Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 358: Ảnh tốt nghiệp
Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:02:09
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian thấm thoát, chẳng mấy chốc đến mùa nghiệp.
Cả khối lớp 6 bước giai đoạn ôn tập căng thẳng.
Vốn mùa nghiệp là lúc thầy cô bận nhất, chuẩn tài liệu, nâng cao điểm , chú ý tâm lý học sinh. Hàng núi bài tập và bài giảng dồn xuống, học sinh mệt mỏi chút phản kháng là chuyện thường, lúc đó phụ và giáo viên sẽ phối hợp điều chỉnh.
ở trường Phương Thương, việc chẳng cần lo.
Vì học sinh khối 6 tinh thần học tập quá , cần thầy cô nhắc nhở.
Sáng đến trường, tiết sách, ai nấy tự giác học, ôn bài.
Trước giờ học, họ hát bài để tỉnh táo. Trước đây cán bộ văn nghệ hát nhạc đỏ nhạc thiếu nhi, giờ thì đổi thành bài ca cổ động.
Bài ca cổ động vốn lớp Phương Thương để khích lệ học tập, đó cả khối 6 học theo.
Cụ thể thế :
"Mọi thích Phương , học cùng trường với ?"
"Có!"
"Anh Phương sẽ thi trường cấp 3 Thực Nghiệm, trường đó thì gì?"
"Học tập chăm chỉ, giành cơ hội."
" , chỉ cần chúng cố gắng đạt điểm mong , sẽ cùng trường với Phương. Vậy ?"
"Cố gắng, cố gắng, cố gắng hết !"
Không ai , khi tiếng trống vang lên, đầu thầy cô học sinh hát mà hô khẩu hiệu, cảm giác choáng váng thế nào.
Đặc biệt là cô giáo Giang của lớp 6-8.
Là thầy giáo nam, thầy khá phóng khoáng, để ý tiểu tiết. Thầy thấy con trai hiếu động là bình thường, bắt chúng yên trong lớp cả ngày chẳng khả thi. Vì thế giờ học, thầy cùng sân, xem bọn trẻ chơi trông chừng kẻo đ.á.n.h thương.
Vậy nên học sinh nam lớp thầy quý thầy. điều thầy sốc là học sinh quá chăm chỉ.
Từ ngày bài kiểm tra, cho các em đề hai năm , những em thấy đủ sức thi Thực Nghiệm nhưng còn thiếu liền học điên cuồng.
Một em tên Trần Tô, hàng xóm của Trương Triều, học lực trung bình nhưng cố gắng, quyết tâm thi Thực Nghiệm để cùng Trương Triều.
Đừng hỏi thầy Giang Trương Triều.
Phương Thương nổi tiếng trong trường, kéo theo hai bạn Đới Thiên Vũ và Trương Triều cũng nổi kém. Học sinh lúc nào cũng bàn tán Phương Thương mang gì ngon, họ quán A Quân chơi game cùng Phương Thương, ăn gì ngon.
Thầy Giang quen, nhớ nổi mới lạ.
Quay , Trần Tô học điên cuồng thế nào: để học toán, hằng ngày mang cặp đựng đề thi.
Sáng đến, thầy Giang lớp, Trần Tô mặt, lôi đề hỏi những bài hôm qua , chỗ nào hiểu, hỏi đến tận trong lớp.
Ra chơi, thầy cửa, Trần Tô theo , hỏi đến hết giờ.
Giữa giờ, thầy khát nước, còn tranh thủ rót nước cho thầy , đến khi thầy giảng xong thì nước uống .
Ăn cơm ở căn tin, Trần Tô cũng xin thẻ, ăn hỏi.
Kinh khủng nhất là thầy nhà vệ sinh, cũng theo.
Thầy Giang tinh thần đó chấn động.
Ngày xưa thầy mà tinh thần , chỉ đỗ 211 mà còn trường Ngũ Đạo Khẩu.
"Trần Tô , vệ sinh khỏi cần theo, thầy ngại lắm."
"Thầy ơi, giờ đừng bận tâm ngại nữa. Để em trường cùng Trương Triều, em cố gắng. Mà môn em kém nhất là toán, hỏi thầy thì hỏi ai."
"Cũng cần điên cuồng thế, thầy nghĩ em nên bình tĩnh chút."
"Em bình tĩnh mà.”
Trần Tô tủm tỉm: "Thầy, mai thứ Bảy, em thể gọi video hỏi bài ?"
"Có thể, nhưng..."
Thầy hết, Trần Tô tung chiêu cuối.
"Thầy ơi, để cảm ơn thầy kèm em nhiều bài, trưa mai em mời thầy ăn quán A Quân. Bố em sáng mai sẽ xin cho. Ngày mốt, bà nội em cũng đặt chỗ . Mình em thì lãng phí quá, thầy tiện thể qua ăn chút dạy em vài bài."
