Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 391: Bình thường ăn cơm là để sống

Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:03:13
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi đ.á.n.h chén xong món gà ăn mày và chia chỗ ngỗng hầm nồi sắt, đám thiếu niên đang tuổi ăn tuổi lớn rốt cuộc cũng no bụng. Thế nhưng khi vẫn còn một nồi gà om to đùng, tinh thần của cả bọn lập tức sục sôi.

Làm thể vì chuẩn quá nhiều nguyên liệu mà để thừa đồ ăn chứ? Đây chính là món gà om do đích Anh Thương, vị thấp bếp nhỏ của chúng tự tay . Bắt buộc ăn cho bằng sạch, thậm chí nếu điều kiện cho phép thì bọn họ còn l.i.ế.m sạch bong cả đáy nồi. Thế là cả nhóm tiếp tục nỗ lực xử lý nồi gà om khoai tây.

Cuối cùng, khi tất cả những thứ thể bỏ miệng đều càn quét sạch sẽ, cả đám no đến mức thể nhúc nhích nổi nữa. Từng đứa ườn bãi cỏ ôm bụng kêu oai oái.

“No quá mất, no đến hết cả sức để cử động .”

“Tớ nghi ngờ sáng mai chẳng cần ăn sáng nữa vì hôm nay gộp luôn phần ăn sáng bụng .”

“Vừa no hạnh phúc. Tớ rốt cuộc cũng hiểu một chân lý, bình thường chúng ăn cơm là để sống, còn ăn đồ Anh Thương nấu chính là để tận hưởng.”

Đại hội tiệc nướng tham gia, đại hội gà ăn mày cũng kết thúc. Ăn no rửng mỡ xong xuôi thì cũng đến lúc chút chuyện chính sự.

Đới Thiên Vũ và Trương Triều dìu dậy, vỗ tay thu hút sự chú ý của các bạn học dõng dạc : “Ăn uống no say , bây giờ chính là chuyên mục tặng quà. Mọi mau lấy hết quà chuẩn đây , chúng dâng quà sinh nhật cho nhân vật chính của ngày hôm nay chứ.”

Kim Trường Phong thấy chậm một nhịp liền vỗ đùi cái đét, bật dậy chạy đến cạnh hai . Các bạn học cũng rục rịch lấy những hộp quà xếp thành một đống cao ngất mang tới. Vì đông nên cả bọn tự động xếp thành một hàng dài, chuẩn lượt trao tận tay Phương Thương.

Để khoe khoang món quà của , ai nấy đều yêu cầu Phương Thương mở xem ngay tại trận. Chỉ trong chốc lát, vô vàn món quà độc lạ hiện diện mắt . Nào là tạp dề in logo Tiểu Đầu Bếp Trung Hoa, áo thun in chữ Thấp bếp nhỏ Giai Thành phiên bản giới hạn kèm hình chibi, chiếc mũ in hai chữ Thực Thần. Có thì đặt tượng đất sét tạc hình đầu của chính Phương Thương mạng. Thậm chí còn cả phiên bản bánh kem fondant tái hiện cảnh Tiểu Đương Gia đại chiến Thấp bếp nhỏ Giai Thành. Tất cả các thể loại đồ thủ công theo yêu cầu đều đủ.

Những thứ vẫn còn trong phạm vi bình thường. Khoa trương nhất kể đến một bạn bê tới một chiếc thùng siêu to khổng lồ. Vừa mở , đồ vật bên trong lập tức đập mắt . Bây giờ mạng cái gì cũng thể đặt , bạn trực tiếp đặt nguyên một bộ truyền thuyết trù cụ. Cậu còn tự hào giới thiệu từng món cho Phương Thương: “Đây là Vĩnh Linh Đao, cực kỳ xứng với khí chất của Anh Thương nhé. Còn cái là Ma Thánh Đồng Khí, thêm cả cái nữa. Anh Thương, thích ?”

“Thích chứ!”

Mặc dù thể chẳng bao giờ dùng đến những thứ nhưng Phương Thương thừa hiểu đều dụng tâm chuẩn quà cho .

“Khoan , mấy thứ tốn nhiều thời gian lắm đúng ? Cậu đặt từ lúc nào ?” Phương Thương cảm thấy thắc mắc.

Ở Giai Thành quả thực những tiệm tạp dề mũ nón, chỉ cần chịu chi thêm tiền gấp thì vẫn nhận. riêng bộ dụng cụ nấu ăn thì vắt chân lên cổ cũng thể nhanh .

Cậu bạn gãi đầu bẽn lẽn: “Ngay từ ngày thi đỗ trường Trung học Thực Nghiệm tớ ấp ủ ý định tặng quà sinh nhật cho Anh Thương . Thế nên tớ đặt mạng từ sớm, mang về nhà cất kỹ, bây giờ lấy tặng là chuẩn bài luôn.”

Sự chuẩn chu đáo khiến Phương Thương thực sự cảm động. lúc , Trương Triều chen lên phía và chìa hộp quà của : “Anh Thương, mau xem quà của em , em chuẩn từ nửa năm đấy.”

Phương Thương nhận lấy hộp quà mở , bên trong là một bức tranh thêu chữ thập. Cậu mở rộng bức tranh , và khi rõ hình thêu đó thì chỉ các bạn học mà ngay cả những lớn xung quanh cũng ồ lên kinh ngạc. Đây loại tranh thêu bình thường mua ngoài tiệm sẵn chữ cát tường mang về thêu theo mẫu. Mà đây là tranh thuê họa sĩ vẽ phác thảo riêng, đó mới tự tay thêu từng đường kim mũi chỉ.

