Các chị em thấy các hát , cũng hứng khởi, cầm mic hát vang: "Buổi sáng trong lành, tiếng còi báo thức vang..."
Bài hát cất lên, khí lên đến đỉnh điểm, tràng pháo tay còn náo nhiệt hơn.
Thấy các tầng đều kín chỗ, Ngô Hân cùng Hàn Tiểu Thu bê một thùng bốc thăm lớn lên, bảo .
"Vừa thấy màn hình điện t.ử đúng , hôm nay món điểm tâm mới. Để vui hơn, điểm tâm hôm nay chương trình rút thăm may mắn, mỗi bàn cử một lên rút."
"Ồ, rút thăm, chẳng lẽ là do điểm tâm thuyền nhiều loại nên rút thăm để ăn?"
"Có thể lắm, giống như món cá viên quýt hồi , phức tạp quá nên chỉ ít ăn."
" , ở Tô Châu. Điểm tâm thuyền là món cực kỳ cầu kỳ, đơn giản thì vuông tròn, phức tạp thì cả vườn Tô Châu. Tiểu chủ chắc loại cầu kỳ nhưng đủ cho tất cả nên rút thăm."
Có về điểm tâm thuyền lên tiếng giải thích.
"Cái gì, điểm tâm hình vườn Tô Châu á, sang thế ?"
Phần lớn thực khách điểm tâm thuyền, chỉ tưởng tượng đến những khu vườn Tô Châu mắt, những món ăn ngon , mắt ai cũng sáng rỡ.
"Tất nhiên, nhưng phức tạp nhất là chim sáo đậu cành. Tiểu chủ đồ ăn cho nhiều thế , điểm tâm thì vội lắm, chắc . Đừng mơ, chỉ ước con thỏ là đủ."
Ngô Hân bê thùng , quen tay lấy nước hoa xịt bắt đầu bốc thăm.
Đến quán A Quân, quen với việc mang nước hoa.
Người xịt nước hoa thì thích rửa tay bằng xà phòng thơm - đó là do các quầy hàng bên ngoài bán, giờ chiếm lĩnh thị trường, thực khách yêu thích.
Thực khách đầu tiên cầm tờ giấy đỏ, mở thấy chữ "Phúc", hỏi Ngô Hân: "Chữ Phúc nghĩa là ? Ăn gì?"
Ngô Hân : "Bí mật, lát ."
Lát , rút hơn nửa hội trường, ai cũng chữ Phúc. Đến lượt Hà Nam, lấy phiếu, thấy đó chỉ một bài thơ.
Hà Nam ngơ ngác đưa cho Ngô Hân: "Nghĩa là gì?"
Ngô Hân nhận lấy, gọi lớn: "Trẻ tan học về sớm, vội thả diều trong gió xuân - Rợp trời diều bay, một phần thưởng - Bàn 19, ghi nhận."
Phía , nhân viên phục vụ giơ tay OK.
Bàn bên cạnh xong Hà Nam trúng giải lớn, khỏi ghen tị.
"Anh bạn, bàn , bên cạnh còn ghép bàn nữa mà sướng thế, một ăn giải độc đắc."
Hà Nam một cái kiểu " đang khoe nhưng vẻ khiêm tốn".
" cũng chẳng nữa, cứ đến quán A Quân là vận may của lên, haha."
Bên , để giành cho con, bù đắp nỗi buồn mất thịt kho, bố Phó Huy thực sự đến Giai Thành.
Sáng nay, bố Phó vác s.ú.n.g trận, dậy sớm tinh mơ nên bây giờ cả nhà Phó Huy đều mặt.
Đến lượt họ bốc thăm, bố Phó ngứa tay, bốc một lá xem kết quả mà đưa luôn cho Ngô Hân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-353-dung-goi-toi-la-bo-toi-khong-phai-bo-cau.html.]
Ngô Hân cầm lên, gọi: "Sóng đỏ đùa sen, gió xanh đưa hương thầm - Cá chép sen một phần."
Lá khó đoán, chỉ liên quan đến diều. Lá dễ đoán hơn. Điểm tâm thuyền thể nặn hình, phần thưởng chắc là hình cá chép sen.
Bố Phó đầu đến, ăn miếng nào, chỉ thấy bầu khí vui tươi, ai cũng thể bắt chuyện, còn vui hơn tám chuyện ở đầu làng. Thấy với vẻ thèm thuồng, như trúng lớn, ông còn ngơ ngác.
"Họ gì?"
Phó Huy tươi rói, há miệng tận tám cái răng, vui khép nổi.
"Bố, họ ghen tị với bố đấy, vì trong quán A Quân, trúng giải thưởng đặc biệt đều là đại giải."
Nếu con trai học đại học, ôm bố hét lên "Thần thánh".
Với vài giải lớn rút ở các tầng, tiếng bàn tán trong hội trường dứt.
Ai cũng tò mò món điểm tâm đó sẽ , lòng ngứa ngáy khó chịu.
Và , trong sự chờ đợi mỏi mòn của , đồ ăn bắt đầu bưng lên.
Thường thì món nguội lên , nhưng hôm nay, món đầu tiên là món điểm tâm thuyền mong đợi.
Từng đĩa bánh vuông nhỏ, mỗi đĩa đều một con vật nhỏ sống động, hoặc là thỏ con dễ thương, hoặc là vịt con, hoặc là gấu trúc mà chen chúc xem.
Đủ loại động vật nhỏ xinh.
Đó là điểm tâm thuyền con vật tặng kèm cho lá thăm chữ Phúc.
Thực khách thấy nhiều đĩa trùng lặp, liền đoán ngay. Khi điểm tâm lên bàn, cả bàn đều chen chiêm ngưỡng những con vật bánh.
Dễ thương quá, thỏ vịt, con nào cũng như thật, chỉ tay nghề của tiểu chủ mới thể những con vật sống động thế .
Giờ vấn đề là, chữ Phúc một con vật, ai sẽ ăn?
Mọi , bỗng cùng lúc đưa tay về phía những con vật nhỏ đĩa.
Thế là một cuộc đấu tranh giành con vật hài hước bắt đầu.
"Bố, con tuổi Thỏ, con thỏ là của con."
"Đừng gọi là bố, bố . Con thỏ để mặt , tất nhiên là của ."
"Mẹ ơi, từ bé con thích nuôi vịt, tiếc nhà điều kiện. Giờ con mới một con vịt ưng ý, cũng định tranh với con ?"
"Con trai yêu dấu, bố già mà đến vườn thú xem gấu trúc. Nay gấu trúc chủ động đến mặt, bố lấy nó là hợp lý chứ?"
Thằng con trai đáp trả ngay: "Bố vườn thú là do bố . Con tuy xem gấu trúc, nhưng ai cấm xem xem nữa? Bố, nhanh đưa đây, bố giữ ."
Cũng bàn hòa thuận, cả nhà vây quanh con vật ngắm nghía, ai cũng tiếc chẳng nỡ ăn, bèn bỏ con vật đĩa để giữa bàn như món ăn kèm cho vui.
Rồi cùng ăn bánh vuông.
---