Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 399: Vì bánh Định Thắng, chơi khô máu!

Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:03:21
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ trong một buổi trưa, bánh Định Thắng mà Phương Thương cất công nhào nặn lọt thỏm tay các bậc phụ học sinh lớp 12 từ khắp nẻo đường đổ về.

Ở một trường cấp hai nọ, Dư Hữu Thanh lúc cũng đang ngóng cổ đợi phần bánh Định Thắng của . Tuy là học sinh cấp hai, theo lý thuyết là chẳng cửa mua bánh Định Thắng, nhưng mà một họ sắp lên thớt thi đại học, vì nhà xa quá ở nội thành Giai Thành nên rinh bánh về . Thế là Dư Hữu Thanh liền dùng điện thoại của gọi shipper, nhờ cầm thẻ học sinh của ông họ mua bánh Định Thắng giùm. Dù trường nội quy nghiêm ngặt cấm tiệt học sinh dùng điện thoại, cấm cái cấm cái nọ, nhưng chỉ cần to gan lớn mật, động não tí đỉnh là vẫn thể tuồn trót lọt trường. Cậu cầm điện thoại theo hôm nay thuần túy là để mua bánh Định Thắng chứ chẳng thiết tha chơi bời gì nên cả buổi sáng bình yên vô sự, ai phát hiện.

Giờ đây đang chôn chân ở cầu thang ngóng trông shipper đến tiếp viện. Nội quy trường cấm ngặt học sinh mua đồ ăn ngoài, lấy cớ đảm bảo vệ sinh an thực phẩm. Ngoại trừ bố đem đồ ăn thì mới ăn, còn đồ gọi giao hàng ngoài thì tuyệt đối miễn cửa. Cho nên lúc đặt đơn, bàn bạc kỹ lưỡng với shipper là lát nữa giao hàng hai cứ diễn vở bố con tương phùng. Anh shipper cứ giả bố , tuồn bánh Định Thắng cho sẽ bánh Định Thắng ngon lành để chén .

Cùng lúc đó, Lý Á bước ngoài tính qua tiệm tạp hóa đối diện trường cấp hai mua ít mỳ cay hỏa tiễn, thanh cay các thứ nhấm nháp để sống thời hoàng kim tuổi thơ. Đi đến ngã tư, Lý Á bỗng một shipper chặn .

“Người em ơi, giúp một việc , gấp lắm .”

Người shipper mặt bản địa, là một Tây chính gốc tóc vàng chóe, nhưng xài tiếng phổ thông vô cùng sành sỏi, lưu loát một chút gượng gạo.

“Có chuyện gì thế?” Lý Á tò mò hỏi.

Anh shipper chỉ tay về phía cổng trường cấp hai 5 cách đó chừng chục mét, khẩn khoản: “Lát nữa học sinh lấy đồ ăn giao tới, ơn đem trong cho thằng bé ?”

“Hả?” Lý Á hoang mang tột độ: “Anh lết đến tận cổng trường tự đem mà còn nhờ ?”

Anh tóc vàng lấy điện thoại , dí mặt Lý Á dòng chữ ghi chú đơn hàng. Lý Á nghé sát mắt : Trường học siết chặt vấn đề đồ ăn ngoài, cấm học sinh ăn quà vặt. Khi giao bánh Định Thắng đến, ơn giả bố nhé. sẽ gọi là bố, tuyệt đối hoảng, cứ diễn cho thật tự nhiên, ánh mắt chan chứa tình bố con là . Giao bánh cho , phiền nhiều.

Học sinh thời nay vì miếng ăn mà cũng nhọc nhằn dữ dội. hôm nay Quán A Quân thiết đãi bánh Định Thắng cho học sinh cơ mà, Lý Á - trai ngoan chính hiệu đất Giai Thành - tất nhiên là tỏng vụ . Anh bạn ngoại quốc chịu thương chịu khó mặt, tóc vàng chói lọi, nét mặt rặt chuẩn Tây, phát ngay lời dối vụng về, bèn bật khoái trá.

“Đơn đúng là giao nổi thật. Vừa đang rảnh, tiện đường đem qua cho.”

Anh Tây ríu rít cảm ơn, còn dúi bằng tay Lý Á một chai nước giải khát. Lý Á xách theo cái túi nilong tản bộ đến cổng trường 5. Đợi một chốc thì thấy một nam sinh lấp ló ló đầu , ngó nghiêng ngó dọc như đang kiếm tìm vật báu. Đã lỡ nhận lời giúp thì chủ động thôi, Lý Á vẫy tay gọi nhóc, trưng vẻ mặt từ ái dạt dào tình phụ t.ử đúng như yêu cầu của khách hàng, nụ tươi như hoa, cất giọng oang oang đầy nội lực gọi:

“Con trai, bố ở đây , đây!”

Thằng bé ngớ , ngó chẳng thấy ma nào, lấy tay tự chỉ mặt , gương mặt ngập tràn dấu chấm hỏi.

“Cháu á?”

Lý Á gật đầu tắp lự: “Bố đem đồ ăn ngon đến cho con đây, mau đây, món bánh con mê tít thò lò đấy.”

