Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 398: Nói tốt phụ từ tử hiếu đâu rồi?
Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:03:20
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những học sinh nếm thử bánh Định Thắng đều nở nụ tươi rói lâu thấy.
“Bánh ngon quá mất. Vừa c.ắ.n một miếng là ngập tràn hương thơm ngọt dịu của gạo. Thứ mùi vị ngọt thoang thoảng mang một cảm giác thuần khiết và thanh sạch, như thể nó khả năng gột rửa tâm hồn .”
“Lớp vỏ tan , hương vị của nhân đậu đỏ lập tức bung tỏa trọn vẹn. Nhân đậu đỏ do chính tay tiểu ông chủ sên quả nhiên đạt chuẩn ngọt mà ngấy, thơm mà gắt, độ ngon hảo vặn. Cái vị chát nhẹ đặc trưng của vỏ đậu đỏ kết hợp cùng sự bùi béo của các loại đậu trung hòa mỹ độ ngọt của lớp vỏ bánh. Tuyệt hảo!”
“Cái cảm giác dư vị khi ăn xong mới gọi là đỉnh của chóp. Thứ đọng trong khoang miệng là vị ngọt gắt khé cổ mà là hương thơm thoang thoảng của gạo tẻ, độ bùi của đậu và một chút xíu vị ngọt hậu từ gạo men đỏ.”
là các sĩ t.ử khối C, ngày ngày cày cuốc văn chương khác, lời khen thốt cũng khác hẳn lớn, văn vẻ bay bổng lai láng. Đám học sinh khối A bên cạnh vốn dĩ cũng xổ một tràng khen ngợi, nhưng thấy thể nào miêu tả chi tiết và sâu sắc bằng bọn khối C nên đành hùa theo hô 666 cho nhanh.
“Bọn cũng thấy !”
“666!”
Chuyển cảnh về nhà Mạnh Hạo. Mạnh Hạo lúc đang ườn sofa như một tàu lá chuối héo. Hôm nay nhân dịp Quán A Quân bán bánh Định Thắng, trường học của mà cho phép phụ đón con về nhà một buổi trưa để nếm thử món bánh của thấp bếp nhỏ. Nước quả thực thu về cơn mưa lời khen từ tất cả các bậc phụ và học sinh.
Đám học sinh học đến mụ cả hiếm hoi lắm mới dịp sung sướng về nhà nhưng Mạnh Hạo chẳng thể vui nổi. Mệt! Cả mệt rã rời. Cảm giác từng nơ-ron thần kinh đều đang gào thét đòi nghỉ ngơi. Thế nên ăn trưa xong, chẳng buồn nhúc nhích, ườn sofa mặc kệ sự đời.
Học sinh là thế đấy, sợ nhất là cái bọn lửng lơ ở giữa. Những đứa cực kỳ xuất sắc thì cứ cắm đầu mà cày cuốc, cày để đậu ngôi trường mơ ước. Còn những đứa đội sổ thì cũng bắt đầu tính đường lui, xem xét mấy trường đại học dân lập cao đẳng. Chỉ khổ cái bọn lửng lơ ở giữa, cứ luôn ôm cái ảo vọng là ráng thêm một chút nữa, c.ắ.n răng nỗ lực thêm chút nữa là thể đỗ mấy trường top đầu 985 hoặc 211. sự nỗ lực thật sự là c.ắ.n răng trẹo quai hàm mới .
Trong lúc đang mơ màng chực ngủ, cửa nhà mở . Bố Mạnh bước với một tư thế kỳ quái, tay đung đưa hộp bánh ngọt như thể đang hiến bảo vật cho . Nhìn thấy bánh ngọt, cột m.á.u vốn cạn kiệt của Mạnh Hạo lập tức hồi đầy, thấy sống . Cậu lập tức bật dậy.
Vừa đón lấy hộp bánh, chỉ tay cái khẩu trang và cái mũ bảo hiểm xe máy chóp kín đầu mà bố đang đội, hỏi: “Trời đang nóng chảy mỡ, bố đội mũ trùm kín mít đeo khẩu trang cái gì thế? Chẳng lẽ ngoài mới xuất hiện virus lạ gì sắp đến tận thế hả bố.”
“Chuẩn , ngày tận thế đến đấy. Thế nên hộp bánh Định Thắng nếu con ăn thì thể đưa cho bố ăn cũng .”
Bố Mạnh hộp bánh mở nắp, hít hà mùi thơm lan tỏa từ bên trong. Mặc dù cách tận ba lớp khẩu trang nhưng ông vẫn ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào thoang thoảng .
“Thôi bố ơi, bố mau đóng nắp . Đợi bố ngoài con sẽ thong thả thưởng thức. Hôm nay con ngửi mùi đồ ngọt , ngửi thấy là con sẽ biến thành thây ma thèm đồ ngọt đấy.”
Chưa đợi Mạnh Hạo phản ứng, bố Mạnh vỗ đốp một cái đóng nắp hộp , gót thẳng phòng ngủ đóng sập cửa. Vài giây , ông hé cửa bảo Mạnh Hạo: “Con trai ngoan, lát nữa ăn xong bánh nhớ mở cửa sổ cho thoáng khí nhé, ? Không thì bố biến thành thây ma mà t.h.u.ố.c giải là bố sẽ đấy.”
