Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 393: Thời gian thoi đưa
Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:03:15
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian âm thầm trôi nhanh, thấm thoắt đến lúc Phương Thương bước độ tuổi thi đại học. Phương Quân và Ngô Hân con trai cao mét tám chín, trổ mã thành một trai khôi ngô tuấn tú mà khỏi bùi ngùi xúc động, con trai bọn họ sắp bước sang tuổi trưởng thành .
“Thời gian trôi qua nhanh thật, cứ ngỡ như hôm qua con trai vẫn còn là học sinh tiểu học, mà giờ sắp thi đại học đến nơi .”
Phương Quân cũng ngậm ngùi cảm thán.
“ , chỉ còn một tháng nữa là con trai thi . Quãng thời gian sắp tới cực kỳ quan trọng. Chúng bất kể chuyện gì cũng phiền con, thứ đều thuận theo ý con. Quan trọng nhất là giữ cho tâm trạng con luôn vui vẻ, vạn sự hanh thông.”
Ngô Hân dặn dò chồng, mang theo biểu cảm kiểu như: ông chồng ngốc nghếch thì nhiều trò vui, ông vui vẻ cũng nhưng tuyệt đối phiền con trai.
Phương Quân lập tức vui: “Tuy đôi khi tư duy của bay bổng một chút nhưng vẫn đáng tin cậy mà, chuyện còn cần em nhắc .”
“Em thế cũng chỉ để đề phòng vạn nhất thôi.”
Ngô Hân lườm chồng một cái, ánh mắt chuyển sang dán chặt chiếc đồng hồ treo tường.
Lúc , những khách hàng đến quán đều là để ăn thịt kho. Trong bếp thực chuẩn sẵn đủ loại món trộn lạnh nhưng vì Phương Thương học về để pha nước sốt nên đồ ăn vẫn dọn lên bàn. Ánh mắt của các thực khách đều hướng thẳng ngoài cửa chính, mang theo vẻ mặt mong ngóng mỏi mòn, ai nấy đều như đang hóa thành hòn vọng phu .
Thấy thời gian hòm hòm, Ngô Hân bắt đầu hối thúc. Phương Quân lập tức cửa, lái chiếc xe đang đậu ở bãi đỗ tiến thẳng về phía cổng trường Trung học Phổ thông Số 1 Giai Thành. Trường cấp ba cách Quán A Quân một khá xa. Vốn dĩ Phương Thương vẫn đạp xe học mỗi ngày, nhưng vì kỳ thi đại học đang đến gần nên dù bận rộn đến mấy, cứ đến giờ tan học là Phương Quân đích đón con trai về.
Nhân viên phụ trách phần thịt kho việc ở quán nhiều năm, giờ ai cũng thành thợ lành nghề, giúp ông tiết kiệm vô khối thời gian. Lấy ví dụ như lúc , một lúc mười miệng nồi cùng đỏ lửa, nguyên một buổi sáng kho xong hơn ba mươi nồi thịt. Số thịt ngoài việc phục vụ cho thực khách ăn tại quán thì còn đủ để bán theo suất giới hạn mỗi một ký. Dành nửa tiếng đồng hồ đón con trai thành vấn đề.
Chẳng mấy chốc, xe của ông đến gần trường Trung học Số 1. Giờ là giờ tan tầm, đúng khung giờ cao điểm nên đường sá ùn tắc là chuyện tất yếu. Lúc đang rẽ, một chiếc xe ngay phía xe của Phương Quân. Tài xế qua gương chiếu hậu thấy xe ông, kỹ vô lăng, liền lập tức tấp xe sang một bên nhường đường cho Phương Quân .
Thấy phía một chiếc xe máy điện nhỏ xíu dáng đầu cá cứ chen chúc làn đường dành cho xe cơ giới, rề rề còn chậm hơn cả xe đạp khiến sốt ruột . Một tài xế liền bóp còi inh ỏi.
Tiếng còi "Bíp bíp" vang lên lái xe máy điện giật nảy . Vừa lườm chiếc xe bóp còi định mắng mỏ thì thấy tài xế hét lớn: “Tránh đường mau lên, ông chủ Phương đang đón thấp bếp nhỏ tan học về nấu cơm kìa, chắn mất đường của chú .”
“À , xin xin , quên béng mất giờ là giờ đón thấp bếp nhỏ. nhường đường ngay đây.”
Chiếc xe điện mini nhanh nhẹn lách gọn sang một bên, nhường đường cho Phương Quân qua.
“Cảm ơn nhé!” Phương Quân vẫy tay cảm ơn chiếc xe máy điện và cả chiếc taxi nhường đường lái xe vút qua.
Ở phía xa hơn, một tài xế nọ vẫn đang cẩn thận lái xe. Đột nhiên, cô vợ ghế phụ thấy biển xe quen thuộc trong gương chiếu hậu liền vỗ đốp một cái đầu: “Ây da, em quên mất chuyện mà bảo đường chứ. Biết thế nãy đường vòng cho xong. Ngày nào sinh viên tan học ông chủ Phương cũng đón thấp bếp nhỏ về nhà. Dù nó học cấp ba nhưng đăng ký học ngoại trú cơ mà. Chúng đường chẳng là đang gây thêm cản trở cho quá trình đón thấp bếp nhỏ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-393-thoi-gian-thoi-dua.html.]