Thằng bé sợ mất mật, ngoắt đầu gào ầm lên với bác bảo vệ cổng: “Bác bảo vệ ơi, cháu quen chú , chú bố cháu .”

“Úi dào ôi!” Bác bảo vệ sầm mặt , tức tốc xông vồ lấy Lý Á, đè sấp xuống đất hô hoán với mấy đồng nghiệp đang nghỉ trong bốt: “Nhanh lên mấy chú, cầm đồ nghề đây, thằng mìn bắt cóc trẻ em, đè cổ nó , cho nó sổng .”

Lý Á: “...”

Trời đất quỷ thần ơi, chỉ nhã ý giúp đem đồ ăn thôi mà phút mốt hóa thành mìn thế .

Anh shipper hóng chuyện ở đằng xa cũng khung cảnh cho khiếp vía. Sợ em bụng hàm oan, vội vàng xông giải vây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-399-vi-banh-dinh-thang-choi-kho-mau.html.]

“Thật hiểu lầm , bố đứa trẻ . mới là bố đứa trẻ đây, trách nhầm , chỉ giúp một tay thôi.”

Bác bảo vệ ngẩng mặt lên, đập mắt là Tây tóc vàng rực rỡ, cái nét mặt Âu Tây đặc sệt thế thì ông tức trào m.á.u họng.

“Mấy lúc bốc phét thể chiếu cố chỉ IQ của một chút hả? Đừng giẫm đạp chỉ IQ của đất như thế chứ.”

Đám bảo vệ xông , đè luôn cả shipper Tây xuống đất.

“Tất cả im, báo công an đấy.”

Tình cảnh hỗn loạn khiến Lý Á c.h.ế.t lặng. lúc , Dư Hữu Thanh mới lề rề lết xác khỏi trường. Nhìn thấy hiện trường hỗn loạn như bãi chiến trường, nhóc vẫn bắt kịp tình hình, lòng thầm lo cho hộp bánh Định Thắng của nên gân cổ gào lên:

lấy đồ ăn của bố gửi, ai là bố thì mau lên tiếng coi.”

Lý Á che mặt. Cảm tình là hồi nãy nhận nhầm . em , bớt tấu hài giùm cái ? Cậu thấy hiện trường nó tang hoang cỡ nào còn rống lên. Cậu sợ thầy cô phát hiện lớn chuyện hả?

Dư Hữu Thanh ngó nghiêng ngó dọc thì thấy Lý Á đang bác bảo vệ túm chặt tay, tay là cái túi bóng kiếng bên trong đồ ăn. Cậu nhóc lập tức lao tới, dùng cái giọng sướt mướt dạt dào tình mẫu tử... nhầm, phụ t.ử mà réo lên: “Bố ơi, cuối cùng bố cũng đến , bánh Định Thắng của con còn nguyên vẹn , nát tươm đấy.”

Nói đoạn, nhóc sang giải thích với bảo vệ: “Xin các bác, bố cháu chỉ mang đồ ăn cho cháu sợ cháu trưa nay đói lả thôi, ý đồ gì , các bác đừng khó bố cháu ạ.”

Bảo vệ: “...”

Học sinh vây quanh hóng chuyện: “...”

Tại những lời tách riêng thì lọt tai mà ghép với thì chả hiểu cái mô tê gì hết trơn ? Lý Á bạn ngoại quốc, hai học sinh, cảm thấy giải thích nổi nữa , vụ vô phương cứu chữa .

“Cái đó... thật thì... sự tình nó là như thế ...”

Lý Á quyết định bán đồng đội, bán Tây thôi, bán thì .

Tiếc , kịp mở mồm thì một chiếc ô tô trờ tới đậu cái rịch cổng trường. Cửa xe mở tung, một phụ nữ bước xuống, liếc mắt con trai đang thu lu ở cổng điềm nhiên bước tới.

Mọi liền thấy thằng nhóc gào lên đòi ăn bánh Định Thắng cất tiếng gọi chị gái : “Mẹ, đến đây?”

Bảo vệ thấy thằng bé gọi tiếng "Mẹ" liền sang hỏi: “Chào chị, chị là của cháu bé ạ? Vậy chị xem thử xem trong hai đàn ông ai là bố của cháu bé với.”

“Hả?” Mẹ Dư Hữu Thanh đực mặt tại chỗ.

Lúc , bố Dư Hữu Thanh trả tiền xe xong cũng từ xe bước xuống, lảo đảo một bước trố mắt lên ngạc nhiên. Cậu mợ nó chứ, đem đồ ăn qua cho con trai, cổng trường tự nhiên mọc hai ông kễnh mạo danh bố thằng bé. Con trai ông cái loại ngốc nghếch dễ dụ dỗ để bọn bắt cóc nhắm tới cơ chứ?

Lý Á: “...”

Anh chỉ đường mua đồ lặt vặt thôi mà, rảnh rỗi sinh nông nổi giúp chi. Sao giờ câu chuyện nó ly kỳ như phim truyền hình nhiều tập thế , bao nhiêu là biến cố xảy dồn dập. Quả hổ độn thổ đây. Ngó trái ngó , may mà cũng sắp đến giờ lớp, cổng trường vắng hoe bóng . Hên quá, hên quá.

 

Loading...