Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 385: Nướng dâu tây nhé?

Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:03:07
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên bãi cỏ, vây quanh bếp nướng, miệng chực chờ.

"Đừng vội, còn một phút.”

Phương Thương an ủi.

Ai nấy lấy đồng hồ đếm ngược.

"60, 59, 58..."

Họ nín thở, sợ thở mạnh ảnh hưởng đến thời gian.

Chờ thịt mà như xem khai mạc Olympic.

Phương Thương: ...

Chỉ là thịt nướng thôi mà.

Không còn tưởng đếm ngược tái sinh.

Thịt chín, bỏ đĩa, nhắc: "Nóng lắm, cẩn thận."

Phương Quân sợ bọn trẻ bỏng, cầm đĩa hứng gió quạt nguội mới phát.

Mẻ nhiều, nhưng đông, mỗi một xiên, hết sạch.

Mọi tự giác ăn một xiên, còn để Phương Thương.

Thịt nướng than, ngoài giòn trong mềm, nước ngọt. Miếng cừu mỡ, c.ắ.n b.ắ.n nước, cảm giác tuyệt.

Cừu ngon, bò chẳng kém, mềm mại. Dù nướng cùng lúc, Phương Thương khéo léo điều chỉnh lửa cho hai loại, vị khác biệt.

"Lần may mắn ăn thịt nướng của thần tượng, nghĩ hè chẳng ăn nữa, quả nhiên, tới giờ mới ăn."

"Ừ, đồ nướng của thần tượng thể ăn bừa. Hôm đó bố chen đầu vỡ mới lấy , mấy ngày khắp thành tìm đồ thế, thua. Các đoán ?"

Nhạc Lạc Thiên : "Bố bảo ngoài hàng chẳng ngon, tự nướng. Vậy nên hè nhà nướng lò, tiết kiệm tiền."

"Bố khác, chen nên quyết tiết kiệm, đợi . Kết quả hai đều thua. Hôm nay về, bố mà , ghen tị với ."

Lửa bùng, Phương Thương nướng nhanh hơn. Tay như ảo thuật, lúc sụn, lúc cánh gà, cá.

Các bạn sợ đói, món nào cũng để phần, nguội đưa tận tay, kèm đồ uống trái cây.

Kim Trường Phong thấy nóng, cầm quạt phe phẩy.

Đám t.ử hầu hạ còn chu đáo hơn Ngô Hân.

Bà định chăm con, nhưng chen nổi, đám trẻ nhiệt tình, ngớ .

" còn định chăm con, mà chẳng chỗ."

Phương Quân : "Có đông , chẳng đói , kệ tụi nó."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-385-nuong-dau-tay-nhe.html.]

Bà lắc đầu, xuống.

Mọi ăn , sụn giòn, thịt mềm, cà tím sốt tỏi.

Rau nướng tưởng bình thường, nhưng qua tay Phương Thương xuất sắc.

Ăn mãi, thịt hết.

Phương Quân chuẩn cho ba mươi , nay thêm học sinh, mang hết đồ trong quán, vẫn thiếu.

Ai cũng no, tuy còn bánh kẹo, bánh sinh nhật đang đến, nhưng dã ngoại mà ăn ít nướng thì phí.

"Hay nướng hoa quả? Còn dâu, chuối, cả bánh trung thu nướng ăn thử.”

Một bạn .

Người khác bằng ánh mắt khinh bỉ.

Nướng dâu, chuối, bánh trung thu? Cậu nghĩ thế nào? Món dâu xào bánh trung thu đủ kinh dị, còn sáng tạo.

"Thôi , đừng lãng phí tay nghề của thần tượng."

", nướng dây nịt?"

gọi Nhạc Lạc Thiên bên sông: "Có cá , cho lên vỉ."

Nhạc Lạc Thiên xua tay, nghĩ một lát : "Không kém, tại thời tiết, thiếu ôxy, cá c.ắ.n câu."

Cậu nhổ một nắm cỏ bên chân: " cũng trắng tay, nắm cỏ."

Thể hiện rõ sự cố chấp của dân câu.

Không nguyên liệu thì ngon. Vấn đề lớn.

Thần tượng giỏi mấy cũng .

Đới Thiên Vũ về làng bên, mắt sáng: "Hay sang làng mua đồ ăn. tiền, nhà ai cũng rau thịt."

Cậu vốn nhanh trí, các bạn hưởng ứng.

"Hay, hình như quán nhà vườn, mua đồ sơ chế về dùng."

Một đám trẻ ngay.

Lúc , một dân qua, bắt chuyện với hàng xóm:

"Biết ? Bên sông đám trẻ đang nướng thịt, thơm phức, đây mà chảy nước miếng."

Mấy cụ già chờ , : "Chỉ thèm thôi, thơm hơn tiểu chủ ?"

---

 

Loading...