Nói thật, biển xe của Phương Quân, cả Giai Thành ai là . Nhất là trong tháng , kể từ khi Phương Quân bắt đầu đưa đón Phương Thương học thì nó vươn lên trở thành chiếc xe nổi tiếng nhất Giai Thành.
Tài xế vợ cũng nhớ vụ . phía xe cộ đông đúc, chỗ để lách , làn đường bên trái cũng kẹt cứng. Tình hình lúc vô cùng căng thẳng.
Tài xế lóe lên một ý, lôi ngay bảo bối loa phóng thanh thường ngày vẫn giấu kỹ . Khu vực nội thành Giai Thành vốn cấm bóp còi, bình thường hiếm khi thấy tiếng còi xe. Đôi khi giao thông ách tắc, sẽ nghĩ đủ chiêu trò để xe thông hành. Có dùng còi đồ chơi con gà, mang hẳn loa phóng thanh . Tiếng còi xe bóp inh ỏi lúc nãy mới kỳ cục .
Lúc tài xế đưa chiếc loa cho vợ. Cô vợ lập tức ghi âm một đoạn thoại, đó thò đầu ngoài cửa sổ, chĩa thẳng loa ngoài bật max âm lượng phát phát . Thế là tất cả các xe xung quanh đều thấy một đoạn nội dung như :
“Các xe phía phía , bên trái bên chú ý. Ông chủ Phương của Quán A Quân đang đường đến trường Trung học Số 1 Giai Thành đón thấp bếp nhỏ tan học . Xe nào di chuyển thì nhanh chóng di chuyển, xe nào nhường đường thì mau chóng nhường đường. Đừng để thấp bếp nhỏ đợi lâu cổng trường đói. Thấp bếp nhỏ mà đói bụng thì đồng nghĩa với việc đồng bào thực khách chúng đang chờ ăn cũng sẽ chịu đói theo.”
Lời kêu gọi vang lên quả thực còn hiệu nghiệm hơn cả sự chỉ huy của cảnh sát giao thông, tất cả các tài xế xung quanh đều thấy rõ mồn một. Nghe thấy âm thanh phát từ chiếc loa phóng thanh, Phương Quân cũng thấy ngượng ngùng đỏ bừng cả mặt, lái xe qua lớn tiếng cảm ơn những chiếc xe xung quanh cũng đang mở cửa sổ.
Dưới sự đồng tâm hiệp lực của tất cả , chiếc xe của Phương Quân nhanh chóng thoát khỏi đoạn đường tắc nghẽn nhất, ngoặt thành công con ngõ nhỏ bên cạnh và tiến thẳng tới cổng trường Trung học Số 1 Giai Thành.
Học sinh cấp ba thường ở nội trú, hầu như tất cả đều ở trường, chỉ một ít là bộ về nhà. Phương Thương chính là một trong những học sinh bộ đó. Đương nhiên, nếu thực sự ở nội trú thì hiệu trưởng cũng chẳng gan mà đồng ý . Đám thực khách cuồng ăn còn tưởng đó là yêu cầu bắt buộc của nhà trường nên thấp bếp nhỏ mới dọn ngoài. Nếu để bọn họ sự thật, hiệu trưởng cứ ló mặt đường là xác định ăn đủ trứng thối và lá rau xanh.
Nhìn thấy xe của bố đến, Phương Thương bước tới mở cửa ghế .
“Trên xe sẵn đồ ăn vặt và nước ô mai đấy, con lót . Nghỉ ngơi cho khỏe, thì cứ . Phía bố dọn dẹp riêng , chuẩn cả gối ôm và đệm tựa, sẽ thoải mái lắm.”
Phương Quân lùi xe dặn dò.
Phương Thương lướt qua đống đồ nghề bố chuẩn mà nhịn bật : “Bố ơi, con cao một mét tám chín, bố bảo con ở đây thì chân con vứt ? Hoàn thể nổi bố.”
“Hả, ? Bố thử , in mà.”
Phương Quân sững , rõ ràng là ông nhầm lẫn chiều cao của với chiều cao của con trai.
“Thật sự là bố. Mà cũng chẳng cần thiết . Con chỉ học thôi chứ cửu vạn ở công trường , thấy mệt chút nào.”
Phương Thương đáp.
Vài năm trở đây, ngoài việc thăng cấp và nhận đủ tám trường phái ẩm thực lớn, còn nhận thêm điểm cộng chỉ trí tuệ. Cộng thêm khả năng trí nhớ siêu phàm nên việc học tập đối với thực sự nhẹ nhàng. Không hề giống như tưởng tượng của rằng học sinh cuối cấp ôn thi đại học còn mệt mỏi vất vả hơn cả dân công sở chạy deadline.
Phương Quân cũng giống như bao ông bố khác, khuôn mặt tràn ngập vẻ lo âu: “Đừng cố tỏ mạnh mẽ mặt bố. Biết con là thần tượng quốc dân, cần giữ hình tượng nhưng cũng cần gồng mặt bố gì. Mệt thì cứ với bố một tiếng. Nếu ngày nào cảm thấy học nổi nữa thì cũng bảo với bố. Bố sẽ đóng cửa quán ngay lập tức, đưa con chơi. Con bố đưa đó.”