mạch hơn ngàn chữ, dư dả từ ngữ, giờ đang đau đầu nghĩ cách cắt gọt.
Bài tập Văn hôm nay là một tờ đề thi. Chủ đề văn là: Một sự kiện đáng nhớ nhất.
Vừa đề bài, Trần Hùng lập tức nhớ ngay đến bữa tiệc sinh nhật của lớp trưởng. Hương vị món ăn Phương Thương nấu để trong một ấn tượng khó phai, khiến mỗi khi bưng bát cơm lên là tương tư về nó. Thế nên, mảy may do dự, lấy ngay chủ đề món ăn của Phương Thương mạch truyện chính, xoay quanh bữa tiệc sinh nhật để miêu tả từng món ngon.
Ngồi ngẫm nghĩ , vẫn thể diễn tả sống động hương vị của thố canh sườn. Thố canh nóng hổi chú Phương bưng từ xửng hấp , khác xa với bát canh sườn nấu bằng nồi cơm điện ở nhà. Lúc mở nắp nồi ở nhà, gì khói bốc nghi ngút và mùi thơm ngào ngạt lan tỏa như thố canh .
Một thố canh sườn rót một bát con, khéo chia một phần. Miếng sườn thì nguyên vẹn, nhưng đưa đũa gắp là thịt tuột khỏi xương, chứng tỏ sườn ninh cực kỳ nhừ. vội vã ăn thịt, mà ngắm nghía nước canh trong vắt, điểm xuyết những váng mỡ tròn xoe, lấp lánh như sương mai, vô cùng mắt. Nước canh thanh tao, hề ngấy mỡ.
Trôi nổi trong bát là một miếng ngô cắt tư, vàng rực rỡ, lấp lánh trong nước canh. Bên cạnh là một miếng cà rốt đỏ au, hầm mềm tơi, thấm đẫm hương vị. Vị ngọt lịm của ngô và cà rốt quyện nước canh, nhấp một ngụm mà cảm giác như linh hồn đang thăng hoa.
Sự hòa quyện hảo giữa vị ngọt đậm đà của sườn và vị thanh mát của rau củ khiến uống mãi thấy chán. Vị mặn ngọt vặn, một hớp canh mà chứa đựng đủ tinh hoa của thịt và rau. Đến mức tự thấy đây đúng là ếch đáy giếng, chẳng đời tồn tại một cực phẩm nhân gian đến .
Đoạn kết, còn quên cảm thán về tài nấu ăn "đỉnh của chóp" của Phương Thương.
Bài văn 800 chữ chọn lọc kỹ càng, chắt lọc tinh hoa. Xuyên suốt bài hề một từ ngữ thừa thãi. Cậu vận dụng tất cả các thủ pháp văn học để tạo nên một kiệt tác để đời.
Đến tiết Văn hôm , bài của Trần Hùng cô giáo mang mẫu cho cả lớp.
"Bài văn của em Trần Hùng hôm qua xuất sắc, cách dùng từ đặt câu các phép so sánh đều vô cùng sinh động. Các em thể tham khảo để học tập. Nếu trong bài thi mà các em ở trình độ thì khả năng cao sẽ đạt điểm tối đa, cả về kỹ năng lẫn cảm xúc đều ."
"Sắp tới thành phố tổ chức cuộc thi văn cho học sinh tiểu học và trung học cơ sở, cô sẽ gửi bài của Trần Hùng dự thi. Giờ chơi Trần Hùng lên văn phòng gặp cô nhé."
Lời cô giáo dứt, ánh mắt đổ dồn về phía Trần Hùng. Được giáo viên khen ngợi lớp ai cũng . Hơn nữa bài văn còn chọn thi cấp thành phố. Chuyện đúng là oách xà lách! Bỗng chốc ai nấy đều tò mò xem Trần Hùng cái quái gì.
"Thôi , ai xem thì chơi tự mà xem. Giờ chúng mở đề thi , cô dành mười phút để sửa bài."
"Phần điền chỗ trống, trắc nghiệm thì bỏ qua, trong sách hết . Ai sai thì chép phạt mười . Mấy cái mà cũng sai thì chứng tỏ các em lười giở sách. Ngày mai lớp phó nhớ thu bài chép phạt nhé."
