Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 400: Lý tưởng sống là vào Quán A Quân học việc

Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:03:22
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai mươi phút , xe cảnh sát rú còi inh ỏi lao tới. Lý Á đang nhục nhã ê chề độn thổ, thấy các chú công an mà ngỡ như bắt vàng, tuôn một lèo đầu đuôi cơ sự rõ mồn một.

Cảnh sát: “...”

Lần xảy cái tình huống oái ăm nhầm nhọt là hồi xửa hồi xưa . Vẫn còn nhớ như in cái vụ cách đây mấy năm hồi thấp bếp nhỏ còn học tiểu học, dân tình vì thằng bé nhanh về nấu ăn mà bế thốc nó lên xe chở về nhà, dọa một phen kinh hồn bạt vía cho cả lũ học sinh lẫn phụ .

Bây giờ vụ học sinh vì miếng ăn vặt mà nhờ giả dạng phụ , còn tóm sống ngay tại trận bởi phụ hàng xịn và mấy bác bảo vệ. Cái cảnh mà nó tấu hài dữ dội thế . Không , là cảnh sát nhân dân thể bừa bãi , nhịn!

Mấy đồng chí cảnh sát c.ắ.n môi cố nhịn , khi rõ ngọn ngành câu chuyện liền vỗ vai bố của Dư Hữu Thanh: “Chuyện thật cũng thể trách cháu nó . Cả Giai Thành hôm nay ai chẳng thèm khát nếm thử bánh Định Thắng, thế mà chỉ học sinh khối 12 đặc quyền đó. Con trai lách luật mua cũng coi như là thằng bé bản lĩnh.”

Bố Dư Hữu Thanh ngây đó, vô cùng ngượng ngập. Sơ sẩy một tí là thằng quý t.ử gây tai họa tày đình, còn kinh động đến cả cảnh sát, lãng phí tài nguyên của xã hội, quả thực là tội ngập đầu. Cứ liên mồm ríu rít xin mấy đồng chí công an, xin công an xong sang xin Lý Á.

Lý Á vươn vai vận động gân cốt, sảng khoái: “Cái đó... thật cũng chả . Tại bao đồng hỏng bét sự việc nên mới cớ sự . Trẻ con hiểu chuyện, hai chị về nhà răn dạy cháu từ từ là .”

“Vâng đúng thế ạ, dạy dỗ từ từ mới . Thật cháu nó sắp lên lớp 9 thi chuyển cấp nên áp lực cũng đè nặng. Chúng cũng xót con chẳng nỡ rầy la. Anh thằng bé xem, mới học lớp 9 mà ốm o gầy mòn vì học .”

Mẹ Dư Hữu Thanh kéo thằng quý t.ử đang trốn lấp ló lưng , gương mặt tràn trề tình thương của , định thêm vài câu khách sáo để vãn hồi chút mặt mũi. Nào ngờ dứt lời thì đập mắt là thằng con trai miệng vẫn đang nhai nhồm nhoàm bánh Định Thắng, ăn một cách say sưa ngon lành, mặt còn dính đầy vụn bánh. Lại còn chưng cái bộ mặt bánh bao tròn trịa phúng phính, chẳng tí gì gọi là "ốm o gầy mòn".

Con trai , con ơn phước giùm cái! Gây họa tày đình đấy, bố đang cong m.ô.n.g lên xin , thế mà con vẫn ăn như thuồng luồng thế . Mẹ phục con sát đất luôn! Con cái nhà thi chuyển cấp ốm o gầy mòn, con thì lên hẳn mấy ký thịt!

Mẹ Dư Hữu Thanh nở một nụ sặc mùi sát khí.

“Để chê . Tối nay về nhà hai vợ chồng nhất định sẽ 'yêu thương' thằng bé một trận trò, bảo đảm cho nó một tuổi thơ khó quên.”

...

Trong vài ngày liên tiếp, bánh Định Thắng đều học sinh tẩu tán sạch sành sanh. Còn về phía Phương Thương, những hàng xóm láng giềng xung quanh quả thực nhọc lòng hết mức. Kể từ dạo bác Vương tặng trứng gà , thi lùng sục bằng đồ bổ để dâng lên Phương Thương.

Lão Đinh vì việc về quê mấy hôm, lúc lên thành phố mới hóng hớt tin tức, lập tức cảm thấy bản tụt hậu, theo kịp tiến độ của bà con lối xóm. Những món đồ thiết thực để tặng cũng chỉ quanh quẩn mấy loại, vắt óc suy nghĩ và thi tặng ráo cả . Nếu giờ lão mà bắt chước tặng giống họ thì hóa thành lệ quá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-400-ly-tuong-song-la-vao-quan-a-quan-hoc-viec.html.]

Lão Đinh vắt óc suy nghĩ mãi mới nảy một diệu kế. Trong ngày, lão phóng xe đến một đạo quán ở Giai Thành, với quyết tâm bái lạy thành tâm xin bằng lá bùa cầu đỗ đạt cao. Ở phía Bắc Giai Thành một đạo quán vô cùng lâu đời, cùng thời với chùa Bạch Mã, nhang khói cực kỳ hưng vượng. Hương nhang bán ở đây cũng đồng giá với ngoài thị trường, những đạo sĩ trong đạo quán phần lớn đều mang phong thái tiêu dao, điềm nhiên. Ai đến thắp nhang thì họ chuẩn đồ lễ, ai chỉ ngắm nghía thì cũng tự nhiên. Nhờ phong thái mà hương hỏa vô cùng hưng thịnh, mấy già đặc biệt thích đây thắp nhang cầu nguyện.

