Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 368: Tâm can tôm thịt

Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:02:19
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương Nhược Độ là ai? Là ngày xưa cũng học dốt như Nhạc Lạc Thiên, chỉ chơi game. kỳ thi nghiệp hai tháng, bỗng nhận còn thi, bèn cố gắng một chút. Kết quả hai tháng cố gắng, đỗ Đại học Viên Minh Viên. Lên đại học, trốn học chơi game, mất suất học thẳng lên thạc sĩ. Thế nghĩ cần học thạc sĩ, học ba tháng, thi đỗ thủ khoa khoa. Đời ai dám bắt chước? Kẻ nào bắt chước đều c.h.ế.t đường.

Bố Nhạc con, nghĩ năm nào cũng cuối bảng, suốt ngày chơi game, chỉ đến lớp 6 mới cố học để theo Phương Thương. Có trải nghiệm, nhưng năng khiếu thì chẳng thấy .

"Con , đừng áp lực quá, ăn uống vui vẻ . Anh họ con năm thi cấp ba, học đến nôn mửa, giờ nổi loạn. Đừng học theo, bố trông mong gì con, chỉ cần con vui vẻ là ."

Nhạc Lạc Thiên thấy bố coi thường , hừ một tiếng, thèm giải thích.

"Nổi loạn , chắc do ăn ít ngon. Bảo bác cho đến A Quân ăn bữa ngon, một bữa đủ thì hai, ăn xong sẽ thấy vui, phấn khích, năm thi đỗ cấp ba Giai Thành."

Cậu vẻ bảo bố ngu, dùng tài nguyên thế. Bố Nhạc bất lực, xoa đầu .

"Bố còn cần con dạy? Bố dậy sớm để gì? Lấy đấy. Chiều nay họ con sang, con tiếp đón nó."

"Bố lấy quán A Quân mà với con, định giấu ?"

Nhạc Lạc Thiên mặt đầy vẻ tin: "Người ôn thi, bố mua đồ ngon hết, động viên con. Còn bố , suốt ngày bảo chơi game, đừng nghĩ ngợi. Giờ A Quân còn giấu , con ruột ?"

Bố Nhạc tức, sáng ba giờ dậy, con còn ngủ. Trưa về thấy con đang từ, nó đuổi ông . Từ lúc về đến giờ với con câu nào. Giờ nó trách ông chuyện. Bố Nhạc cho nó một trận.

"Giờ con ruột ?"

Nhạc Lạc Thiên ôm đầu: "Ruột, ruột ai đ.á.n.h thế."

Đau đầu, trí óc đ.á.n.h hư, hôm nay học thêm một bài từ vựng.

Ba giờ chiều, bố Nhạc đưa Nhạc Lạc Thiên bến đón họ Nhạc Phàm. Dọc đường, cầm máy tính bảng học tiếng Anh, rành rọt.

Xe dừng đèn đỏ, xe bên cạnh thấy thế, lấy điện thoại : "Bạn học, chăm chỉ thế."

Nhạc Lạc Thiên vẫy tay .

Người hỏi: "Mùa thi , Thực Nghiệm học cùng tiểu chủ hả?"

"Vâng chú, cháu là bạn cùng lớp, chung trường."

"Cố lên, nhà chú cũng đang cố, định năm Thực Nghiệm."

Người đàn ông xong, khi đèn xanh lái .

Được lạ động viên, Nhạc Lạc Thiên tươi. Quay thấy vẻ thôi, hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-368-tam-can-tom-thit.html.]

"Làm gì con kỳ ?"

Mẹ lắc đầu.

Đứa con cuối lớp mà ngày nào cũng học, cảnh tượng nào cũng lạ.

Đến bến, cả nhà đón Nhạc Phàm.

Nhạc Phàm mười bốn tuổi, học giỏi, nhưng đứa học giỏi mà nổi loạn thì đáng sợ hơn, mười con trâu kéo .

Bố nó cãi mệt, mới đưa nó sang Giai Thành nhờ Nhạc Lạc Thiên cho A Quân vài bữa thư giãn, mong nó lấy cân bằng. Không cần học giỏi, chỉ cần bình tĩnh chuyện.

Bố Nhạc định nhẹ nhàng, ai ngờ Nhạc Lạc Thiên mở lời :

"Anh họ, nổi loạn, khó ưa lắm, đúng ?"

Bố Nhạc:...

C.h.ế.t, thế , liệu cãi .

họ hiểu trẻ con.

Nhạc Phàm , vắt chân: "Nổi loạn gì? Chẳng qua họ đòi hỏi quá. Chú thím chẳng đòi hỏi gì ?"

Câu Nhạc Lạc Thiên tức, đập tay xuống đùi: "Họ quản nhiều lắm. học từ vựng, họ bảo nửa tiếng là nghỉ. Làm thêm hai đề, họ kêu mệt, bắt chơi game. Viết hai bài văn, họ bảo đừng hỏng mắt, xem phim . Toàn kéo chân ."

Cậu nghiến răng: "Anh xem, bố phiền thế, họ thể yên ?"

Nhạc Phàm xong, đ.á.n.h em họ.

Đâm tim!

Anh cãi vì học, em họ cãi vì học quá nhiều.

Gia đình gì thế .

Anh đến ở nhà chú.

Nhạc Lạc Thiên thấy họ im, vỗ vai: "Đừng buồn, sẽ dẫn đến A Quân mở mang. A Quân ngon thế mà đến bao giờ, đó mới là điều đáng buồn."

---

 

Loading...