Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 40: Ba miếng là tôi húp sạch sành sanh một bát!
Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:44:03
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rồi họ cẩn thận, nâng niu bắt đầu trộn đều bát mì lạnh.
Những sợi mì trắng ngần, trong suốt, thái bản to đều đặn, cầm lên thấy núng nính, đàn hồi, lúc dùng đũa trộn chỉ sợ mạnh tay một chút là đứt đoạn.
Ai ngờ, khi nước xốt và dưa chuột bào sợi hòa quyện đều , những sợi mì vẫn dai dẳng, chẳng hề đứt rời, độ đàn hồi cực kỳ .
Màu trắng ngần ban đầu bằng màu đỏ cam sóng sánh của dầu ớt quyện với xốt mè béo ngậy, thôi thấy bụng réo cồn cào.
Trộn mì cũng là một nghệ thuật, đòi hỏi sự kiên nhẫn.
Mấy đứa nhóc đang trộn mì, sức kiềm chế kém xa lớn, trong lúc vô tình há miệng, nước miếng cứ thế tự động rỏ xuống.
Một dòng nước bọt trong suốt kéo thành sợi dài thòng, thằng bé giật , vội vàng hút rột một cái nuốt vội.
Mấy vị khách đang xếp hàng bên cạnh vô tình thấy cảnh , nhịn bật khúc khích.
Trẻ con đáng yêu thật đấy!
Thèm quá thì chảy nước dãi là chuyện đương nhiên thôi!
Trước giờ chỉ thấy mạng mấy video cảnh em bé lớn ăn mà thèm rỏ dãi, ngờ lũ nhóc lớn tồng ngồng thế cũng y chang .
Ha ha ha ha, khép nổi miệng!
Khi những bát mì lạnh trộn đều, hương thơm đậm đà, hấp dẫn bắt đầu lan tỏa khắp gian quán.
Khiến bất cứ ai bước chân cũng đều quyến rũ bởi mùi thơm của thức ăn.
Ngô Hân cầm điện thoại thẳng trong bếp, thực tình cô cũng Phương Quân đăng món mì lạnh lên app giao đồ ăn.
Hôm nay khách đến quán nườm nượp, cô bận bịu ở ngoài tiếp đón, gì thời gian để mắt tới chuyện app.
Chưa kể, ngoài lượng khách ăn trực tiếp, nhiều khách quen tối nay món mì lạnh, nhắn tin qua WeChat dặn dò: "Để dành cho một phần nhé."
Tin nhắn điện thoại của cô cũng rep xuể.
"Chị bình tĩnh , để hỏi ý kiến ông chủ xem , chị chờ máy nhé, chuyển điện thoại cho ông chủ ngay đây!"
Chịu hết nổi với vị khách lóc t.h.ả.m thiết, Ngô Hân dỗ dành nhét luôn điện thoại tay Phương Quân.
Phương Quân: ?
Cả hai vợ chồng bận tối mắt tối mũi, chạy đôn chạy đáo.
Chỉ mỗi Phương Thương vẫn ung dung tự tại bếp lò hấp mì lạnh, chẳng ai dám ho he quấy rầy.
Làm học sinh tiểu học đúng là sướng nhất trần đời, thích nấu nướng thì cứ xắn tay áo bếp, việc còn lớn lo tất tần tật.
Khách khứa cũng chẳng nỡ gây khó dễ cho một đứa trẻ con.
Ngược , ai nấy đều trưng nụ rạng rỡ như bà tiên, hận thể tung hô nhóc lên tận mây xanh.
Phương Quân cầm điện thoại, trả lời bằng giọng điệu cứng ngắc, đậm chất "quan liêu":
"Vô cùng xin quý khách, quán hiện tại đang kẹt cứng, xoay xở kịp nên tạm thời mở bán các ứng dụng giao đồ ăn, hiện tại chỉ phục vụ khách dùng bữa tại quán, mong quý khách thông cảm."
Vị khách đang nỉ non giọng nữ nhẹ nhàng bỗng dưng chuyển sang giọng nam trầm khàn nghiêm túc, tiếng đang bắt nhịp đều đặn bỗng khựng . Lý trí về, não bộ hoạt động hết công suất.
"Vậy bây giờ qua quán thì còn mì lạnh ông chủ?"
Đã hơn bảy giờ tối, qua bình luận mạng, cô dư sức đoán quán đang hàng dài xếp hàng chờ ăn mì lạnh.
Từ nhà cô đến quán A Quân, e là tầm tám giờ mới tới nơi, lúc đó e rằng đến "nước xốt" cũng chẳng còn.
Nếu , cô chẳng gọi điện nài nỉ xin mở bán app, vì nếu đặt app thì ít còn chắc chắn phần.
Thay vì lóc cóc chạy tới nơi ôm bụng đói về.
Hiện tại, hi vọng đặt qua mạng tan tành mây khói, cô chỉ đành ký thác niềm hi vọng cuối cùng việc đến ăn trực tiếp tại quán.
"Vẫn còn cô ạ, chúng mới bắt đầu phục vụ thôi."
Phương Quân liếc sang con trai đang hì hục nhào một cục bột mới để ủ, trả lời.
"Được, đến ngay đây ông chủ ơi, phần cho một bát mì lạnh nhé, họ Chương, Chương trong từ 'lập tảo'.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-40-ba-mieng-la-toi-hup-sach-sanh-sanh-mot-bat.html.]
