Tối hôm đó, Phó Huy mất ngủ vì thèm thịt kho, thịt kho trong bụng nên cứ trằn trọc mãi. Bố Phó cũng mất ngủ, nửa đêm vẫn chợp mắt , trong khi Phó cũng còn thức, ông liền lẩm bẩm.
"Thằng con hình như coi trọng túi thịt đó, từ khi cho xong nó cứ buồn buồn, cơm tối còn ăn ít hơn khi."
"Ai bảo ông đem cho hỏi .”
Mẹ Phó hài lòng.
"Lúc đó bà cũng mặt đấy chứ, bà cũng gì.”
Bố Phó ấm ức.
"Hay là ba hôm nữa theo con về Giai Thành . Cháu bảo thịt đó xếp hàng mới mua , khá phiền phức, cùng để mua nhiều cho con trai ăn thỏa thích."
Mẹ Phó đề nghị.
Dù con lớn đến , trong mắt bố vẫn là bảo bối. Con trai tâm trạng , bố vẫn luôn lo lắng.
"Được, cứ thế, ba hôm nữa cùng Giai Thành."
Mấy ngày Tết, quán A Quân đương nhiên cũng nghỉ, gia đình Phương Thương về quê đón Tết cùng ông nội, sum vầy ấm ám.
Tết thì ngắn, qua Tết là con cháu về Giai Thành. Ông nội tiếc lắm, nhưng con trai mở quán lớn thế, thuê bao nhiêu , thể đóng bừa . Đành tiễn gia đình với lòng lưu luyến.
Mùng ba Tết, quán A Quân khai trương.
Đừng nghĩ mùng ba Tết ai cũng bận ăn Tết mà khách. Đùa , cả một thành phố lớn thế , bao nhiêu về quê, địa phương càng đông, . Thêm nữa, vẫn những thích du lịch dịp Tết, nghĩ rằng đang sum họp thì vắng vẻ, chơi cho nhẹ nhàng. Vì Giai Thành vẫn đông đúc, tấp nập kém ngày thường.
Trước đó, Phương Thương nhận thêm hai phần thưởng: một là năng lực ghi nhớ siêu phàm, hai là bí kíp món ăn thuộc hệ ẩm thực Hoài Dương, một trong tám hệ ẩm thực lớn.
Ẩm thực Hoài Dương thiên về thanh đạm, chế biến tinh xảo, chú trọng đường cắt, nước dùng và đề cao vị nguyên bản của nguyên liệu. Đặc trưng chính là giữ trọn hương vị tự nhiên, vì vị nhạt nên thích hợp cho lứa tuổi, cũng là lý do mà các món ăn trong tiệc quốc yến thường lấy hệ ẩm thực chủ đạo.
Biết thêm nhiều món ăn, Phương Thương bắt đầu sáng tạo đa dạng hơn.
Mùng ba Tết khai trương, nghĩ đến dịp Tết ai cũng thích ăn điểm tâm, trẻ con càng thích, quyết định ngoài các món ăn ngon còn thêm một món điểm tâm đặc biệt: Điểm tâm thuyền kiểu Tô .
Đây là món bánh truyền thống của vùng Tô Châu, nguồn gốc từ đời Minh.
Được từ bột gạo và bột mì, tạo hình thành các loại điểm tâm.
Quan trọng là món , bánh khi thành hình thù các loài động thực vật, ban đầu bày thuyền du ngoạn để phục vụ du khách, vì thế mới tên gọi như .
Thường gặp là hình hoa mẫu đơn, thỏ con, vịt con, trông nhỏ nhắn dễ thương, ai cũng mê.
Nếu kiên nhẫn hơn, thể tạo hình đình đài lầu các, đặt những con thỏ nhỏ xinh bên trong, khi bày lên bàn thực sự khiến mê mẩn.
Quan trọng là phức tạp bằng bánh Sư T.ử Tỉnh, mà vẫn mắt. Phương Thương trong gian học tập thấy món ngon , về là ngay.
