Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 371: Dẫn cậu đi leo núi

Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:02:22
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bữa cơm đó, Nhạc Phàm ăn đến no nê, béo tròn. Thằng bé mười bốn tuổi đang tuổi ăn tuổi lớn, bảo là phễu cơm cũng ngoa. Nó ăn món thịt viên sư t.ử hấp cua thơm ngon, một bát canh tơ đậu phụ nóng hổi, thưởng thức miếng thịt kho Đông Pha tan ngay trong miệng, thơm nức mùi thịt. Ăn mãi dừng . Rồi gắp một bát mǎu huyết vuông cay xé lưỡi, cứ thế một ăn sạch.

Quay sang ăn thêm nửa bát cơm, đậy lên món kiến bò lên cây, chút món nguội và chút nước sốt, một hết sạch cơm. Nhạc Lạc Thiên từ lúc nó ăn mǎu huyết vuông no, thấy nó ăn kinh thế, cũng giật , thấy vốn ăn uống thoải mái còn dáng hơn họ.

Hắn múc một bát canh cá chép, nhấm nháp thấy tự nhiên thanh thoát hơn.

"Uống thêm canh ?"

Bố Nhạc thời trẻ cũng ăn nhiều, chẳng sợ cảnh , chỉ thấy thằng nhóc đáng thương. Quán A Quân mở lâu thế, mà bác cả chẳng đưa nó đến, nó thèm thuồng như dân tị nạn lụt mới lên bờ.

"Uống, uống nửa bát.”

Nhạc Phàm xoa bụng tròn căng, giọng bỗng nhỏ .

Bố Nhạc nhiệt tình múc nửa bát canh đặt mặt nó.

"Uống , no thì ăn tiếp, ăn hết mười món cũng ."

"Đa tạ chú, con sẽ cố."

Nhạc Phàm một uống hết bát canh cá chép, thấy như lên mây. Trẻ con lo, chẳng qua học hành áp lực, bước tuổi dậy thì, đủ thứ bệnh phát sinh, uốn nắn kẻo đời thiệt thòi. Bố nhiều, trẻ thấy phiền là chuyện thường. Người lớn mà sếp cứ soi mói, thì cũng ngày nổi loạn, thậm chí nghỉ việc.

chuyện học của con trẻ là cả quá trình, từ ba tuổi đến hai tư mới trường, giữa đường nổi loạn cũng là bình thường, miễn là khéo léo khuyên bảo.

Vị giác thỏa mãn tối đa, tâm hồn như gột rửa. Nhạc Phàm thấy những phiền muộn thường nhật bỗng chẳng còn đáng ngại.

Ăn quá no, về nó gần như dìa theo em họ, nhanh còn kêu la.

Nhạc Lạc Thiên bất lực: "Ăn hết thì gói mang về, tối ăn khuya, sáng mai mì đậy thịt, nhồi đến ?"

Nhạc Phàm ngại: "Ngon quá, dừng ."

"Thôi, về cũng chẳng ăn, đưa chơi tiêu hóa."

Cả nhà tiếp dọc phố nghệ thuật, thấy cả bói toán, nặn tò he, hầm hố.

Tối, ở quảng trường những tiết mục tuyệt , đầu tiên là màn bay lái. Xem xong, còn kịch mừng chiến thắng, múa lửa và b.ắ.n pháo hoa, đến ngỡ ngàng.

Sáng hôm , ba giờ, Nhạc Phàm em họ gọi dậy chợ sớm quán A Quân. Trời ơi, A Quân nhộn nhịp quá. Từ ba giờ sáng đông, đến mười hai giờ đêm còn chợ đêm, như thành phố ngủ.

Dạo hết chợ, lấy , Nhạc Phàm yêu thành phố mất .

"Sao thể thành phố mỹ thế, ăn ngon chơi vui, thứ đều tuyệt."

Nó hét lớn: " quyết , cấp ba sẽ thi Giai Thành, học trường Trung học Giai Thành."

Nhạc Lạc Thiên giỏi phũ: "Cậu đỗ ? Trung học Giai Thành cao thủ, thần tượng chắc chắn, một bài Tỳ Bà Hành xem một là thuộc, còn thì e là khó."

Nhạc Phàm chẳng hề nản, còn háo hức hơn: "Thần tượng giỏi ? Vậy còn cố hơn nữa, về là học, bảo đăng ký thêm hai lớp. Không đỗ nhất thì đỗ nhì, tương lai cấp ba và đại học đặt sẵn ở Giai Thành."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-371-dan-cau-di-leo-nui.html.]

Nhạc Lạc Thiên thản nhiên: "Vậy cố lên."

Nhạc Phàm thấy nó vẻ tự tin, tò mò: "Cậu cuối bảng, chê hạng mười hai?"

Nhạc Lạc Thiên ngông nghênh: "Đời thể vui mãi, trừ khi là Nhạc Lạc Thiên."

Nhạc Phàm: ...

Hôm thi, học sinh vứt sách vở sân trường, ai cũng như ngựa xổng chuồng, chẳng ai giữ nổi. Ban đầu thầy cô còn bảo đừng vứt, còn giúp.

Học sinh vất vả quá, thầy cô thương.

Thoắt cái, kỳ thi kết thúc.

Một học kỳ bận rộn, giờ mới thở.

Phương Quân và Ngô Hân thương con, nhớ mấy hôm con xem bình minh, hôm thu xếp.

Giai Thành một ngọn núi, dù nổi tiếng bằng Hoàng Sơn, nhưng cũng là chỗ ngắm bình minh .

Phương Quân chỉ bán nửa ngày hôm , cả nhà ngủ sớm.

Rạng sáng hai giờ dậy, đưa con leo núi.

"Bố, con chơi thôi, bố thật gì cho mệt.”

Phương Thương bố thở hổn hển, thương.

"Không mệt, đưa con leo núi mệt. Bố kho thịt cả ngày, sắp thành mùi thịt kho , leo núi thanh lọc."

Phương Thương đón gió đêm, dang tay: "Vậy con cũng thanh lọc."

Hai bố con leo lên, khi bình minh ló rạng, muôn ngàn tia vàng phủ khắp trời, Phương Thương hít một thật sâu, thấy uổng công.

"Bố, bố đưa con leo núi, leo Thái Sơn, Nga Mi."

Bình minh vẫn , mới nghỉ, du khách đến, leo núi cũng đông. xuống núi khác.

Bảy giờ sáng là giờ cao điểm, hai bố con xuống, xe nội thành kẹt.

Không phía thế nào, xe cứ ì.

Phương Quân mở cửa cho thoáng, thấy ông bán bánh đậu xanh đỗ xe bên đường chuyện. Nghĩ con ăn sáng, ăn chút cho đỡ đói, vẫy tay: "Ông ơi, cho hai phần bánh đậu xanh."

Nghiêm Dũng , thấy Phương Quân, ngạc nhiên: "Ông Phương, ông ở đây? Giờ ông kho thịt ở A Quân ?"

---

 

Loading...