Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 377: Chuyển trường? Không bao giờ

Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:02:28
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vì A Quân ?" Hiệu trưởng Bạch kêu lên.

"Ừ.”

Khổng Khải Vinh thấy ông phản ứng thái quá, ngại. Dù vì một quán ăn ngon mà ở vẻ háu ăn, nhưng A Quân ngon thật, chẳng thể chối. Vì vị giác mà nhận việc ở Giai Thành cũng lạ.

"Ông thấy vì A Quân mà đến việc lạ ?"

"Không, lạ. chỉ thấy ông quá sáng suốt, thưởng thức. Bao Giai Thành còn chạy xe đến ăn, cả ông chủ công ty còn mở chi nhánh. Ông chỉ nhận việc thôi, cứ thoải mái."

Hiệu trưởng Bạch vỗ vai Khổng Khải Vinh, mắt rưng rưng như gặp tri kỷ.

Ông vì giữ tiểu chủ mà săn đón giáo sư. Giờ A Quân tự động giúp ông thêm một giáo sư danh tiếng. Ông như mở một chân trời mới.

Ông vì tiểu chủ mà mời giáo sư, nhưng ngược , ông thể dùng món ngon A Quân mồi nhử. Ai cũng mê. Một bữa đủ thì hai, hai đủ thì ba.

Cứ thế, ai mà chẳng xiêu lòng.

Hiệu trưởng Bạch như thấy cảnh trường đầy giáo sư danh tiếng, sức mạnh giảng dạy hùng hậu, bao hiệu trưởng ghen tị, và cuối cùng tiểu chủ Đại học Giai Thành.

"Ha ha!" Ông ôm cà phê lớn, nhịn , để ông .

Hè đó, dân Giai Thành no nê. Phương Thương ngày nào cũng món, từ Hoài Dương đến điểm tâm, món nguội, chua ngọt, Tứ Xuyên, canh, món nào cũng mới.

Nỗi khổ duy nhất là giành với khách ngoài tỉnh. Đoàn du lịch, du khách tự lái, cách giành đủ trò. dân địa phương lợi thế, thời gian là .

Đến lúc khai giảng, cơn ác mộng của học sinh đến.

Dù cố thế nào, ai cũng trúng tuyển Thực Nghiệm, năm nay học sinh giỏi từ khắp nơi đổ về. Nhiều em trượt. Dù vẫn ở Giai Thành, gặp , nhưng vẫn tiếc. Nhất là những em rời Giai Thành vì bố chuyển công tác.

Học sinh nơi khác cố Giai Thành, còn họ thì , ôm tiếc.

Chỉ hiệu trưởng Đỗ của Thực Nghiệm là thắng: thần tượng dân trường, khỏi lo thiếu giỏi.

Nhà Trương Triều đang náo loạn vì bố chuyển công tác xa, ở ngoài. Vợ chồng quyết định đưa con sang Tô Châu.

Với Trương Triều, như sét đ.á.n.h ngang tai.

Cả năm lớp 6 cố gắng, cuối cùng cũng đỗ Thực Nghiệm, để học cùng thần tượng, giờ bố bảo chuyển trường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-377-chuyen-truong-khong-bao-gio.html.]

Ai chịu nổi?

Cậu chỉ mặt : "Con, Trương Triều, nhị của thần tượng, bố bảo con chuyển trường? Không đời nào. Con thần tượng, Thực Nghiệm, món ngon."

Bố Trương thấy con nhảy cẫng, đau đầu.

Từ hè đến giờ, thuyết phục nổi.

"Bố con với tiểu chủ, nhưng thực tế. Bố xa để con điều kiện , để con ở quê."

"Kệ con, con thích ở quê."

Trương Triều mắt rưng.

Bố Trương mặt đen: "Con thích ở quê? Nói xem."

"Nói mười cũng . Thực Nghiệm nội trú, con ở đó, hoặc để ông bà lên, con ."

Trương Triều cứng rắn, vẻ "đừng lo cho con".

Bố Trương thương con, nên định đưa con . con chỉ cần nhớ bố , với ông bà.

Ông hiểu con, nhưng yên tâm giao cho ông bà. Khác thế hệ, ông bà chiều cháu quá. Mùa hè năm đó gửi con về ông bà, về hư hỏng, ông sửa mãi mới xong.

"Chuyện quyết . Con tự hiểu, bố cho con cả hè . Mẹ con ở Tô Châu đợi, mai bay."

Trương Triều bố, thấy trời đất mù mịt, đẩy cửa chạy.

Bố Trương chỉ chớp mắt, con biến.

Ông đuổi theo, thấy con đạp xe chia sẻ, ông cũng đạp.

"Trương Triều, ."

Trương Triều chẳng , phóng đến A Quân, ném xe chạy .

---

 

Loading...