Sáng sớm, cổng quán A Quân vẫn tấp nập như phiên chợ.
Dù là ngày Tết, chỉ cần quán A Quân mở cửa là chợ sáng bao giờ vắng, bao nhiêu xếp hàng thì bao nhiêu bán hàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-351-diem-tam-thuyen-kieu-to.html.]
Phương Thương bếp, ông Bạch đến giao hàng, thấy liền bày nguyên liệu đợi khen.
Hôm qua trong điện thoại, Phương Thương dặn ông một đợt nguyên liệu mới. Ông ngay là tiểu chủ món mới, nào giăm bông, thịt gà, chọn thứ tươi ngon nhất.
Phương Thương yên tâm với những thứ ông chọn. Giao hàng lâu đến , chú Bạch từng hỏng chuyện. Có hai ba , ông mua thứ ý, còn gọi điện thoại giới thiệu nguyên liệu khác ngon hơn, hỏi đổi món .
Nhìn thấy nguyên liệu bàn, Phương Thương khen: "Chú Bạch, chú cần đưa cho cháu kiểm tra nữa , chú cháu yên tâm lắm."
Ông Bạch xong mặt mày tươi hớn hở, đó là sự công nhận từ tiểu chủ đấy.
Ông Bạch , Phương Thương lập tức bắt tay điểm tâm.
Điểm tâm thuyền hai loại nhân: hình động vật là nhân mặn, gồm giăm bông, thịt gà và mỡ hành; hình thực vật là nhân ngọt, thể là hoa hồng, đậu đỏ.
Yêu cầu bánh khá cao, đừng thấy mấy con thú nhỏ tưởng dễ nặn, đó là với khéo léo quen tay. Người thường thì mắt thì thấy tay chẳng .
Hôm nay nhân viên quán A Quân đến sớm.
Các nơi khác nhân viên đến đúng giờ, chỉ nhân viên quán A Quân là ngày nào cũng đến sớm. Dù là Tết, còn đến sớm hơn hôm.
Phương Thương thấy ai cũng đến sớm, lấy lạ.
"Thầy Quý, dì Trần, Tết nhất thế đến sớm thế, ở nhà vui xuân ?"
A Vượng trẻ nhất, nhanh nhảu nhất, lao tới mặt Phương Thương, rên rỉ.
"Tiểu chủ, lúc cho em nghỉ, em nhớ quán thế nào . Em ăn cơm quán A Quân quen , nghỉ là lo ngay, về nhà ăn quen thì ?"
Cậu chỉ bụng : "Quả nhiên quen, em trông đầy đặn mà mới ba ngày gầy . Tiếc là lúc về quê chịu cho em cùng, thì em chẳng gầy."
Mọi thấy cái bụng mỡ của , nhịn .
Thực nhân viên quán A Quân ai gầy, dù ngày nào cũng bận rộn nhưng đồ ăn ngon quá. Ăn nhiều nhiều, khỏe như trâu, nhưng chẳng liên quan gì đến gầy.
Mọi cũng : "Làm quen với nhịp điệu quán A Quân, tự dưng nghỉ ba ngày dài thế, hôm đầu còn thấy mới mẻ, đến sáng nay ngủ nổi, thôi cho khỏe."
"Vâng, quán A Quân là nhà em, em ở luôn đây."
"Dù cũng chẳng việc gì, Tết thế tiểu chủ còn đến sớm, chúng em là nhân viên chịu kém ."
Bên cạnh, Tưởng Phong nghiêm túc xong, bổ sung thêm.
"Chúng em nhớ cơm nhà tiểu chủ , em chỉ nhớ thôi."
Nói xong, từ túi lấy một phong bao lì xì đưa tới mặt Phương Thương.
"Tiểu chủ, chúc mừng năm mới. Anh còn là học sinh, nhận lì xì mới ."
---