*立早 - cách giải thích chữ Chương.
Nói xong, cô Chương cúp rụp điện thoại, vớ ngay chìa khóa xe máy điện phóng như bay.
Cuộc điện thoại dứt, cuộc gọi tiếp theo nổ vang.
Phương Quân bắt máy, kẹp điện thoại giữa tai và vai, nghiêng đầu trả lời, để hai tay vẫn rảnh rang xào nấu.
Khách đến quán chỉ mua mì lạnh mang về, cũng gọi mì lạnh kèm thêm vài món khác, tóm , cả quán lúc ai nấy đều bận rộn tay chân ngơi nghỉ.
Phương Thương khi phát hiện công đoạn rửa bột chẳng cần kỹ thuật gì cao siêu, giao phó ngay công việc cho cô Trần.
Cô Trần cũng chút năng khiếu nấu nướng, đây cô từng đảm nhận việc nấu ăn cho công nhân ở công trường. Tay nghề thế nào bàn tới, nhưng sức lực thì thừa.
Một cục bột to đùng, nước rửa ban đầu thì đục ngầu, nhưng càng rửa về , nước càng trong veo, đến cuối cùng chỉ còn trơ khối căn bột.
Căn bột ăn cũng ngon, nó hút xốt cực kỳ . Cắt thành những miếng vuông vức trộn chung với mì lạnh, nhai giòn sần sật, hề phí phạm chút nào.
Phương Thương múc một muỗng nước bột đổ lên khay tròn, lắc nhẹ vài cái là bột láng đều tăm tắp. Đặt khay nồi hấp cách thủy một hai phút, đợi bột đông thì gỡ để nguội.
Nhờ thêm phụ giúp trong bếp và ngoài sảnh, cuối cùng nhà họ Phương cũng xoay xở kịp.
Nếu , chỉ ba trong gia đình đối phó với hàng dài dằng dặc thì chắc chắn sẽ gục ngã mất.
"Trời má ơi, Anh Thương, mấy ngày gặp mà tay nghề của lên tay dữ , mà ngon té xỉu!"
Vừa đưa một miếng mì lạnh mát rượi miệng, Đới Thiên Vũ hưng phấn đến độ suýt nhảy cẫng lên.
Má ơi!
Cái còn ngon hơn cả mấy món gỏi đây từng ăn nữa!
Sợi mì lạnh mềm dẻo giòn dai, thể miêu tả cái kết cấu "vi diệu" . Mới c.ắ.n thì thấy mềm như bánh nếp, cứ ngỡ sẽ tan ngay trong miệng.
khi nhai, sợi mì thể hiện độ dai giòn, dẻo dai khó cưỡng, kết cấu mỹ đến mức khiến cho cả thứ nước xốt tuyệt hảo cũng lu mờ.
Ăn xong một ngụm, cái cảm giác dai giòn sần sật vẫn còn vương vấn trong khoang miệng, như đang quyến luyến, níu kéo .
Khơi gợi lên cơn thèm ăn thêm miếng nữa.
Nước xốt mang chút vị cay của dầu ớt, hòa quyện với vị bùi béo, thơm lừng của xốt mè, vị chua thanh của giấm, vị mặn mặn, đậm đà của xì dầu, cùng mùi hương đặc trưng của tỏi băm...
Mọi hương vị dường như khối căn bột kẹp trong sợi mì hấp thụ hết. Cắn một miếng, nước xốt tươm đầy miệng, quyện với mùi thơm thanh mát của dưa chuột, tạo nên một hương vị ngon đến khó tả.
Chỉ tận hưởng trọn vẹn món ăn tuyệt mĩ .
Chỉ cần ăn ít một chút, cũng sẽ thấy thèm.
Chỉ nhét đầy ắp những sợi mì đẫm xốt miệng, não bộ và cơ thể mới cảm nhận niềm vui sướng tột độ.
Cái cảm giác sung sướng mà món ăn giàu tinh bột mang kích thích mạnh mẽ lên dây thần kinh.
Cảm giác thỏa mãn lan tỏa, khiến khóe môi và ánh mắt bất giác nở một nụ rạng rỡ.
Cứ thế, một miếng một miếng nối tiếp .
Chớp mắt, bát mì lạnh nhẵn thín. Trên mặt vẫn còn vương những vết nước xốt chẳng dính từ lúc nào, hai tay ôm khư khư chiếc bát rỗng tuếch, thòm thèm l.i.ế.m môi, cả vẫn như đang phiêu du trong sự thỏa mãn đến tột độ.
Cái bụng dường như căng phồng, nhưng cái miệng cứ thòm thèm, ăn nữa.
Ánh mắt bất giác hướng về hàng đang rồng rắn xếp hàng chờ mì lạnh.
Chẳng rõ ai thốt lên lời hộ tiếng lòng của tất cả , chỉ rằng, ai cũng thấy cái nư.
"Ông chủ ơi, bỏ quy định mỗi một phần ? Một suất thấm tháp , nhét đủ kẽ răng nữa!"
" đấy, mòn mỏi chờ đợi cả tuần trời, chật vật lắm mới nếm miếng mì lạnh, đến chuyện ăn cho thỏa thích, ít cũng cho ăn no chứ!"
"Thiếu thốn thật sự, ba miếng là húp sạch sành sanh một bát!"
"Ông chủ ơi, ơn cho thêm một bát nữa !"
"..."