Nghe đến đây, cả lớp đồng thanh rên rỉ. Phương Thương cũng tối sầm mặt mũi. Cậu quá tự tin trí nhớ của , sai một câu thơ cổ mà chịu giở sách kiểm tra . Đêm nay nai lưng gánh thêm bài tập ! Cuộc sống học sinh mà cay đắng thế ! Khó khăn hơn cả nấu ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-35-ke-hoach-pha-san-tu-trong-trung-nuoc.html.]
Hai tiết Văn liên tiếp, giảng bài xong kiểm tra, đầu óc cả lũ cuồng với tâm trạng tác giả, ý nghĩa câu thơ, bối cảnh đời tác phẩm. Chuông reo hết tiết, Phương Thương như mất hồn, gục mặt xuống bàn buồn nhúc nhích. Già cả , học hai tiết mà đuối sức. Chẳng bù cho mấy đứa bạn cùng lớp, tâm hồn tươi trẻ phơi phới.
Vừa chơi, bọn nó xúm đen xúm đỏ quanh bàn Trần Hùng để "mục sở thị" bài văn. Phương Thương cũng tò mò lắm, nhưng bon chen, định bụng chờ dán lên bảng tin mới xem.
Ai dè, xong bài văn của Trần Hùng, ánh mắt bọn nó đồng loạt hướng về phía .
Phương Thương: "?"
Nhìn tớ gì? Phương Thương nghiêng đầu, vẻ mặt đầy khó hiểu. Chưa kịp hỏi thì những tiếng trầm trồ vang lên.
"Vãi, về Phương Thương ."
"Đọc mà ứa nước miếng luôn. Đồ ăn Phương Thương nấu ngon đến thế cơ á?"
Từ bữa tiệc sinh nhật hôm Chủ Nhật, lời đồn Phương Thương nấu ăn cực kỳ ngon vang xa khắp chốn. mấy ngày nay bếp nên độ "hot" cũng giảm nhiệt. Bài văn tái hiện một cách sống động hương vị tuyệt hảo của món ăn do Phương Thương nấu. Lời văn miêu tả bao giờ cũng kích thích vị giác hơn là những lời kể suông. Cứ là thèm, nếm thử ngay lập tức.
"Chẳng ai ngờ Trần Hùng văn giỏi thế."
"Cũng đúng, ai Phương Thương nấu ăn xịn sò ."
"Đỉnh thật sự!"
"Phương Thương ơi, bao giờ nấu ăn thế? Để bọn tớ còn kéo đến ủng hộ! Tớ sẽ bảo bố dẫn ăn!"
"..."
Bị các bạn vây quanh, qua vài lời chắp vá Phương Thương cũng đoán nội dung bài văn của Trần Hùng. Kỷ niệm đáng nhớ nhất. Cậu về bữa tiệc sinh nhật hôm nọ, về mấy món ăn. Phương Thương rõ tay nghề buff từ hệ thống, công thức gia vị thuộc hàng hiếm khó tìm, cộng thêm thiên phú đầu bếp, nên món ăn của để ấn tượng sâu đậm cũng là lẽ đương nhiên. khi tận mắt chứng kiến khác mê mẩn món ăn của , cảm giác lâng lâng khó tả.
Trần Hùng từng bạn bè bủa vây nhiệt tình thế , lúng túng gượng. Thấy ánh mắt Phương Thương hướng về , gãi đầu ngại ngùng: "Lúc đề bài, tớ nghĩ ngay đến bữa tiệc sinh nhật hôm đó nên luôn, ngờ cô giáo khen ."
Lời khiêm tốn của Trần Hùng dứt, mấy bạn qua bài văn liền ồ lên xuýt xoa, bảo đừng khiêm tốn nữa.
"Viết quá mất, xong mà tớ bay ngay ăn đồ Phương Thương nấu."
"Rốt cuộc là ngon cỡ nào thế? Làm tớ tò mò c.h.ế.t." Mấy đứa từng dự tiệc sinh nhật gật gù xác nhận là ngon tuyệt cú mèo. Còn mấy đứa từng nếm thử thì chẳng thể hình dung nổi nó ngon đến mức nào.
"Đừng hỏi, hỏi xong chỉ thêm tiếc đứt ruột thôi. Sớm thế tớ theo bố về quê ngoại, để lỡ mất bữa tiệc."
"Hay là lớp trưởng tổ chức tiệc sinh nhật tuần , tớ nhất định sẽ !"
