Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 38: Con đi lạc hay bỏ đi đâu rồi?
Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:44:01
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cậu chủ nhỏ ơi, mì lạnh bán cháu?"
Nhìn những tấm mì trong suốt, bóng bẩy gỡ khỏi xửng hấp, chất thành một "ngọn đồi" nhỏ nhắn, đám thực khách chờ mòn mỏi suốt gần hai tiếng đồng hồ bắt đầu yên.
Nhìn mà thèm rỏ dãi!
Phương Thương quá quen với những lời giục giã kiểu .
Cứ cách vài chục phút là réo gọi.
Từ chỗ cuống cuồng giải thích lúc ban đầu, giờ thể bình tĩnh đáp trả chỉ trong nháy mắt.
"Mì lạnh vẫn còn nóng hổi ạ, ăn bây giờ ngon , chờ nguội hẳn thì sợi mì mới dai giòn sần sật ."
Càng sâu học hỏi nấu nướng, càng đam mê và nghiêm túc với công việc .
Nhớ hồi mới chập chững bước nghề, nhờ bố chợ mua nguyên liệu sẵn. Mấy món như mì lạnh, bún lạnh mua về chỉ việc pha chế nước xốt trộn lên, ăn cũng ngon nhưng chắc chắn thể sánh bằng hương vị tuyệt hảo do chính tay tự từ A đến Z.
Phương Thương vô cùng trân trọng từng phút giây bếp.
Vì tuổi còn nhỏ nên hạn chế đủ đường.
Điều quan trọng nhất là thể trái lời bố .
Nếu mạnh miệng tuyên bố nghỉ học để chuyên tâm theo đuổi nghề bếp, thì khoan bàn đến phản ứng của bố , chắc chắn giáo viên và hiệu trưởng sẽ kéo đến tận nhà "công tác tư tưởng".
Học xong cấp hai còn xong mà đòi viển vông!
nghĩ , việc trải nghiệm tuổi thơ một nữa, cơ hội sống trong độ tuổi mà lúc trưởng thành khao khát nhất, thong thả tận hưởng quá trình khôn lớn, cũng là một điều khiến vô cùng hạnh phúc.
Thử hỏi, ai trong chúng khi trưởng thành mà vẫn nên trò trống gì, một ước ao về thời thơ ấu.
Việc xuyên thành một học sinh tiểu học, chẳng là biến những mộng tưởng viển vông thuở bé thành hiện thực .
Từ nhỏ trở thành "con nhà " trong truyền thuyết, một đứa trẻ xuất chúng, cũng tung hô khen ngợi!
Đó là viễn cảnh từng hằng mong ước vô , và giờ đây nó đang thực sự hiện hữu.
Phương Thương quả thực đang tận hưởng từng khoảnh khắc và cảm nhận niềm vui sướng tột độ từ đó.
"Xong , xong ạ, mì lạnh bắt đầu bán nhé. Quán bán một vị duy nhất, ai ăn thêm hành lá rau mùi thì quầy gia vị tự lấy nhé."
Từ khi quán thuê thêm tạp vụ, mấy việc vặt vãnh như thái hành, cắt rau mùi đều chuẩn sẵn sàng, bày gọn gàng trong những bát lớn ở quầy gia vị, vô cùng tiện lợi.
"Tuyệt quá, cuối cùng cũng ăn . Ông chủ ơi, cho hai phần mì lạnh, một đĩa thịt xào, một phần cá nấu dưa chua và một phần bánh khoai tây nhé, ăn tại đây luôn."
Những khách hàng an tọa trong quán, thậm chí còn buồn gọi món, cứ nán đợi món mì lạnh của Phương Thương lò mới bắt đầu gọi đồ ăn.
Khắp gian quán bỗng chốc rộn rã những tiếng gọi món í ới.
Nhìn hàng xếp hàng dài dằng dặc ngoài cửa, Ngô Hân vội vã treo tấm biển quy định mỗi chỉ mua một phần, nếu thì chẳng đủ bán. Đừng quên lầu vẫn còn cả tá bạn học của con trai đang háu đói chờ ăn nữa.
...
Đồng hồ điểm đúng bảy giờ tối. Một vị phụ về sớm, kiểm tra camera an ninh thấy con vẫn về nhà liền cuống cuồng gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm.
"Cô Vương ơi, hôm nay trường tổ chức hoạt động gì ngoài giờ ạ? Bé Phùng Dương nhà giờ vẫn thấy về."
Bình thường cứ tầm hơn năm giờ là tan học, muộn lắm thì hơn sáu giờ con cũng mặt ở nhà . Hôm nay bảy giờ mà thấy bóng dáng con .
Mẹ Phùng Dương thể kìm nén cảm giác bất an đang dâng lên trong lòng.
Chị cứ đinh ninh học sinh lớp 5, mười tuổi đầu cũng coi như lớn, vợ chồng chị công việc bận rộn nên bình thường cứ để con tự đạp xe học tự về. Xưa nay từng xảy chuyện bố về mà thấy con ở nhà.
Đây là đầu tiên xảy chuyện , nên chị lo sốt vó.
"Hả? Trường nay hoạt động gì chị, đến giờ tan học là các con về hết mà."
Cô Vương đang nghỉ ngơi ở nhà, liền tá hỏa bật dậy.
Chuyện gì thế ?
Thằng bé lạc là ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-38-con-di-lac-hay-bo-di-dau-roi.html.]
