Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 394: Bác Vương thích lo xa
Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:03:16
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đã đến giai đoạn , những gì cần học thì cũng học xong, giờ chủ yếu chỉ là ôn tập. Mọi đều sợ bọn trẻ trong giai đoạn ôn thi quá căng thẳng dẫn đến tâm lý suy sụp. Thế nên, lỡ như ngày nào bọn trẻ buông xuôi, các bậc phụ những la mắng mà còn tìm cách giúp con thư giãn. Phương Quân tự nhiên cũng ngoại lệ.
“Bố yên tâm , nếu lúc nào nghỉ ngơi con sẽ với bố đầu tiên.”
Phương Thương cảm thấy bố vẻ căng thẳng thái quá . Bao năm qua lúc nào lộ biểu cảm buông xuôi . Cậu đích thị là một kẻ cuồng công việc, học tập và việc cứ gọi là cân cả hai.
Chiếc xe chạy thẳng một mạch đến con phố của Quán A Quân. Sau ngần năm phát triển, khu vực xung quanh con đường cũng đổi đến chóng mặt. Nơi đây lột xác thành trung tâm thương mại sầm uất của Giai Thành. Khu vực đối diện Quán A Quân lúc , ngoại trừ những dãy cửa hàng mặt tiền thì khu vực phía còn là công viên nhỏ và những tòa nhà chung cư cũ kỹ nữa. Công viên nhỏ và các tòa nhà san phẳng, giải phóng mặt bằng để xây dựng một khu vui chơi giải trí quy mô lớn.
Những nghệ sĩ dân gian từng bày sạp cổng như các bậc thầy thư pháp họa sĩ giờ đây mời đến cổng khu vui chơi một cách vô cùng trân trọng. Người xây dựng hẳn một con phố nghệ thuật chuyên biệt để du khách khi đến cổng khu vui chơi thể tham quan và giải trí.
Khu vui chơi xây dựng với quy mô cực khủng, bên trong đầy đủ các trò chơi dành cho trẻ em, thiếu một thứ gì. Lại còn cả khu vực chuyên biệt dành cho lớn với các trò chơi mạo hiểm cảm giác mạnh, cùng đủ thể loại sân khấu kịch, trò chơi b.ắ.n s.ú.n.g sơn thực tế ảo. Thú vị nhất kể đến trò chơi công thành chiến. Có hai chế độ chơi: một là kiểu bối cảnh thời Tam Quốc, hai là kiểu bối cảnh thời cận đại. Đánh ai thì tự hiểu, tóm là vô cùng chơi ưa chuộng. Hồi khu vui chơi mới khai trương, Phương Thương cũng từng đó chơi thử.
Khu vui chơi chỉ nhộn nhịp ban ngày mà buổi tối còn các chương trình biểu diễn nhạc nước quy mô lớn, b.ắ.n pháo hoa, trình diễn đ.á.n.h hoa sắt và muôn vàn tiết mục nghệ thuật đặc sắc khác. Nhờ đầu tư bài bản, chất lượng cao nên công việc kinh doanh của khu vui chơi lúc nào cũng bùng nổ. Cộng thêm việc vị trí đắc địa ngay đối diện Quán A Quân nên các dịp lễ tết, những ai đưa con chơi đều ưu tiên chọn Khu vui chơi Giai Thành Viên Đặc. Không những chỗ cho con trẻ chơi đùa thỏa thích mà còn ăn ngon tại Quán A Quân, quả là một mũi tên trúng hai đích.
Xe về đến Quán A Quân, thấy Phương Thương bước , các thực khách bất giác nở nụ tươi rói. Bởi vì sự xuất hiện của Phương Thương đồng nghĩa với việc mỹ vị của họ sắp dọn lên .
Trong nhà bếp lúc nguyên một dàn đầu bếp phụ trách các khâu như chiên, xào, hấp, luộc... Dưới sự hướng dẫn tận tình của Phương Thương, bọn họ đều nắm vững những kỹ thuật nền tảng vô cùng vững chắc. Vì Phương Thương chỉ cần đích thực hiện công đoạn quan trọng cuối cùng và nêm nếm gia vị cho thật chuẩn xác là đủ. Do đó, tốc độ lên món cũng vô cùng chóng mặt. Trừ những món ăn đòi hỏi sự cầu kỳ và phức tạp như Phật nhảy tường canh đậu hũ thái sợi Văn Tư mà chỉ thể phụ giúp khâu chuẩn nguyên liệu, còn với những món như thịt heo chua ngọt thì khi Phương Thương về đến nơi, thịt chiên vàng giòn rụm, chỉ cần đảo qua với sốt là xong. Tốc độ phục vụ vì thế mà nhanh như chớp.
Chẳng mấy chốc, các món ăn thực khách gọi dọn lên bàn đầy đủ. Mọi bắt đầu thưởng thức mỹ vị của ngày hôm nay.
“Cánh gà hôm nay là kho Coca, hương vị khác biệt so với cánh gà kho tương mấy hôm , ngon tuyệt cú mèo.”
“Nhắc đến đồ ăn ngon, bắt đầu thèm thuồng mấy món tủ của thấp bếp nhỏ đây. Năm ngoái món vịt hồ lô bát bảo, hương vị lúc đó thơm lừng cả mũi. Ngon đến mức cho đến tận bây giờ cũng chẳng buồn ngó ngàng đến món vịt nào khác nữa.”
