Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 401: Dùng tốc độ diễn tập phòng cháy chữa cháy để đi lấy đồ ăn

Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:03:23
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vào giờ cơm trưa hôm đó, Phương Thương bán bánh Định Thắng nữa, nhưng một ít, định mang lên lớp cho các bạn cùng ăn thử.

Người mua bánh Định Thắng cũng khá đông, nhiều bạn cùng lớp mua .

Là một thành viên của lớp, cũng nên mang chút gì đó lên để cùng vui vẻ.

Các bạn trong lớp đều nhiệt tình, đôi khi đề thi tài liệu gì, đều sẽ đặc biệt chuẩn cho một phần.

Hễ thứ gì cho việc học, chỗ nào trò vui, cũng sẽ chia sẻ với ngay lập tức. Những bạn như , lúc áp lực cao thế , cũng nên góp một phần sức .

Vì thế, bánh Định Thắng hấp hôm nay, bán cái nào, tất cả đều để đóng gói cẩn thận và bỏ túi.

Đến giờ học, cùng khiêng những chiếc hộp bánh lên xe.

Khi xe gần đến cổng trường, Phương Thương tình cờ thấy lớp trưởng đang bộ vỉa hè.

Nhà ở khu dân cư bên cạnh trường, hằng ngày đều học về, ở nội trú.

Phương Thương gọi với về phía lớp trưởng: "Cậu mau lớp gọi mấy bạn đến giúp tớ với, tớ nhiều bánh Định Thắng cho ăn, hai đứa chuyển nổi ."

Lớp trưởng sững tại chỗ, mất hai giây để tiêu hóa thông tin , bỗng nhiên reo hò một tiếng, nhét chai nước giải khát còn mở tay Phương Thương và chạy thẳng trong trường.

Vừa chạy hét: "Anh Thương đừng vội, đợi tớ ở đây uống nước mát , tớ sẽ gọi ngay."

Nói xong , chạy nhanh hơn cả thỏ.

Phương Quân tấp xe lề, trời nóng quá, hai bố con cũng xuống xe, cứ trong xe chờ.

Đồ đạc trong xe quả thật khá nhiều, ngoài bánh Định Thắng còn móng gà kho sẵn từ sáng sớm, đựng nhiều.

Cậu vốn thể mang đồ , nhưng trường thường cho ngoài . Tuy là ông chủ của quán A Quân, nếu xin phép thì cũng thể , nhưng cần thiết bắt phá lệ, chuyện gì to tát.

Lúc , lớp trưởng chạy trong tòa nhà học tập.

Giai đoạn lớp 12 , cơ bản là ăn cơm xong là lớp học ngay. Cả lớp, ngoài lớp trưởng ăn xong dạo qua , thì chỉ còn Phương Thương tới.

Lớp trưởng thở hổn hển ở cửa, hít một gọi lớn: "Các bạn ơi, Anh Thương để động viên chúng học hành chăm chỉ, đừng để chúng chán nản vì học quá nhiều, đặc biệt mang bánh Định Thắng đến cho chúng , để ngoài , đồ nhiều lắm, cần hai bạn giúp cầm về, ai nào."

Cái gì, Anh Thương mang bánh Định Thắng cho bọn họ ?

Chuyện còn cần hỏi ai ư? Đương nhiên là ai cũng .

Tiếng kéo ghế xoành xoạch vang lên, cả đám học sinh liền bất chấp tất cả chạy ngoài.

Lớp trưởng ở cửa còn đang đợi các bạn đáp , chớp mắt một cái thấy các bạn chia thành hai luồng vô cùng trơn tru, một luồng chạy cửa , một luồng chuồn cửa , chạy nhanh thoăn thoắt.

Rõ ràng là dùng cả những bài diễn tập phòng cháy chữa cháy của trường việc lấy đồ ăn, tốc độ thật là nhanh.

Lớp trưởng chỉ cảm thấy các bạn đẩy bên , kéo bên , một trận hoa mắt, bên trong lớp, bục giảng, mà bên trong lớp còn một bóng .

Chỉ thấy cây bút của một bạn nào đó ném bàn vẫn còn đang xoay tròn, chứng tỏ nãy ở đây còn .

Lớp trưởng đầu tiên phát hiện , tốc độ chạy của các bạn nhanh đến , bỏ xa ở phía .

"Trời ạ, các đợi tớ, các võ đức, đợi tớ với."

Lớp trưởng chậm hơn một nhịp, hét lớn về phía cầu thang đuổi theo .