Mạnh Hạo phì những lời trêu đùa của bố. Thảo nào đeo khẩu trang đội mũ bảo hiểm kín mít, thì là sợ nhịn ăn vụng đồ của con. Đầu óc đang căng như dây đàn bỗng chốc nhẹ nhõm phần nào nhờ mấy trò tấu hài của bố.
Cậu cũng thấy biểu cảm của bố như là khoa trương thái quá . Cậu còn nhớ như in một ăn cùng bạn học, xếp hàng mua một ít thịt kho, vốn định mang về chia cho bố cùng ăn. Nào ngờ đường về, cầm lòng đặng, nhón ăn. Ăn mãi ăn mãi, về đến nhà thì cái túi xẹp lép. Rõ ràng mồm thì bảo mang thịt kho về nhưng đến lúc về nhà thì chỉ còn xíu xiu cặn ở đáy túi. Bố kìm cơn thèm khát cũng là chuyện thường tình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-398-noi-tot-phu-tu-tu-hieu-dau-roi.html.]
Cậu cầm chiếc bánh Định Thắng lên. Bánh màu tựa hoa đào chớm nở, màu sắc ấm áp, trong trẻo phân chia nhiều tầng lớp. Hương thơm thanh ngọt như rượu gạo, sự hòa quyện tuyệt vời kích thích cực độ thực d.ụ.c của con . Cậu c.ắ.n thử một miếng, quả thực ngon.
Nhìn cánh cửa phòng đóng im ỉm của bố, hộp bánh Định Thắng, trong hộp tám cái bánh nhỏ xinh. Rõ ràng bố dành tất cả cho nên chẳng hề động một cái nào. Cậu bước tới, gõ cửa.
“Gì đấy? Bố đang leo rank 5 , thời gian tiếp chuyện con .”
Giọng bố Mạnh vọng từ trong phòng.
“Bố mở cửa , con chuyện cần bàn với bố, gấp lắm.”
Cửa phòng lập tức mở toang, bố Mạnh hỏi: “Chuyện gì... ưm...”
Chưa kịp hết câu thì một miếng bánh Định Thắng nhét tọt miệng khiến ông bố giật nảy . Vừa định há mồm thì thấy miếng bánh sắp rớt , ông vội vàng ngậm chặt miệng đưa tay đỡ lấy. Chậm mất một nhịp, miếng bánh như tan chảy trong miệng, hương thơm ngọt ngào ngon lành đến nỗi khiến vô thức nhai. Chẳng mấy chốc ông nhóp nhép nhai hết sạch một cái bánh.
“Cái là do con ép bố ăn đấy nhé, bố tranh với con .”
Ăn xong một cái, bố Mạnh thòm thèm l.i.ế.m môi bảo: “Mau mang ăn , đừng lởn vởn mặt bố nữa, bố ăn xong .”
Mạnh Hạo kéo tuột bố bàn ăn, chia thêm hai cái cho ông: “Tuy con học lớp 12 cực nhưng bố cũng vất vả mà. Không cần ưu ái con thế . Này, cho bố thêm hai cái nữa đấy, con ăn ba cái thôi, còn hai cái chừa chiều về ăn.”
“Thôi con cứ ăn , ăn cho khuây khỏa đầu óc.”
Bố Mạnh xua tay, nét mặt lộ rõ vẻ thiếu tự nhiên, đầy áy náy : “Tuy bố ăn bánh Định Thắng nhưng bố thể ăn những món khác. Cùng lắm thì ngày mai bố dậy sớm xếp hàng đ.á.n.h chén một chầu linh đình ở Quán A Quân là chứ gì. Nói cũng , từ lúc con học nội trú về , tháng bố qua Quán A Quân ăn sương sương tám , trong khi con mới ăn hai . Bao nhiêu của ngon vật lạ con đều lỡ dở. À đúng , hôm nọ bố còn xơi món vịt Bắc Kinh con khoái nhất nữa kìa, tiểu ông chủ hiếm hoi lắm mới một , đỉnh chóp. Lại còn cả cá viên múi quýt, món mà thi bình chọn , con cũng chả ăn. Chưa kể nước ô mai đặc chế của thấp bếp nhỏ ngon bá cháy bọ chét...”
Bố Mạnh tuôn một tràng dài tên các món ăn. Cứ mỗi ông xướng thêm tên một món là sắc mặt của Mạnh Hạo sầm xuống một độ. Đến lúc ông xong thì Mạnh Hạo đen mặt .
“Trường hiếm hoi lắm mới thả con về nhà một bữa, mấy món Quán A Quân dĩ nhiên ưu tiên cho con ăn , đừng khách sáo với bố. Bố là lớn, tuy công việc lu bù, phận dân đen thuê nhưng thời gian ghé Quán A Quân thì nhiều như quân Nguyên. Thế nên con đừng khách sáo với bố nữa nhé.”
Mạnh Hạo: “...”
Nói phụ từ t.ử hiếu ? Khung cảnh ấm áp khi bố mua đồ ăn ngon về tiếc dám ăn, nhường hết cho con ? Cớ những lời xuất phát từ miệng ông bố yêu của nó chua loét thế . Một bài ca dài dòng văn tự bóp nghẹt lòng hiếu thảo chớm nở của từ trong trứng nước.
Vài giây , Mạnh Hạo vớ lấy bánh ngọt bắt đầu càn quét tàn khốc. Cậu quyết định , một mảnh cũng quyết chừa .