Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 36: Ngày mai thứ Bảy, được nghỉ học
Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:43:59
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Bố ơi, cho con xem điện thoại của bố chút ."
Phương Thương đột ngột lên tiếng. Phương Quân còn kịp phản ứng, cứ ngỡ thằng bé đòi điện thoại để chơi game như khi.
Trẻ con mà, còn nhỏ nên điện thoại riêng.
Toàn mượn điện thoại của lớn để chơi thôi.
Tay ông thò định đưa điện thoại, thì chợt nhớ đoạn video mới đăng Douyin, theo phản xạ liền rụt ngay tay .
Cái hành động giật thon thót càng Phương Thương nheo mắt nghi ngờ, gần như chắc mẩm ông bố nhà lén lút chuyện mờ ám gì đó, mà chuyện chắc chắn liên quan đến .
Chứ bình thường, hễ đòi là bố quăng luôn điện thoại cho mượn ngay, gì chuyện đưa rụt về như thế .
Biết "lạy ông ở bụi ", Phương Quân ho hắng hai tiếng chữa ngượng: "À thì... sắm cho con cái máy tính bảng đấy thôi, con lấy máy tính bảng mà chơi."
Phương Thương bố với ánh mắt sắc lẹm, mang tính sát thương cao: "Con thấy hết ."
"Bố lén đăng cái gì lên mạng đấy?"
Có cho thêm tiền Phương Quân cũng chẳng dám hé điện thoại cho quý t.ử xem.
Nếu thì cái chuyện ông lén nhờ cư dân mạng "bày mưu tính kế" trị con chẳng sẽ bại lộ hết !
Thế thì sứt mẻ tình bố con mất!
"Có gì , chỉ là cảnh con thái rau thôi mà, bố đăng lên mạng khoe chút đỉnh. Thôi, muộn , sắp đông khách , bố chuẩn đồ ăn đây."
Nói xong, Phương Quân bộ bận rộn, cất điện thoại thẳng bếp.
Phương Thương chuyển ánh sang , bà cũng chột né tránh ánh mắt của .
"Ăn dưa hấu con, ăn dưa hấu , dưa mới lấy từ tủ lạnh đấy."
Nói xong, bà cũng lủi tót quầy thu ngân, vờ như đang dọn dẹp sổ sách.
Phương Thương thầm tiếng, bưng đĩa dưa hấu lên lầu.
Vẫn như ngày, tắm rửa nghỉ ngơi một lát, ăn trái cây xong là bắt tay bài tập.
Nhìn đống bài tập các môn, Phương Thương nhớ đến chuyện hồi sáng lớp, tụi bạn cứ xúm hỏi dạo nấu ăn nữa. Hóa chúng nó cũng để ý dạo cứ tan học là về nhà món gỏi, giờ thì chẳng mà ăn.
Phương Thương đành thú thật là bố "thiết quân luật", xong bài tập thì cấm cửa bếp.
Biết .
Trên lớp thì dám lén bài tập, sợ cô giáo tóm mách phụ , thế thì đúng là "họa vô đơn chí".
Ra chơi mười phút, còn giáo viên câu giờ, kể hôm các thầy cô chịu giao bài tập sớm. Nói chung, cái mơ ước "thanh toán" sạch sẽ đống bài tập khi tan học đúng là xa vời vợi.
Lúc đống bài tập mặt, nhớ đến cảnh tụi bạn tranh đòi bài hộ .
Sống hai kiếp , đây là đầu tiên trải nghiệm cái cảm giác "đại gia" đến . Chỉ cần vẫy tay một cái là cả tá đứa giành giật bài tập cho, đúng là kích thích thật.
Nếu mang trong linh hồn của một trưởng thành, chắc cũng khó lòng cưỡng cám dỗ .
Giờ thì đành ngậm ngùi tự lực cánh sinh .
Đến giờ cơm, những khách quen từ bỏ hy vọng, dẫu hôm nay món gỏi bán, vẫn cố chạy tới hỏi thăm một tiếng. Lỡ bất ngờ, nhỡ chủ nhỏ hôm nay ít bài tập, nổi hứng món gỏi thì !
Và kết quả là vẫn tay trắng về!
Ông bác Vương hỏi xong thấy bảng thông báo tuyển dụng dán cửa, tiện miệng hỏi: "Bà chủ bận quá tuyển thêm ?"
Ngô Hân gật đầu, tờ thông báo dán lên, để xem ai qua để ý .
Thường thì lương nhân viên chạy bàn với phụ việc ở các quán ăn nhỏ cao, trung bình chỉ ba nghìn tệ, nên tìm ưng ý cũng nhờ vận may.
"Vâng bác ạ, dạo quán cũng đông khách hơn , hai vợ chồng cháu xoay kịp."
"Phải tuyển thêm thôi, chứ giờ cao điểm bận tối mắt tối mũi."
Trò chuyện dăm ba câu, thấy khách , Ngô Hân tất tả tiếp đón. Bác Vương cũng chắp tay lưng, thong dong dạo về nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-36-ngay-mai-thu-bay-duoc-nghi-hoc.html.]