Học sinh các lớp bên cạnh, chỉ thấy các bạn lớp Hỏa Tiễn lượt chạy xuống lầu một cách trật tự, ai nấy đều trợn mắt ngoài cửa sổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-401-dung-toc-do-dien-tap-phong-chay-chua-chay-de-di-lay-do-an.html.]

"Chuyện gì ? Là diễn tập phòng cháy chữa cháy ? Chạy đều như cơ đấy."

"Không thông báo gì, chắc là bài tập riêng của lớp Hỏa Tiễn nhỉ."

Bạn bên cạnh cũng bật .

"Đề thi thể là bài tập riêng của lớp Hỏa Tiễn, nhưng diễn tập phòng cháy chữa cháy thì chắc chắn ."

"Cũng đúng nhỉ, họ đang gì thế? Tò mò thật đấy."

"Tò mò cũng vô ích, đừng thấy họ lúc nào cũng lờ đờ, như mấy tờ giấy thi hút khô tinh thần , đến khi thi thật thì sẽ thấy, thực lực của họ đáng sợ đến mức nào, dù cùng trường, nhưng điểm của họ thể khiến nghi ngờ cả chỉ thông minh của đấy."

Học sinh nhanh chóng xông tới cổng trường, bảo vệ thấy một đám ngoài, lập tức chặn .

"Làm gì đấy, giờ khỏi cổng, giấy phép của thầy cô ? Không giấy thì mau về, trốn học."

Một bạn phản ứng nhanh, lập tức lao tới với bảo vệ: "Anh Thương đang ở cổng đợi bọn em đấy, chú cho bọn em cổng lấy đồ, xong em sẽ biếu chú một cái bánh Định Thắng nhé."

Bảo vệ mấy chữ khác rõ, nhưng thấy câu "biếu chú một cái bánh Định Thắng" thì tỏ hứng thú.

"Chỉ ở cổng thôi, xa, chắc chắn chứ?" bảo vệ hỏi.

"Chắc chắn, bọn em lớp Hỏa Tiễn mà, thể trốn học ."

Bảo vệ nhớ mấy cái bánh Định Thắng xem mấy hôm nay, thấy vấn đề gì, liền gật đầu đồng ý.

"Vậy nhé!"

Phương Thương chờ ở cổng trường một lúc, tưởng rằng chỉ lớp trưởng với hai bạn nữa chạy , ai ngờ thấy các bạn từ cổng trường đổ nườm nượp, đông đen nghìn nghịt.

Trán Phương Thương liền vã một giọt mồ hôi lạnh to đùng.

Trời ơi, lấy chút đồ ăn thôi mà, cả lớp kéo gì, chở xe tải .

Cậu xuống xe, các bạn xúm ngay lập tức, Đới Thiên Vũ và Trương Triều một bên một bên khoác vai .

"Anh Thương, tớ sắp mang đồ ăn đến cho bọn tớ mà, mấy hôm nay tớ đều để bụng đói đấy, lát nữa tớ sẽ ăn cho thật thỏa thích."

"Tớ cũng thế, hôm qua Anh Thương còn hỏi bọn tớ ăn gì, tớ ngay là lộc ăn đến mà."

Phương Thương bất lực : "Thế nhưng cũng cần kéo cả đám đến chứ."

Lớp trưởng chạy đến thở hổn hển, giơ tay hiệu bất lực: "Tớ bảo là cần hai giúp thôi, nhưng bọn nó chạy nhanh quá, còn mang cả tốc độ diễn tập phòng cháy chữa cháy nữa, tớ cũng tuyệt vọng lắm chứ."

Ôi, chắc quen với cái cảnh háo hức mỗi khi ăn uống thế .

"Đông thế , thôi là phát trực tiếp tại đây luôn , đỡ xách nặng, tay ."

Phương Quân mở cốp xe, Phương Thương tới lấy hộp : "Đừng chen, phát lượt từng cho..."

Lời còn dứt, bởi vì các bạn xếp thành bốn hàng sự hô hào của cán bộ văn thể mỹ .

Thôi, coi như .

Phương Thương mỗi một hộp bánh Định Thắng, một hộp đồ mặn, một hộp đồ nguội, ý định là để ăn cho , mỗi hộp đều lấp đầy, chứ theo kiểu bán bên ngoài.

Mỗi tận ba hộp, các bạn cầm hộp tay mà sắp đến nơi.

"Anh Thương Anh Thương, đối với bọn quá đấy."

 

Loading...