Những chiếc bánh vuông đơn giản, bằng mấy con vật, nhưng vẻ thanh nhã bền lâu.
Nhìn từ xa, nó lặng lẽ trong chiếc đĩa sứ xanh nhạt, vuông vức, đường nét sắc sảo, màu trắng muốt - màu trắng bệch của giấy, cũng trắng lạnh của tuyết, mà là màu trắng ngà ấm áp, đầy chất lượng.
Ánh sáng chiếu màu trắng ấm áp , phát ánh sáng mềm mại, trông như một khối mỡ ngọc trắng mịn.
Trên bề mặt các hoa văn mây ép nổi, đường nét sắc sảo rõ ràng, khiến khối ngọc trắng càng tinh xảo, cầm lên là mê mẩn.
Điều ấn tượng nhất là bánh màu trắng ấm đó, độ trong suốt nhẹ, cầm tay thể thoáng thấy màu nhân bên trong.
"Ồ, bánh vuông trong suốt nhỉ, thần kỳ thật. Nhân màu đỏ tía, chắc là nhân đậu đỏ."
" màu đen, chắc nhân mè."
" màu xanh là gì nhỉ, nhân xanh ?"
"Này , màu đỏ óng, chắc nhân thịt, ngửi thấy mùi mặn thơm, thích ghê."
"Màu đỏ óng là nhân thịt á? tưởng nhân lòng đỏ trứng."
Tất nhiên, bánh vuông chỉ mà còn thơm. Nguyên liệu của Phương Thương đều nhất, nên giờ đây bánh vuông toát lên mùi thơm sạch sẽ của gạo mới.
Quyện với nóng bốc lên, hít mũi giống như giữa ruộng lúa cơn mưa, ngửi mùi mùa màng, tươi mới và mộc mạc, nhẹ nhàng xoa dịu tâm trí .
Cho bánh vuông miệng, răng khẽ c.ắ.n là tách , bánh mềm xốp và bở mịn.
Vừa phồng dai nhẹ, xốp cực độ như bánh bông lan, cũng dẻo như bánh nếp, mà là một cảm giác bột mịn .
Nhai kỹ thấy mềm mịn mượt mà.
Khi c.ắ.n tới nhân, cảm giác khác hẳn bùng nổ. Nhân đậu đỏ mịn như nhung, ngọt ngấy, hương đậu thơm phức.
Nhân mè thì đặc sánh và bùi, chút hạt sần sật càng đặc biệt.
"Trời, bánh ngọt thanh quá, vị ngọt nhẹ của gạo, ăn ngọt thơm mà mềm mịn."
"Nhân mè của cũng ngon, mè rang cháy một tí, đủ, vị thơm của hạt và béo bùi. Miếng cuối nỡ ăn."
"Nhân giăm bông đúng như tưởng tượng, ngon. Đừng tưởng ngọt mặn trộn, thực nhân mặn, từ trong ngoài. Vị mặn của giăm bông hòa bánh, với hương gạo thơm ngát, một miếng thôi là mãn nguyện."
"Chà, màu xanh xanh, mà là bạc hà."
Ai đó ăn bánh màu xanh, nhận hương vị, kinh ngạc gọi lên.
Những đang thưởng thức thấy bạc hà, tò mò vươn cổ hỏi.
"Bạc hà vị thế nào, ngon ?"
Người đó trợn mắt: "Không thừa , tiểu chủ gì món nào ngon. bánh bạc hà ăn đúng thời điểm. kể các ông ..."
Một miếng xuống, hết là cái mềm, dẻo, mịn của bánh, cảm giác quá tuyệt, đến nhân bánh.
Một sự bất ngờ khó tả lan tỏa trong miệng.
Vị mát dịu nhẹ nhàng trải dần, từ trong ngoài.
Cái mát của bạc hà, vị ngọt của bột, cùng độ béo của mỡ heo, hòa quyện hảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-354-vi-banh-vuong-lieu-minh.html.]
Nó đơn thuần là ngọt mặn, mà là một vị thanh mát giải ngấy.
Không hề lạnh, sự ấm áp của bột gạo dịu cái mát của bạc hà, khiến món bánh trở nên dịu dàng đáng ăn, một ít đậu đỏ bùi béo mang thêm nhiều tầng vị.
Ăn ngấy, mà vô cùng sảng khoái.
Vào mùng ba Tết, đều ăn nhiều thịt cá, bỗng nhiên ăn thứ thanh mát thế , quả là tuyệt phối.
Như hai ngày ăn nhiều thịt cá, cái ngấy ngán đều tan biến.
Người đó diễn tả nhiệt tình, khỏi thán phục.
"Tiểu chủ đúng là cao tay, lúc nào cũng hiểu chúng nhất. Nhân bạc hà chính là cứu tinh của nỗi ngấy. Tết mà ăn một miếng, họ hàng ăn tiếp ."
Ngon thế ư?
Mọi liền càng tò mò về nhân bạc hà.
Một bàn đến muộn hơn, nhân bạc hà ngon, ông bố cầm ngay một cái bạc hà định ăn.
Thằng con kéo tay ông : "Bố, là oẳn tù tì để quyết định ai ăn bạc hà ."
"Không , bố oẳn tù tì dở quá, thua con. Hôm nay đổi chơi vật tay."
Thằng con suýt giữ nổi nụ .
"Bố, con mới học cấp hai, bố bảo con vật tay với bố, bố chắc nhầm đấy chứ?"
"Thế thì so chiều cao, so tuổi, so ai nhiều tiền hơn, con thắng thì bánh bạc hà thuộc về con."
Ông bố đeo kính tỏ thông minh, mỗi điều ông đưa đều lợi cho , đầy gian xảo.
"Con trai, bố cho con cơ hội đấy, con dùng thì đừng trách bố với con."
Ai ngờ thằng con hề hề, đập bàn một cái.
"Được, so ai nhiều tiền hơn ."
Nó lấy năm trăm tệ từ túi , đặt lên bàn: "Bố, đây là tiền mừng tuổi hôm nay con rút , định lát quầy bên ngoài nhờ họa sĩ quốc họa vẽ cho bức tranh. Tiền đây, bố xem ai nhiều hơn?"
Ông bố đeo kính ngờ con mang tận năm trăm, kêu lên thất vọng, bất cẩn, quên mất hôm nay là Tết mà trẻ con tiền.
Ông móc túi, chỉ ba trăm.
Thằng con ngẩng cằm: "Ba trăm ít hơn con, đưa bánh đây."
Ông bố mấy nay ăn nhiều thịt, chỉ thèm một miếng bánh bạc hà. Nhìn sang vợ đang ăn bánh đậu đỏ, ông moi từ đế giày năm tờ tiền mùi, đặt lên đùi .
"Bố hơn con đấy."
Vì bánh vuông, liều thật.
Thằng con ngờ bố cất tiền đế giày, bịt mũi sang : "Mẹ mau xem, bố giấu tiền riêng kìa."
---