Lời ca vang khắp đại sảnh, bài hát cũ đến trẻ bao giờ thì chẳng thấy gì. những gần bốn mươi, thôi nhớ ngay về thuở nhỏ. Nhất là những đứa con xa quê, giây phút nhạc, nhớ ít khi về, và bố mới gặp, nước mắt cứ thế tuôn trào.
"Bố , thực con nhớ hai lắm, nhưng con cũng lớn , ngại , sợ hai thấy sến."
"Vâng ơi, con bốn mươi hơn , mà cứ tự dưng nhớ hồi bé, nhớ bố , nhưng chẳng ."
"Bố ạ, hồi bé bố bảo con ngốc. Lớn lên con thấy đúng là ngốc thật. May bố nghiêm khắc, ngày nào cũng kèm cặp, để con nghiệp đại học, nhiều lựa chọn. Bố , con yêu bố, bố đừng con nhé."
Một bàn, đàn ông bốn mươi mấy sang bố già, thốt lời cảm động.
Người bố vẫn vẻ nghiêm khắc, nhưng mắt cũng hoe đỏ.
"Nói thì cứ , bố con . mà nếu con đưa bố cái bánh thiên nga múa thì bố yêu con hơn."
Người đàn ông giấu cái bánh thiên nga, đành nuốt thở dài. Tình bố con cuối cùng cũng phai nhạt.
Ở phòng riêng bên , ông Tôn đang tiếp mấy bạn học.
Từ ngày ăn đồ quán A Quân, nhất là để mua bánh Sư T.ử Tỉnh mà chạy chạy giữa hai thành phố, chịu đủ khổ đường xa.
Sau nhiều đêm suy nghĩ, ông Tôn quyết định ở Giai Thành và mở chi nhánh ở đây.
Vì Tống Thiến Thiến quá đúng.
Giai Thành rộng lớn, lượng đông, nhờ quán A Quân, tương lai thành phố sẽ càng thịnh. Mở thị trường ở đây, thì ngại gì khách.
Vậy nên, là một doanh nhân, ông Tôn bắt đầu kết nối các mối quan hệ cũ.
Bạn cũ gặp, hội bạn tham dự, ngại gặp mặt? Nói đùa, doanh nhân, cái quan trọng nhất là đừng mặt mày.
Lúc , danh tiếng quán A Quân chính là công cụ kết nối bạn bè của ông. Trong tay ông đang cầm của quán A Quân, mời bạn học ăn, ai nỡ từ chối.
Đã ăn , ăn thêm vài bữa, chẳng lẽ ?
Mùng ba Tết, ông mời mấy bạn học đang ăn ở Giai Thành.
Bàn tròn mười , họ ăn chuyện trò, đợi đồ ăn lên thì bàn chuyện ăn.
Đã còn gì, việc gì xử lý bữa ăn, xong xuôi sẽ ăn ngon lành, tối hát. Không như gặp khách hàng đầu đủ thủ tục mới chuyện.
Giờ cả mười đều món điểm tâm bốc thăm trúng, ngẩn .
Không thể ngẩn, điểm tâm quá, ai cũng say.
Lúc bốc thăm, phục vụ là "Áo xanh hái hồng" một phần. Lúc đó họ đang bàn chuyện ăn, chẳng ai để ý. Giờ kỹ, đúng là áo xanh hái hồng.
Nhìn sang đĩa, nổi bật nhất là cây cổ thụ to, xiên, cành thấp, vỏ sần sùi. Trên cành treo những quả hồng đỏ to, tinh xảo, ánh đỏ cam óng ánh, là chín, hái xuống ăn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-356-muon-mua-hoa-que-cung-chen-ruou.html.]
Trên cây, vài đứa trẻ đang hái hồng, đứa cành, đứa trèo lên.
Dưới gốc, một đứa nhảy chân giơ tay gọi, như bảo bạn ném xuống cho nó một quả.
Bên giếng, một đứa khác cầm hồng định ăn.
Một bức tranh tuổi thơ hiện sống động, như đưa họ trở về ngày nhỏ.
Tuyệt nhất là bãi cỏ gốc rơi vài quả hồng và lá, xa xa còn đống rơm mùa gặt và một bãi lau sậy.
Nếu là tranh thì còn đỡ, nhưng đây là điểm tâm.
Như mà sống động, khiến nhớ về, đây còn là điểm tâm, mà là cả bức tranh ký ức tuổi thơ.
Mười đều hồng xuất thần.
Họ tuy giờ thành đạt, nhưng hồi nhỏ cũng ở quê. Nhớ hồi xưa trong làng cây hồng nhà một ông cụ. Mỗi mùa hồng chín, lũ trẻ rủ sân ông hái trộm.
Hồi đó nghèo, thấy hồng là mê. Dù cụ mắng vài câu, vẫn liều lúc cụ vắng nhà.
Cụ tuy mắng, nhưng còn bắc thang, trải rơm gốc, sợ tụi nhỏ trèo ngã.
Lên cây hái quả cũng chẳng rửa, thèm cọ áo, cầm lên c.ắ.n một miếng ngọt lịm, thấy hồng là ngon nhất đời.
Giờ nghĩ , thấy hạnh phúc bao.
"Không cây hồng nhà ông Trâu còn , nhiều hồng ?" Cả bọn lớn tuổi vây quanh bàn, than vãn.
"Nhiều lắm, mùa thu năm ngoái còn bảo con trai cụ Trâu vẫn gọi cả làng sang hái, gọi bọn trẻ lấy ăn, tiếc là giờ ít ăn.”
Anh mặc vest .
"Hồi đó thấy hồng ngon thế nhỉ. Giờ mua hồng ngon cỡ nào cũng thấy ngon bằng."
Người phụ nữ đeo kính nâng niu một quả hồng bánh.
"Có lẽ vì lớn , hồi bé cái gì cũng ngon, ước lớn lên thoải mái mua quà vặt đầy túi. Giờ siêu thị thấy chẳng ăn."
Ông Tôn càng đa sầu.
"Hồi bé xem phim kiếm hiệp, thấy hiệp khách ăn gà uống rượu, ước giật cái đùi gà. Lớn lên tiền mua cả con gà , thèm cái đùi của hiệp khách."
Người cứ lặng lẽ lớn lên, ngoảnh mới thấy nhiều thứ hồi nhỏ tưởng dễ kiếm, giờ thể nào tìm .
Muốn mua hoa quế cùng chén rượu, mà tuổi trẻ còn nữa.
---