Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 395: Quả này là đâm sau lưng nhé
Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:03:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên ngoài cửa, khi thành tâm nguyện đem đồ tặng tận tay Phương Thương, bác Vương tức khắc cảm thấy khoan khoái khắp cả .
“Tuyệt vời ông mặt trời, đồ trao tận tay Tiểu Phương Thương . Thằng bé lúc nào cũng khách sáo với , vắt cạn óc mới tìm cớ thuyết phục nó nhận lời đấy, chẳng dễ dàng chút nào.”
Ông bác đang đó lẩm bẩm cảm thán thì những hàng xóm xung quanh cùng đám bạn già thường ngày tụ tập c.h.é.m gió ở khung cửa sổ của Quán A Quân đều nhất tề phóng ánh mắt sắc như d.a.o cau hằn học chằm chằm ông. Ánh mắt đó bác Vương cảm thấy gai cả , chả hiểu mô tê gì.
“Các dùng cái ánh mắt thù hằn đó cái gì? đắc tội với các chắc?”
Hơn cả đắc tội, quả đích thị là đ.â.m lưng còn gì! Mọi đều là fan cứng của thấp bếp nhỏ, ông nhớ việc sắp thi đại học, cần tẩm bổ đồ ngon cho thấp bếp nhỏ, thế ông hó hé nhắc một tiếng để cùng hùn tặng chung hả?
“Hay lắm lão Vương, hôm qua còn rủ rê thề thốt cùng chơi cờ tướng, cùng xếp hàng lấy các kiểu, thế mà hôm nay ông vứt bỏ để tặng đồ tẩm bổ cho thấp bếp nhỏ một . Tình bạn của chúng đến đây là chấm hết. Từ nay ân đoạn nghĩa tuyệt, tuyệt giao!”
“, tuyệt giao! Ông thừa đầu óc chậm tiêu, phản ứng rùa bò mà ông nhắc một tiếng?”
“Ngày nào em cũng buôn dưa lê bán dưa chuột với , mà ông chẳng thèm hé răng lấy một lời về ý định của , cứ âm thầm thu gom trứng gà. Giờ thì , trở thành tiên phong tặng đồ tẩm bổ, chơi trội nhất xóm . Vị trí đầu bảng thèm tranh, nhưng ít ông cũng nhường vị trí á quân chứ.”
Một đám các ông các bà bạn già quen mặt thi phóng ánh mắt khinh bỉ về phía bác Vương. mấy quen lắm và đám thanh niên hôm nay rảnh rỗi đến ăn cơm, lấy chờ xếp bàn thì suy nghĩ khác hẳn.
“Bác Vương ơi bác Vương, đôi lúc cháu thể bái phục bác. Mặc dù bác là cái tên thích thể hiện, khoái chơi trội nhất trong tất cả các nhóm fan của Quán A Quân, nhưng mỗi bác giành phần thắng đều lý do của nó. Ai bảo nảy nhanh nhẹn thế chi. Hôm nay màn chơi trội của bác, cháu đây tâm phục khẩu phục.”
“ cũng thế. Dù lúc nào cũng bô bô cái miệng thấp bếp nhỏ là idol của lòng , nhưng chỉ chăm chăm rình xem thấp bếp nhỏ nấu món gì ngon. Ngày nào mở mắt trong đầu cũng chỉ ăn ăn ăn, từng suy xét đến những chuyện tế nhị thế . Bác Vương đỉnh của chóp!”
“Hôm nay cũng thừa nhận một điều, bác Vương đích thị là cái tên nổi bật và rực rỡ nhất trong cộng đồng fan của Quán A Quân.”
Đối mặt với những lời tâng bốc của , bác Vương tỏ vẻ vô cùng điềm nhiên, trưng khuôn mặt tĩnh lặng như nước bảo rằng những chuyện là nghĩa vụ nên . Thế nhưng thực chất hình nhân nhỏ xíu trong lòng bác nhảy cẫng lên từ lâu, uốn éo đủ trò nhí nhố còn trưng cái biểu cảm “ quyền, đố mấy theo kịp bước chân của đấy”.
Và đúng ngay trong ngày hôm đó, hành động của bác Vương ảnh hưởng trực tiếp đến bộ phận fan hâm mộ khác. Đặc biệt là những hàng xóm chung khu chung cư, ai nấy đều cảm thấy cũng học tập bác Vương, quan tâm nhiều hơn đến Phương Thương mới . Ngày xưa vì theo đuổi Phương Thương mà còn c.ắ.n răng dọn cả nhà đến đây cơ mà, giờ cù ù lì thế , .
Thế là trưa ngày hôm , lúc Phương Thương bố đón từ trường về, chân chạm đất một đám các ông các bà thường ngày giáp mặt quây chặt kín mít, ai nấy tay cũng xách theo lỉnh kỉnh đồ đạc.
“Tiểu ông chủ tan học , bác thứ tặng cháu. Đây là rau tự tay bác trồng ngoài ruộng, chăm sóc kỹ lưỡng lắm, chẳng phun t.h.u.ố.c thang gì sất. Nhìn mã tuy nhưng ăn đứt ở cái khoản sạch sẽ. Cháu nhớ đem về xào ăn thử nhé.”
“Bác thì con lợn ở quê, chuyên nuôi bằng cỏ băm trộn cám, sáng nay mổ xong chia thịt . Đừng thấy mỡ nó dày mà chê, thịt xào lên ăn bén cơm lắm. Tiểu ông chủ nếm thử , chắc chắn cháu sẽ nghiền cho xem.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-395-qua-nay-la-dam-sau-lung-nhe.html.]
