Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 363: Bỏ cuộc chẳng xong, cạnh tranh chẳng lên

Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:02:14
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trang Lan gắp cho con một miếng: "Nhanh ăn, thích thì ăn nhiều."

"Cảm ơn .”

Mấy hôm nay ít , giờ cô bé cất giọng vui vẻ, cầm miếng thịt đưa lên miệng.

Thịt kho Đông Pha, hết ngửi thấy mùi nước tương đậm đà, thoang thoảng hương cốm dễ chịu, đó là mùi rượu vàng bay hết để . Sau đó là thịt heo ninh lâu, mùi vị bung .

Cùng với nước tương và đường thắng, tạo nên thứ mùi ấm áp, khơi dậy ham ăn uống nguyên thủy.

Cô bé nghĩ chẳng nhiều, chỉ thấy mùi thơm dễ chịu, ngửi mãi đủ.

Cô đưa thịt miệng, dù miếng mỡ giữa, nhưng chẳng hề ngấy, vị như thạch, tan ngay đầu lưỡi, để vị thịt đậm đà.

Nó mềm đến mức chỉ cần hút, tưởng như thể hút cả miếng mỡ.

Phần nạc là trẻ con thích nhất, thấm đẫm nước sốt, hề khô, mềm bở, thớ thịt nhừ, răng đụng là tan.

Đặc biệt nhất là phần da, dai dai như thạch, dẻo dẻo, nhai thú vị, càng tăng hương vị.

"Mẹ ơi, thịt kho ngon hơn nấu nhiều."

Sau một miếng, khuôn mặt cô rạng rỡ.

"Con thừa, nấu bằng thần tượng của con."

Trang Lan với chồng , bất lực.

"Dù , nấu cũng vất vả, cảm ơn ."

Cô bé ăn ngấu nghiến, thịt kho Đông Pha vì to hơn thịt kho thường, một miếng đầy miệng, thỏa mãn cơn thèm.

Đồ ăn ngon cô hài lòng, lòng thấy hạnh phúc, những muộn phiền học hành tiêu tan.

Trang Lan gắp cho con vài sợi canh tơ đậu phụ: "Đừng chỉ ăn thịt, món trông đơn giản nhưng tạp chí ẩm thực khen ngợi đấy."

"Có khoa trương ?" Cô bé tin, nhưng vẫn gắp thử.

Cầm lên xem, canh tơ đậu phụ chỉ là đậu phụ thái sợi nấu canh? Nó gì đặc biệt?

Một miếng miệng, cô ngỡ ngàng.

Mẹ nấu cần tây đậu phụ cô ăn ít, nhưng đầu thấy đậu phụ ngon .

"Thế nào, ngon ?"

Cô bé gật đầu: "Ngon lắm, tơ đậu phụ mềm mà dai, khác hẳn thường ngày."

"Tất nhiên, món tích xưa, để kể con ."

Trang Lan kể về nguồn gốc món canh tơ đậu phụ, như truyện cổ tích, khiến cả Lý Danh Dương bên cạnh cũng mê mẩn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-363-bo-cuoc-chang-xong-canh-tranh-chang-len.html.]

"Con thấy , đậu phụ đơn sơ cũng thể tỏa sáng. Học hành cũng , cố gắng hết sức. Mẹ con nỗ lực, nhưng đừng quá áp lực."

Cô bé dỗ, tươi, món mǎu huyết vuông của bàn Lý Danh Dương, thèm, khẽ với : "Mẹ, món ngon quá, con nếm thử."

Bàn Lý Danh Dương món chân gà hun khói nhồi mực, nhưng cả nhà dị ứng hải sản nên ăn, họ nhường món . Ngoài họ còn món mǎu huyết vuông và kiến bò lên cây.

Lý Danh Dương thấy, liền đẩy món : "Cô thử , món ngon lắm."

"Vậy khách."

Cô bé cầm đũa sạch gắp cho Lý Danh Dương một miếng thịt kho lớn.

"Hay ăn chung, tiền chia đều.”

Trang Lan đẩy đĩa giữa bàn.

Bố Lý ngại, nhưng từ chối một thì thôi, thấy cưỡng nổi, miệng lời, tay kiểm soát, cứ thò sang đĩa thịt kho của khác. Thật ngại quá.

Ông quyết định sẽ trả tiền bữa , vì khó kiếm, mới tìm .

Ăn chung, cả bàn bớt ngại.

Cô bé và Lý Danh Dương chuyện học hành, ai cũng đau đầu.

Lý Danh Dương thắc mắc: "Học sinh giỏi cũng phiền ? Không đám dốt như mới nhiều phiền ư?"

Cô bé còn lạ hơn: "Đám dốt của bọn con, lo gì ngoài ngày mai ăn gì, chơi game gì, học món gì thú vị để kiếm sống?"

Cả hai cùng lắc đầu.

"Xung quanh học sinh giỏi, chỉ dốt. cũng mặc cảm, thấy khác ."

Cô bé hiểu.

"Mà đám dốt ở lớp con ngày nào cũng vui, hình như bao giờ phiền. Chỉ đám trung bình như con mới khổ."

Cô mặt mếu: "Bọn con học vất vả mới đạt điểm. Làm bài hết, xuể, bỏ thì đành, cạnh tranh chẳng , nghĩ thôi phát điên."

Cô gắp một miếng kiến bò lên cây, bỏ miệng.

Lý Danh Dương bật , bỗng thấy duy nhất phiền. Ai học hành chẳng nỗi khổ, mà thấy chút phiền của chẳng là gì.

Hai đứa cùng cảnh, múc cho bát canh cá chép, động viên .

Bố Lý và Trang Lan trọn cuộc trò chuyện, đều .

, một bữa A Quân giải quyết hết, nếu thì hai bữa.

---

 

Loading...