Mạnh Đoan Nhã: "..." Cô bé thế mà thấy rạo rực với ý kiến . Không, là dụ dỗ điên cuồng. cô lấy bình tĩnh ngay, nhận là quyết định. Quyền sinh quyền sát trong tay Phương Thương. Nếu nổi hứng bếp thì chẳng cần tiệc tùng gì, vẫn đồ ăn. Còn nếu kiên quyết thì cô tổ chức thêm chục cái sinh nhật nữa cũng bằng thừa.
"Cái hỏi Phương Thương chứ. Cậu nấu thì bọn mới ăn."
"Anh Thương ơi, tháng sinh nhật em, em tổ chức ở nhà hàng của ?"
" , lớp trưởng tổ chức xong , ai trong lớp sinh nhật thì cứ lượt đến nhà Phương Thương tiệc!"
Bị các bạn bao vây, Phương Thương kẹt cứng lối thoát. May , chuông báo học reo lên, cứu một bàn thua trông thấy. Cảnh tượng tuy đúng ý , nhưng bao vây đến nỗi chen để vệ sinh thì đúng là ác mộng.
Trong giờ học, Phương Thương nhẩm lời đề nghị của các bạn. Chuyện tổ chức tiệc sinh nhật, nếu là sinh nhật thật sự thì nhà sẵn sàng đón khách. Một bữa tiệc như thế còn mang lợi nhuận cao hơn cả bán lẻ. Hơn nữa, khi nhà hàng phát triển, những đơn hàng kiểu chắc chắn sẽ ngày một nhiều. Chờ xem thật sự tổ chức , sẽ về bàn bạc với bố . Dù gì cũng chỉ là một đứa trẻ, tự quyết định . tin chắc bố sẽ từ chối những cơ hội ăn dâng tận miệng.
Tan học, bọn bạn xúm . Phương Thương nêu suy nghĩ của , đều nhất trí. Tụi nó hẹn ghi danh những ai tổ chức sinh nhật chờ tin Phương Thương. Những đứa trẻ mười tuổi cũng đủ hiểu , chúng nhận thức việc tổ chức tiệc tốn kém thế nào. Nếu bố rút hầu bao, chúng cũng chẳng gì . Vậy nên, từng đứa đều mặt mày nghiêm trọng, suy nghĩ xem về nhà "thuyết phục" phụ thế nào.
……
Về đến nhà, Phương Thương kể nguyện vọng của các bạn cùng lớp lấy quán nhậu nhà "địa điểm ruột" để tổ chức sinh nhật, và hỏi ý kiến bố .
"Chắc là vì tay nghề của con nên chúng nó mới kéo đến đúng ?" Chuyện Ngô Hân lường từ hồi tiệc sinh nhật nên cũng chẳng lấy lạ. Phương Quân thì đầu thấy, nhưng cũng đồng ý cái rụp. Có ai từ chối món hời tự động dâng tận miệng cơ chứ.
" mà quán tuyển thêm nhân viên thôi, kham nổi ."
Mấy ngày nay Phương Thương nghỉ nấu nướng, tình hình buôn bán của quán sa sút, tuy tấp nập bằng lúc bếp, nhưng vẫn khá khẩm hơn ngày . Hai vợ chồng bắt đầu thấy xoay xở xuể.
"Thế thì tuyển thôi, cứ vung tay . Nếu bố để con bếp, quán còn đắt khách hơn, kiếm bộn tiền luôn!" Phương Thương dõng dạc , niềm tự hào hiện rõ khuôn mặt. Ngày nào cũng rèn luyện kỹ năng trong gian hệ thống để cảnh.
"Đợi đến lúc con lớn lên, học hành đàng hoàng thì mà đầy cơ hội kiếm tiền. Còn bây giờ, nhiệm vụ của con là chuyên tâm học hành cho bố." Ngô Hân xòa, nhét miếng dưa hấu miệng con trai.
Cô sang bảo Phương Quân: "Quyết định nhé, mai em sẽ dán tờ thông báo tuyển phục vụ và tạp vụ cửa." Phương Quân gật đầu đồng ý. Thấy việc bàn xong xuôi, ông lôi điện thoại lướt xem video. Ngoài cái đó , ông chẳng thú vui gì khác. Ngày thường thì tất bật ở quán, rảnh rỗi lướt Douyin, đăng vài cái video. là fan cuồng Douyin chính hiệu.
Rồi Phương Thương tình cờ liếc mắt qua, đập ngay mắt là bức ảnh của chính tài khoản Douyin của bố.
Phương Thương: ???