Hình thêu bức tranh chính là ba Phương Thương, Đới Thiên Vũ và Trương Triều. Trong tranh, Phương Thương đang bếp nấu ăn với vẻ mặt cực kỳ chăm chú. Bên cạnh là Đới Thiên Vũ và Trương Triều đang khoác vai bá cổ. Phía bên cạnh còn dòng chữ nền: Tình bạn của Phương Thương, Đới Thiên Vũ và Trương Triều là mãi mãi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-391-binh-thuong-an-com-la-de-song.html.]

Trương Triều hất cằm tự hào với Phương Thương: “Bức tranh em đặc biệt mời họa sĩ vẽ đấy, còn từng mũi kim là tự tay em thêu. Anh Thương thích ?”

“Thích lắm!”

Phương Thương chút kiềm chế cảm xúc. Cái tên cũng cách lấy nước mắt khác quá mất. Tình bạn thời thiếu niên đôi khi chỉ đơn thuần và trong sáng như nhưng khiến cảm động đến mức rối tinh rối mù.

Đới Thiên Vũ bên cạnh cũng chịu lép vế liền nhét món quà của sang. Quà của là đặc biệt nhất, thậm chí còn độc đáo hơn cả Trương Triều. Vì Phương Thương thích chơi bóng rổ nên tặng một chiếc áo thun Forever King của Lebron James. Đây là loại áo phiên bản giới hạn, tung thị trường cháy hàng chỉ trong vòng hai tiếng đồng hồ. Độ quý hiếm của nó cần cũng . Bất cứ ai là fan của ngôi bóng rổ mà sở hữu chiếc áo thì chắc chắn sẽ coi như báu vật.

Phương Thương khiếp sợ: “Cậu lấy chiếc áo thế? Bố tớ ban đầu định mua cho tớ nhưng kết quả là kịp thấy bóng dáng cái áo thì hết hàng .”

Đới Thiên Vũ đáp: “Cậu tớ cũng là fan cuồng bóng rổ, bỏ một tiền lớn để mua từ khác đấy.”

Phương Thương càng thấy khó hiểu hơn: “Vậy lấy ? Cậu của nỡ cho ?”

Đới Thiên Vũ ngượng ngùng gãi đầu: “Ban đầu cho , tớ gãy lưỡi cũng chịu. Tớ liền bảo là dùng quà sinh nhật tặng cho . Cậu tớ suy nghĩ mất cả một đêm cuối cùng cũng đồng ý.”

Cậu hì hì tiếp lời: “Anh Thương, tớ bảo cũng là thần tượng của nên thể từ chối yêu cầu của tớ .”

Trời đất, món quà quý giá quá mức quy định . Phương Thương lập tức quyết định ngày mai thêm thật nhiều món ngon đưa cho Đới Thiên Vũ mang về biếu của để cảm ơn tấm lòng dứt bỏ tình yêu của ông .

Giữa lúc cả đám đang đùa giỡn vui vẻ, sư phụ Quý bỗng chỉ tay về phía vị trí câu cá của Nhạc Nhạc Thiên: “Sao cái cần câu tự động đậy trượt thẳng xuống sông thế ? Cắm chắc ?”

Tầm mắt lập tức đổ dồn về phía bờ sông. Chỉ thấy cần câu của Nhạc Nhạc Thiên rơi tõm xuống nước và đang trôi giữa dòng. Trông cứ như thứ gì đó đang kéo nó chạy lung tung . Nếu nhờ sợi dây bảo hộ chống trượt thì cái cần câu đó kéo vùng nước sâu, vĩnh viễn tìm .

“Ôi ơi, cá c.ắ.n câu !”

Mãi một lúc Nhạc Nhạc Thiên mới phản ứng kịp, hét lên một tiếng lao vút tới, từ từ kéo cần câu về và dùng sức nhấc bổng lên. Một con cá chép nặng hơn ba cân mắc câu, c.ắ.n cực kỳ chắc chắn, c.h.ế.t ngắc lối thoát.

“Trời ạ, tớ mà cũng câu con cá to thế ? Lẽ nào chơi cùng Anh Thương thì ngay cả việc câu cá cũng thơm lây vận may.”

Cậu vội vàng ôm con cá chạy tới đưa cho Phương Thương: “Anh Thương, đây là con cá to đầu tiên trong đời em câu , em tặng nó cho . Anh tuyệt đối đừng chê nhé, đây là nhờ dính vía may mắn của mới câu đấy.”

Thế mà cũng tính là nhờ vía may mắn ? Phương Thương từ chối đẩy đưa vài bận nhưng thấy Nhạc Nhạc Thiên kiên quyết quá nên đành nhận lấy.

Đợi đến khi Phương Quân bê chiếc bánh kem ba tầng khổng lồ , cùng ăn bánh xong thì đại hội tiệc nướng mới chính thức khép viên mãn. Cả đám cùng xúm dọn dẹp hiện trường, thu gom rác thải, tự cầm lấy đồ đạc cá nhân mới mang theo vẻ mặt thỏa mãn bước lên xe buýt. Lúc về ai nấy đều chút lưu luyến rời.

“Giá mà Anh Thương cứ tổ chức sinh nhật thì chúng đại hội tiệc nướng nhiều nhiều một chút thì mấy.”

 

Loading...