Lão Đinh sai con trai chở đến tận nơi, mua một bó nhang và nến to nhất, cháy lâu nhất, chắp tay bước đến đỉnh hương. Lão quỳ thụp xuống tấm bồ đoàn, hai tay dâng nén nhang cao quá đỉnh đầu, thành tâm cầu khấn tượng Văn Xương Đế Quân. Giọng điệu thành kính y như thể đang cầu cho cháu đích tôn của thi đại học . Lắng tai kỹ thì ngay lúc , hóa đến mấy đang cầu nguyện liên quan đến Phương Thương.

Ở tấm bồ đoàn ngay sát bên cạnh, ông Tôn - Tổng giám đốc Tôn - cũng đang xì xụp khấn vái. Người thì cầu mong thấp bếp nhỏ vạn sự như ý, đỗ trường đại học mong , còn ông thì cầu khấn xin cho thấp bếp nhỏ để mắt đến Đại học Công nghiệp Giai Thành, xin cho Giai Thành, học ở ngôi trường luôn. Giọng ông oang oang, loáng thoáng mấy chữ Đại học Công nghiệp Giai Thành đều hẹn mà cùng ngẩng lên ông.

Đợi khấn vái xong xuôi, mấy bước khỏi đại điện, liền lên tiếng hỏi thăm.

“Nhắc mới nhớ, Đại học Công nghiệp Giai Thành quê cũng xịn xò phết nhỉ. Mọi bảo thấp bếp nhỏ liệu thi trường đó ?”

“Cũng rõ nữa. mà mấy năm gần đây Đại học Công nghiệp Giai Thành phát triển mạnh lắm. Trường mời giáo sư danh tiếng về giảng dạy thôi. Nghe đợt cuộc khảo sát các trường đại học top 985, Đại học Giai Thành của xếp tít top đầu đấy.”

“Điều là chuẩn cần chỉnh. Đại học Công nghiệp Giai Thành mấy năm nay tiến bộ thần tốc, vượt mặt bao trường xếp lúc . Danh tiếng ngày càng lẫy lừng, chất lượng giảng dạy các chuyên ngành đều nâng cao, bao nhiêu học sinh trúng tuyển. điểm chuẩn cao ngất ngưởng.”

đồn đây trường mời một vị giáo sư khoa Luật cực kỳ đẳng cấp về dạy, thế mà vị giáo sư xe quẹt nhẹ cổng trường. Ngay lập tức hiệu trưởng Đại học Giai Thành cho lùi hẳn cổng chính trong, nguyên cái con đường giờ thuộc khuôn viên trường luôn. Hiệu trưởng đúng là khí phách!”

Bưng luôn ngôi trường đại học danh giá nhất Giai Thành bàn luận, mới ồ lên sung sướng nhận : Đại học Giai Thành quả thực xứng tầm để thấp bếp nhỏ theo học. Trước đây chỉ mải lo thấp bếp nhỏ sắp thi đại học, mà quên béng mất sẽ học ở . Giờ nghĩ mới thấy, ồ, thì Giai Thành cũng trường đại học ưu tú đến .

Ý tưởng quá là tuyệt vời. Lập tức, cả đám lóc cóc chạy mua thêm hương nhang, đại điện cầu khấn từ đầu. Lần , tất cả đều đồng lòng cầu mong Phương Thương trúng tuyển Đại học Công nghiệp Giai Thành. Quê hương trường đại học xịn xò thế cơ mà, học ở gần nhà nhớ nhà thì chạy về cái một, cần ly hương nơi đất khách quê , cứ học ở Giai Thành thì còn gì bằng.

Có một bà trẻ tuổi bên cạnh cũng khấn vái theo, nhóm thao tác gì thì cô cũng y hệt. Vừa quen vô tình khấn cho con trai khấn cho Phương Thương thì lấy khó hiểu: “Chẳng con trai chị năm nay cũng thi đại học , chị khấn cho con hai liền khấn cho thấp bếp nhỏ thế .”

trẻ thản nhiên đáp lời: “Không . Con trai năm nào cũng đội sổ từ lên, cầu xin cũng chẳng thi đỗ nổi . Gia đình chúng vạch sẵn cho nó một con đường xán lạn trải đầy hoa hồng . Đợi nó nghiệp xong tống thẳng đến Quán A Quân học việc. Đó chính là lý tưởng sống cả đời mà con ngày nào cũng lải nhải đấy.”

nhẹ tênh: “Có tiền đồ thì cống hiến cho đất nước, tiền đồ thì cứ ở nhà cho gần bố là xong. Mà lý tưởng của nó là đến Quán A Quân học việc cơ mà, học nấu ăn ngày ngày giáp mặt thần tượng, còn ăn cơm suất của nhân viên Quán A Quân. Cả nhà ai nấy đều nhiệt liệt ủng hộ lý tưởng .”

Người bạn quen cạnh trẻ lo liệu xong xuôi con đường tương lai cho con trai, ngẫm nghĩ kỹ chợt thấy con đường đúng là tuyệt diệu, quá là tươi sáng rộng mở luôn. Ngoài bao Quán A Quân mà , kẻ thì học chuyên ngành khác nỡ vứt bỏ, thì lỡ dở tuổi nghề kịp đổi nghề. Con trai nhà thì khỏi bàn, nghiệp một phát là nhảy ngay Quán A Quân, đỡ đường vòng mất bao năm trời. Chỉ cần chăm chỉ, chút năng khiếu, học lỏm vài chiêu chân truyền của thấp bếp nhỏ thì đời coi như lo c.h.ế.t đói . Một là thấp bếp nhỏ trả lương hậu hĩnh giữ , hai là ngoài tự mở quán riêng, bảo đảm đông khách nườm nượp.

Người đó lập tức thán phục giơ ngón tay cái hướng về phía bà trẻ: “Lý tưởng quá tuyệt vời!”

 

Loading...