"Mẹ Phùng Dương ơi, bé với chị là nay qua nhà bạn nào chơi, kế hoạch ?"
Vừa gặng hỏi, cô Vương nhẩm tình hình của Phùng Dương ở lớp ngày hôm nay, cố nhớ xem gì bất thường .
Sau khi tua một lượt các sự kiện trong lớp hôm nay, cô phát hiện điểm nghi vấn.
"Mẹ Phùng Dương cứ bình tĩnh , nhớ thật kỹ xem nào."
Mẹ Phùng Dương cố lục lọi trí nhớ, và chị sực nhớ một chuyện.
"Dạo cháu xin hai trăm tệ, bảo mời bạn đến quán ăn của nhà một bạn trong lớp. Không chuyện liên quan cô?"
Đó là điều khác thường duy nhất mà Phùng Dương thể nhớ .
Ngoài chuyện đó , chị con nhắc gì đến việc sẽ chơi.
"Được , chị đừng quá lo lắng, để hỏi thăm các bạn cùng lớp xem ."
Ngắt máy, cô Vương lập tức lên nhóm chat phụ của lớp, tag tất cả , hỏi xem em nào Phùng Dương chiều nay tan học , vì hiện tại em về nhà và gia đình đang lo lắng. Cô cũng nhờ các phụ hỏi con em giúp.
Ngay khi tin nhắn gửi , cô Vương thấy hàng loạt phụ thi "ngoi lên" trong nhóm, báo rằng con họ chiều nay tan học cũng thấy mặt mũi , chỉ nhắn là qua nhà bạn ăn cơm.
Cả chục phụ đều báo cáo tình trạng tương tự. Cô Vương và Phùng Dương những dòng tin nhắn , trong lòng cũng lờ mờ đoán sự tình.
Nhiều em cùng thế , khả năng Phùng Dương cũng đang chung với đám bạn đó.
"Thế các cháu bảo qua nhà bạn nào?"
Vừa gõ xong dòng tin nhắn, cô Vương bỗng sực nhớ đến cái tên "Quán ăn A Quân", quán ăn nhà em Phương Thương dạo gần đây nhiều giáo viên và học sinh nhắc tới.
Chuyện bắt nguồn từ bài tập văn của em Trần Hùng, về những món ăn cực phẩm tại quán A Quân nhà Phương Thương. Bài văn xuất sắc dán lên bảng tin cuối lớp, ai xong cũng đều bàn tán rôm rả về chủ đề .
Chính cô cũng bài văn đó, văn phong , xong cô còn nảy sinh ý định đến quán A Quân nếm thử tài nghệ nấu nướng của Phương Thương.
Rất thể đám học trò cưng của cô rủ rỉ rù rì , nhân dịp ngày mai nghỉ học nên kéo qua nhà Phương Thương "đập phá" .
Cô Vương nhắn tin chia sẻ suy đoán của cho Phùng Dương, lúc nhóm chat cũng phụ xác nhận thông tin.
"Cháu Thái Ngưng Tuyết nhà xin phép qua nhà bạn Phương Thương chơi, cô Vương thử liên hệ với phụ em Phương Thương xem ."
Nhắn tin trong nhóm mãi mà thấy phụ Phương Thương phản hồi, chắc đang bận rộn gì đó.
Cô Vương nhắn "Vâng ạ" bấm gọi thẳng cho Phương Thương.
Lúc quán đang bận tối tăm mặt mũi, Ngô Hân gì thời gian ngó ngàng đến nhóm chat. Nghe tiếng chuông điện thoại reo, thấy tên hiển thị là "Cô giáo chủ nhiệm", nụ môi cô vụt tắt, đó là ánh mắt đầy nghi ngờ hướng về phía Phương Thương.
Lẽ nào thằng nhóc gây họa gì ở trường ?
Không kịp nghĩ nhiều, Ngô Hân hiệu cho Phương Quân, nhanh nhà vệ sinh để tìm chỗ yên tĩnh điện thoại.
"Chào cô Vương ạ, cháu Phương Thương nhà gây chuyện gì ở trường cô?"
Vừa bắt máy, Ngô Hân vội vàng hỏi, giọng điệu chút chột .
Cái cảm giác hồi nhỏ sợ giáo viên, lớn lên phụ vẫn sợ giáo viên gọi điện, đúng là chỉ phụ mới hiểu !
"Không chị ạ, liên quan đến Phương Thương . Chuyện là lớp một bạn tan học vẫn về nhà, bạn đang sốt ruột. Nên gọi hỏi xem hôm nay Phương Thương dẫn nhiều bạn về nhà chơi ."
Nghe Phương Thương gây chuyện, Ngô Hân thở phào nhẹ nhõm.
Đồng thời cũng cảm thấy hổ thẹn vì nãy vội nghi ngờ con trai .
Cô liền nhanh nhảu đáp: " cô ạ, nó dẫn theo cả một đám bạn về nhà, tụi nhỏ đang ở nhà hết đây !"
"Vậy chị hỏi Phương Thương giúp xem bé Phùng Dương ở đó nhé."
"Vâng, cô Vương chờ một lát."
Ngô Hân cầm điện thoại thẳng bếp hỏi Phương Thương.
"Phương Thương, cô chủ nhiệm gọi điện hỏi xem Phùng Dương tan học cùng mấy đứa về đây ?"
...