Quán A Quân mở chân khu chung cư cũng mười mấy năm , dân cư quanh đây ai cũng nhẵn mặt. Ngày nào ngang qua cũng thấy, dạo thấy quán đắt khách, ai cũng là nhờ món mới ngon miệng nên khách mới kéo đến đông như .
Quán đông, xoay kịp tuyển thêm cũng là chuyện dễ hiểu.
Vài bà nội trợ trong khu vợ chồng Quân tính tình hiền lành, dễ mến nên cũng bắt đầu để ý đến công việc .
Công việc phụ quán ăn giờ cao điểm cũng khá phù hợp với mong của họ.
Bản chất công việc cũng chẳng khác gì việc nhà họ vẫn : bưng bê đồ ăn, dọn dẹp vệ sinh, nhặt rau rửa rau...
Quán A Quân chỉ bán bữa trưa và bữa tối. Sáng đưa con học xong qua là . Bữa trưa thì bất tiện chút, nhưng chuẩn sẵn đồ ăn cho con ở nhà hoặc cho con ăn bán trú ở trường cũng xong.
Hết giờ cao điểm là họ thể nghỉ ngơi, lo việc cá nhân.
Thế nên, đợi lúc quán vãn khách, đến xin việc.
"Chào bà chủ, đến xin việc phục vụ bàn."
Thím Trương năm nay năm mươi tuổi, bằng cấp, công việc thể cũng chỉ loanh quanh việc phụ quán ăn, tạp vụ lao công. Nhà hàng nơi thím việc đây mới đóng cửa lâu. Chiều nay chợ mua thức ăn về nấu cơm, tình cờ thấy tờ thông báo tuyển dụng, thím thấy công việc cực kỳ phù hợp với .
Nơi việc ngay gần nhà, tính chất công việc quen thuộc.
Nên cơm nước xong xuôi, thím lật đật chạy qua xin việc ngay.
Lúc quán vắng hoe, chỉ còn hai bàn đang ăn, Ngô Hân cũng lúc rảnh tay để phỏng vấn.
Trò chuyện vài câu, hỏi han những thông tin cơ bản, thím giấy khám sức khỏe, Ngô Hân liền hẹn thím ngày mai đến thử.
Nhìn bề ngoài thím Trương khá sạch sẽ, gọn gàng, sức khỏe vẻ cũng dẻo dai, khỏe mạnh, còn năng lực việc cụ thể thế nào thì thử mới .
"Vâng, thưa bà chủ, giờ giấc việc thế nào ạ?"
"Ca sáng từ 10 giờ đến 2 giờ chiều, đó nghỉ ngơi ăn trưa. Ca tối từ 4 giờ chiều đến 8 giờ tối. Tổng cộng là tám tiếng một ngày, bao ăn hai bữa trưa và tối. Nếu đến giờ nghỉ mà khách vẫn về hết thì giờ tan cũng lùi một chút, thím thông cảm nhé."
Ngành dịch vụ ăn uống là đấy, dù đến giờ tan , nhưng nếu khách vẫn đang ăn thì thể bỏ về , chẳng lẽ đuổi khách?
Thím Trương ý kiến gì, công việc đây của thím cũng là phục vụ bàn, thím quá quen với giờ giấc việc kiểu .
"Không vấn đề gì bà chủ, mai bắt đầu nhé."
Ngô Hân gật đầu, khi về hai còn trao đổi phương thức liên lạc.
Ngoài thím Trương, còn một ông bác đến xin phục vụ, nhưng Ngô Hân thấy tóc tai, quần áo bác sạch sẽ, bóng nhẫy dầu mỡ, móng tay thì dài thòng, kẽ móng cáu bẩn đen sì.
Với bộ dạng mà phục vụ, e là khách thấy tay bác lúc bưng bê đồ ăn mất hết cả hứng, nên Ngô Hân từ chối thẳng thừng.
Mở quán ăn thì yếu tố sạch sẽ đặt lên hàng đầu.
Nếu để ấn tượng hợp vệ sinh cho khách hàng, chắc chắn chuyện buôn bán sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng.
Vẫn như ngày, đến tận 10 giờ đêm quán mới vãn khách và đóng cửa.
Mùa hè trời sáng lâu, nhiều cũng ăn tối muộn hơn, ăn xong nấn ná chơi thì thời gian cũng muộn.
10 giờ đối với dân buôn bán cũng thấm tháp gì.
Thế mà Phương Thương vẫn xong bài tập.
Cái bài tập chép ác mộng, một câu sai chép cả đề lẫn đáp án mười .
Bài kiểm tra Ngữ văn chữ nghĩa nhiều, càng chép chữ càng như gà bới.
bù cũng tác dụng thật, ít chép mười cái câu thơ sai thì cũng ghim chặt đầu, quên cũng khó.
Chớp mắt đến thứ sáu.
Tình hình kinh doanh của quán A Quân năm ngày cuối cùng cũng quỹ đạo định.
Ai cũng hôm nay là thứ sáu.
Ngày mai là thứ bảy, Phương Thương nghỉ học.
Phương Thương còn tan học về nhà, mà đám khách ruột lục rục kéo đến quán đợi sẵn .