Thầy Giang xong, thẳng , nắm tay Trần Tô.
"Gọi video gì phiền. Hay em đến phòng thầy, học từ sáng đến trưa, thầy lái xe đưa em sang quán A Quân cho tiện."
"Cảm ơn thầy!" Trần Tô đưa tay, hai cách 20 tuổi, vỗ tay với như bạn cũ.
Không khí học tập khối 6 lan sang các khối khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-358-anh-tot-nghiep.html.]
Học sinh khối 5 nghĩ: đến khi nghiệp, cũng thể thi Thực Nghiệm, học cùng trường Phương Thương. Thế là cũng cố gắng.
Học sớm thì đỗ sớm, cố gắng thì khỏi mơ cùng trường Phương.
Tư tưởng khối 5 truyền xuống khối 4. Khối 4 xong, ủa, cũng thể học cùng trường Phương cấp 3, thế thì cố gắng theo.
Học sinh khối 1-3 vốn chơi cùng chị khối . Kẻ thì ở nhóm Long Vương chơi game, ở nhóm mỹ thuật vẽ món ăn Phương Thương . Nhóm ca hát học hát để lên sân khấu quán A Quân.
Bỗng thấy chị khối chơi nữa, học.
Mới đầu quen, sang hỏi, chị bảo học.
Thế nhóm vui, thôi theo học cho vui.
Thế là bầu khí học tập ở trường bỗng đổi.
Đi dọc hành lang, chỉ tiếng bài.
Thầy cô trong phòng chuyện.
"Hồi thấy học sinh mất tập trung, ném giấy, bài cẩu thả, đau đầu. Giờ chẳng lo nữa.”
Cô Kiều lớp 6-1 .
"Ừ, chỉ khối 6, khối 5 cũng đỡ vất vả, học sinh chăm ngoan đến ngờ. Có học sinh hỏi bài, cứ tưởng mơ."
"Phải đấy, dạy hơn chục năm, năm nay học sinh hỏi bài đông nhất."
"Trước ai hỏi, thấy hụt hẫng, như dạy . Giờ hỏi đông quá thấy bận, nhưng mà vui."
Hiệu trưởng lầu, tiếng vang vọng, ngước huy hiệu trường, nở nụ mãn nguyện.
Nhìn xem, thành quả của đây. Dưới sự lãnh đạo của , khí trường học thế , hỏi còn ai, còn ai nữa!!!
Đắc ý!
Mùa nghiệp thường ảnh kỷ yếu.
Hôm đó, lớp 6-5 cô Vương dẫn sân chụp.
Chụp thường xếp theo chiều cao. Phương Anh Thươngo nên đáng lẽ hàng cuối. , cả lớp đều phản đối.
"Cô ơi, Phương hàng đầu, để về nhà nghĩ đến , con phát là thấy ngay.”
Mấy bạn thấp hơn bắt đầu la lên, Phương Thương cạnh.
Hàng thứ hai cũng chịu thua.
"Theo em, Phương nên hàng ba, cạnh em."
Đới Thiên Vũ thuộc hàng ba, cao lắm, vốn thích.
Giờ như tìm dịp, đắc ý: "Thưa cô, em với Phương nhất, đương nhiên cạnh."
"Vậy câu hỏi đặt : nếu hàng ba, hàng hai? Em hàng hai cạnh Phương?"
Hàng hai lợi thế, lấy lý do gì, nhưng họ cách.
Câu hỏi cô Vương bối rối.
Cô bất lực: "Cô các em yêu thương Phương Thương, nhưng nó cao, sẽ che mất các bạn."
"Cho Phương mà, tụi con ý kiến. Anh bọn con , ."
"Vâng, em cũng nghĩ thế."
Cô Vương bảo kê thêm ghế cạnh , chỉ chỗ cho Phương Thương: "Vào đây, cạnh cô."
Cô cố mặt lạnh, nghiêm nghị, chỉ tay: "Thế là xong, khỏi tranh. Phương Thương hàng , các em ngay ngắn."
"Ồ!" Học sinh nghĩ, dù hàng nào, cạnh cô cũng , thế là .
Mọi xếp hàng chỉnh tề, còn cô Vương, vẻ mặt nghiêm túc tưởng chừng bất lực, nhưng khi lưng , cô nén nụ , khóe miệng toe tận mang tai.
Ha, vẫn là cô giỏi, chính cô cơ mà.
Giữa một đám học sinh, cô vẫn chen cạnh Phương Thương.
là thiên tài.
"Lách!"
Bức ảnh chụp nét mặt cô đang đắc ý.
---