“Cô rổ nho , hái ở giàn nho trồng trong sân nhà bà chị họ đấy. Phân bón dùng khô dầu thôi nên cây phát triển lắm, ăn cứ gọi là chua chua ngọt ngọt. Đi học về nhón vài quả, đảm bảo vui vẻ cả ngày luôn.”
“Cả phần của bác ở đây nữa…”
Phương Thương những món quà bao vây tứ phía. Cậu khước từ nhận nhưng bảo quà của bác Vương cháu nhận , cớ quà của chúng cháu từ chối, thế chẳng là nhất bên trọng nhất bên khinh . Chỉ một câu chí mạng, đường cùng chỉ đành ngậm ngùi thu nhận tất cả. Mọi còn sợ Phương Thương nhận nhiều quà quá sẽ thấy áp lực tâm lý nên thi xúm giải thích.
Bà Tôn vốn Phương Thương lớn lên từ bé nên chẳng bao giờ gọi là tiểu ông chủ, gọi thẳng tên.
“Tiểu Phương Thương , hàng xóm láng giềng tối lửa tắt đèn . Thấy cháu sắp thi đại học, ôn bài vất vả cực nhọc nên mới góp chút sức mọn, cháu đừng suy nghĩ lung tung. Cháu nhận quà ăn ngon miệng là chúng vui . Cứ bồi bổ sức khỏe cho thật tráng kiện, thi đạt điểm như mong ước. Cháu vui mà chúng cũng mát mặt.”
“Cháu cảm ơn nhiều ạ!”
Cuối cùng Phương Thương cũng đành nhận tất cả thứ. Người đưa đồ quá đông, cũng may trí nhớ siêu phàm, nếu thì đến tên cũng chẳng thể nào nhớ hết. Đợi đến lúc bố phụ giúp khuân hết đồ đạc quán, Phương Thương liền lấy bút thoăn thoắt bộ tên những hàng xóm tặng đồ.
“Bố ơi, các ông các bà hàng xóm nhiệt tình quá đỗi, mang đến cả núi đồ thế . Bố nhớ con cảm tạ chu đáo nhé.”
“Biết , quy trình thuộc lòng.”
Bố đối với việc tặng quà quá quen thuộc, bao năm qua quà nhận ít ỏi gì? Tóm chu trình nó cứ lặp lặp thế : lúc đầu tặng quà, nhà tìm cách đáp lễ, đáp lễ xong càng tích cực tặng, nhà tiếp tục đáp lễ. Cứ thế mà xoay vòng. Mọi luôn tìm đủ lý do để tặng đồ cho Phương Thương. Hai năm gần đây con cái lớn khôn nên tần suất vẻ thưa dần, thế mà đùng một cái sắp thi đại học thì chu trình khởi động từ đầu. May mà khoái khẩu mấy món con trai , nếu thì chẳng lấy cái gì mà đáp lễ cho đạo.
Thời gian đếm ngược đến kỳ thi đại học ngày càng rút ngắn. Đám học sinh ngày ngày vùi đầu đống vở ghi chép dày cộp, bài tập mãi hết, tài liệu hoài vơi, từ vựng học mãi xong nên đứa nào đứa nấy cũng bắt đầu ỉu xìu như cái bánh bao chiều. Cả ngày lờ đờ uể oải, đôi mắt lờ đờ vô hồn, như thể hút cạn tinh khí, quả thực là sự mệt mỏi toát từ trong tận xương tủy.
Thấy , Phương Thương cũng bắt đầu xót xa cho các bạn. Tuy là học sinh lớp chọn, khả năng tự điều chỉnh tâm lý siêu phàm nhưng áp lực học tập khổng lồ , bọn họ cũng sắp gục ngã đến nơi. Phương Thương quyết định gì đó để thư giãn, ăn vài món ngon xoa dịu tâm hồn.
Tối hôm đó, suy tính , quyết định một món bánh ngọt ngon miệng quá cầu kỳ trong cách chế biến, chuyên dành tặng cho các sĩ t.ử sắp bước kỳ thi đại học, mong bọn họ ăn xong tâm trạng sẽ tươi tắn hơn. Đắn đo mãi, cuối cùng cũng chốt đơn: bánh Định Thắng.
Loại bánh ngọt quy trình quá phức tạp, phù hợp để sản xuất lượng lớn, dư sức đáp ứng nhu cầu thưởng thức của nhiều bạn học. Hơn nữa, vị ngọt của bánh thanh tao, hề gắt, khi ăn hương thơm lan tỏa khắp khoang miệng, cực kỳ thích hợp để giải tỏa căng thẳng. Áp lực quá mức mà c.ắ.n một miếng bánh ngọt lịm thì tâm hồn sẽ tức khắc dịu .
Phương Thương vội vàng cầm bút những nguyên liệu cần thiết để bánh Định Thắng, đưa cho bố nhờ chú Bạch mua giúp.
Phương Quân thấy con trai sắp thi đến nơi còn bày vẽ món mới, lòng khỏi bồn chồn lo lắng: “Bận tối mắt tối mũi thế con xoay xở kịp đấy?”
Phương Thương đáp bằng giọng tỉnh bơ: “Hoàn trong tầm kiểm soát thưa bố. Khả năng quản lý thời gian của con đỉnh lắm, dư sức để bánh. Hơn nữa, quán nhà chẳng thuê hai sư phụ bánh chuyên phụ tá cho con . Tay nghề cơ bản của họ cực kỳ vững, đỡ đần bao nhiêu việc, loáng cái là xong ngay.”