“Nếu về vịt thì món vịt lồng bốn lớp mà thấp bếp nhỏ tháng mới gọi là cực phẩm. Trong một món ăn, ngoài thịt vịt thì bên trong còn nhồi thêm một con gà tơ, trong gà nhồi chim bồ câu, trong chim bồ câu nhồi trứng cút. Một món mà nếm bốn tầng hương vị, ăn xong mà cảm thấy mãn nguyện vô cùng.”
“Vào dịp kỷ niệm thành lập quán năm nay, chẳng thấp bếp nhỏ món dê nướng nguyên con . Đến giờ nó vẫn là vị khách quen thuộc trong giấc mơ của . thường xuyên mơ thấy thấp bếp nhỏ nguyên một con dê nướng bày đó cho ăn thỏa thích. Rồi lao thẳng , há miệng định cắn, kết quả là nào há miệng là y như rằng tỉnh giấc.”
Thực khách bàn bên cạnh tò mò hỏi: “Thế ông c.ắ.n hai miếng hẵng tỉnh?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-394-bac-vuong-thich-lo-xa.html.]
Người thở dài sườn sượt: “Lần nào cũng gặm trúng chăn hoặc gối, còn gặm một phát rõ đau đầu vợ , mà tỉnh cho .”
Phụt... Mọi lập tức phá lên như lợn kêu.
Sau khi thức ăn trong bếp nhanh nhẹn bưng , Phương Thương cũng bắt đầu bữa trưa của . Ăn xong, bước khỏi bếp, sực nhớ sáng nay quên mang theo một quyển sách nên định tạt về nhà lấy. Vừa bước khỏi cửa Quán A Quân, bác Vương đang tán gẫu với cửa thấy liền vội vàng dậy bước tới.
“Tiểu ông chủ, cháu , bác đợi cháu nãy giờ.”
“Bác Vương, bác tìm cháu việc gì ạ?”
Đây chỉ là thực khách quen thuộc của Quán A Quân mà còn là hàng xóm lâu năm của nhà . Bác bao nhiêu nhét đồ ăn vặt, trái cây bữa sáng cho , cực kỳ thiết.
Bác Vương dúi chiếc giỏ đang xách tay cho Phương Thương: “Cháu ngoan, sắp thi đại học , chắc mệt lắm nhỉ. Trong giỏ là một giỏ trứng gà, bác đặc biệt cất công về quê, tìm đến những nhà nông uy tín để mua đấy. Toàn là trứng do gà chạy bộ đẻ thôi, trứng gà bổ ngon, cháu mang về tẩm bổ nhé.”
“Ái chà, thế ạ. Bác Vương ơi, trứng gà kiếm dễ, bác cứ mang về nhà tự ăn , đưa cho cháu thế .”
Bác Vương quyết liệt nhét giỏ trứng tay Phương Thương: “Thằng bé , bảo là đặc biệt để bồi bổ cho kỳ thi đại học cơ mà, bắt bác mang về . Mau lên, cầm lấy , còn khách sáo với bác nữa là bác Vương tức giận đấy nhé.”
Bác Vương vốn dĩ vóc dáng khá cao lớn nhưng từ khi Phương Thương phổng phao trưởng thành thì bác đột nhiên lùn . Giờ chuyện với Phương Thương ngẩng cổ lên. Bác bùi ngùi : “Thằng bé , tóm là lớn lên sự chứng kiến của . Thời gian trôi nhanh quá, thoắt cái cháu cao hơn cả bác . Mọi đều là hàng xóm láng giềng thiết, chỉ mấy quả trứng gà thôi, cháu đừng đẩy đưa nữa nhé. Nhớ về nhà dặn cháu mỗi sáng luộc cho một quả mà ăn.”
Bác Vương đến nước thì Phương Thương cũng tiện từ chối nữa. Sau khi lời cảm ơn, xách giỏ trứng trở Quán A Quân. Ngô Hân ngẩng đầu lên khỏi màn hình máy tính, thấy con trai , tay còn xách theo đồ vật liền tò mò hỏi: “Con xách cái gì thế?”
Phương Thương gãi đầu ngượng ngùng : “Là trứng gà ở quê do bác Vương tặng ạ. Bác bảo đặc biệt mang đến cho con bồi bổ, sợ thời gian thi đại học con theo kịp dinh dưỡng đổ bệnh.”
Ngô Hân lập tức dở dở : “Mẹ là ruột của con cơ mà, lẽ nào để con chịu thiệt thòi . Con trai , con thực sự quá yêu mến đấy. Đôi khi những hàng xóm hâm mộ lo lắng cho con chu hơn cả nữa. Làm như mà chẳng chút cảm giác thành tựu nào trong việc chăm sóc con cái cả.”
Phương Thương xua tay: “Mẹ ơi, ngoài thì thôi , là con cũng thế, con cũng thấy ngượng lắm đấy.”
“Thôi , mau lấy sách . Mẹ sẽ cất gọn chỗ trứng gà . Nhận đồ của bác Vương thì đường cảm ơn. Để nghĩ xem nên tặng quà gì đáp lễ cho phép, tặng thịt kho là canh con nấu ban nãy nhỉ.”