Mấy hôm cuối cấp, phụ con môi trường học , nên khách học sinh đến ăn đông hơn.
Dĩ nhiên, giáo viên cũng nhiều.
Thầy cô cuối cấp mệt lắm, nên tự thưởng.
Hiệu trưởng Triệu của trường Phương Thương thì khác. Gần đây học sinh tự giác học, như động cơ đốt trong, nề nếp khiến ông tự hào, nên đến A Quân ăn mừng.
Để khen các thầy cô cuối cấp dạy giỏi, ông mời chín giáo viên của chín lớp cùng ăn, đủ mười một bàn.
Chín thầy cô bất ngờ vì hiệu trưởng mời, mừng rỡ.
Ăn bữa của hiệu trưởng dễ, ăn cho .
Đang ăn ngon lành, hiệu trưởng Triệu thấy bàn bên quen, là hiệu trưởng Đỗ của trường Thực Nghiệm. Tuy một cấp một một cấp hai, nhưng quen cũng lạ.
"Ồ, trùng hợp quá, cũng ăn ở đây.”
Hiệu trưởng Triệu chào.
Hiệu trưởng Đỗ vẫy tay: "Ừ, trùng hợp. Đến ăn ở quán học trò ông ?"
Hiệu trưởng Triệu thông minh, hiểu ý, liền chắp tay: "Khách khí, cũng là học trò ."
"Haha!" Hiệu trưởng Đỗ như trúng : "Phải , học trò của cả hai ."
, vì Phương Thương nghiệp sẽ Thực Nghiệm, trường trọng điểm gần nhà, bộ cũng đến, chạy xe mất năm phút. Ai cũng chọn.
Hai bắt tay thiết, khen .
Ngồi bên cạnh, hiệu trưởng Tần của trường Trung học Giai Thành đang cắm đầu ăn, họ khen xã giao, hừ một tiếng, đạo đức giả, chẳng chuyện.
Tiếng hừ quá rõ, hiệu trưởng Triệu thấy, ngạc nhiên xuống, càng càng quen.
Khoan, đây chẳng hiệu trưởng trường Trung học Giai Thành? Sao ăn với hiệu trưởng Đỗ?
"Hiệu trưởng Đỗ ăn cùng hiệu trưởng Tần ? Hóa hai lắm. Mấy hôm còn tin đồn hai bất hòa. Báo chí đúng là thổi phồng."
Hiệu trưởng Đỗ : "Tụi thực . chuyện cần nên mời ông . Muốn chuyện gì ?"
Hiệu trưởng Triệu ngẩn , dù quen cũng , sâu thế?
Chưa kịp hỏi, hiệu trưởng Đỗ : " rằng, dù Trung học Giai Thành là trường nhất Giai Thành, nhưng Phương Thương sẽ học trường , vì gần nhà. Kẻo đến mùa nhập học, ông thấy Phương Thương sẽ thất vọng."
Trời ơi...
Hiệu trưởng Triệu ngờ hiệu trưởng Đỗ khoe khoang như , như trẻ con, ham thắng thế.
Nói ngay mặt, chắc là bạn lắm, chứ ai dám chọc .
Ông hề hề, thấy hiệu trưởng Tần trừng mắt hiệu trưởng Đỗ, liền về bàn , kẻo dính đạn.
Hiệu trưởng Tần trợn mắt Đỗ: "Khoe , khoe mãi . Ông hiểu, trường Thực Nghiệm của ông từ đến nay bao giờ bằng trường ."
" tiểu chủ trường ."
"Điểm thi cấp ba của trường ông năm nào cũng kém trường ."
" tụi tiểu chủ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-364-nhung-tieu-chu-gan-truong-tui-minh.html.]
"Học bổng trường ông cũng kém trường , giáo viên giỏi cũng kém hơn."
" , nhưng tiểu chủ gần trường ."
Đòn chí mạng, thua .
Hiệu trưởng Tần thua .
Ông gắp một miếng canh tơ đậu phụ ăn cho đỡ tức.
Ông và Đỗ là bạn học, hồi đó . Đời thật trùng hợp, hai trường đều dạy, mấy chục năm đều hiệu trưởng.
Dù là bạn nhưng thường so kè, mà trường Thực Nghiệm năm nào cũng kém hơn trường Trung học Giai Thành một chút.
Chỉ một chút thôi, hiệu trưởng Đỗ đuổi bảy tám năm kịp.
Ai ngờ năm nay nhờ tiểu chủ, ông mới mãn nguyện.
Hiệu trưởng Đỗ thấy trời thương , bảy tám năm chịu thua, giờ giúp một tay.
Nghĩ thôi, Phương Thương là thần tượng của học sinh cả thành phố, năm nay học sinh giỏi đăng ký Thực Nghiệm hẳn nhiều.
Bao nhiêu giỏi trường ông, thì kỳ thi ông thua thế nào? Học sinh cho phép.
Ông khoái chí, thấy hiệu trưởng Tần ăn cắm cúi, liền đẩy đĩa thịt kho Đông Pha : "Ăn nhiều , bữa mừng vì từ nay trường hơn trường ông đấy, hehe."
Quá đắc ý.
Đã thế đừng đến. Nói đùa, ai mà từ chối bữa A Quân.
Bị mỉa mai một bữa thì , ông mỉa mai bạn bao năm, một bữa thôi, gì.
Chẳng qua tiểu chủ Thực Nghiệm. Thôi, chờ giờ nghỉ trưa quán A Quân, ông sẽ gặp tiểu chủ. Nếu chịu Trung học Giai Thành, điều kiện gì cũng .
Trưa hôm đó, bữa ăn, quán A Quân nghỉ trưa.
Hiệu trưởng Tần đợi quán vãn mới .
Ngô Hân thấy , tưởng du khách lạ giờ mới đến.
Cô giải thích: "Chào , bọn phục vụ giờ , cần ăn đến cổng lấy sáng."
Ngô Hân đưa một tờ hướng dẫn, do fan tổng hợp.
Hiệu trưởng Tần : "Chào chị, du khách. là hiệu trưởng Trung học Giai Thành, gặp tiểu chủ, bàn về cháu học hành. Tiện ?"
Trung học Giai Thành?
Mắt Ngô Hân sáng lên, đây là trường nhất thành phố, bao .
Giờ hiệu trưởng mặt, bà cũng giữ bình tĩnh.
Hồi bà từng mong Phương Thương trường .
"Có, đợi một lát, gọi con."
---