Chủ ch.ó và chú bảo vệ , chẳng gì.
Con ch.ó nhỏ hình như gây họa, vênh váo đó, vì đồ ngon quá, còn ăn thêm, bèn ngửi khắp phòng, chẳng thấy gì mới chịu.
Nó bẹp xuống sàn, đuôi vẫy vẫy, thư thái, mặt mày lộ vẻ " là cún cưng".
Chủ ch.ó suýt đau tim, con ch.ó ơi con chó, mày ăn trộm đồ quý của , còn hung hăng thế, mày sẽ đ.á.n.h đấy ?
"Chú ạ, ch.ó nhà cháu gây họa, cháu đổ vấy. Chú xem chú xử lý thế nào?"
Chú bảo vệ mặt lạnh, giơ tay: "Đơn giản, bồi thường cho một cái giống hệt là . tin chú nhận đó là gì, trừ phi chú fan quán A Quân, cũng Giai Thành."
"Vậy nếu cháu bảo thật thì ?"
"Câu hỏi, bánh Định Thắng bán từ khi nào, bán để gì?" chú bảo vệ đập đùi.
Chủ ch.ó thẳng lưng, vẻ mặt " am hiểu": "Cả thành phố Giai Thành ai chẳng , bán từ thứ Sáu tuần , để giảm áp lực cho học sinh lớp 12."
Chú bảo vệ liếc xéo, khẩy: "Tốt, đền bánh Định Thắng ."
Chủ ch.ó suýt : "Đền thứ khác cháu đền nổi, cái chịu . Quán A Quân bán nữa, thực đơn ngày mai là Mì Trạng Nguyên , mà nhà cháu thật sĩ tử. Hay chú đổi cách khác ."
Chủ ch.ó lôi con ch.ó , xối xả mắng nó như mắng đứa trẻ nghịch ngợm.
Ai bảo ch.ó chẳng gì, chủ mắng một hồi, nó ngoan ngoãn , đuôi vẫy nữa.
Cúi đầu, mặt nhăn nhó, thò chân nhẹ nhàng quẹt quẹt vạt áo chủ.
Bị gạt , nó ủ rũ đó, mặt xụ xuống, như chịu oan ức lớn, quẹt quẹt. Chủ ch.ó mặt nó tức đến bật .
"Mày gây họa, mày thực sự gây họa đó , giờ tao chẳng xử lý thế nào, mày còn ấm ức, mau xin chú bảo vệ ."
Con ch.ó ngước mắt chú, bỗng lên, hai chân chắp cúi lạy, như thật sự xin , chú bảo vệ bật .
Nụ ba giây, chú rên lên.
"Ôi, bánh Định Thắng của , mày ăn thê t.h.ả.m quá, trả bánh cho ."
Chủ chó:...
"Chú ạ, mai cháu dậy sớm xếp hàng lấy , mua một hộp đồ mặn ở quán A Quân tặng chú, đồ mặn mua , bánh thì . Tin cháu , cháu là fan kỳ cựu của quán A Quân, trong báo tin, cháu mới mai bán Mì Trạng Nguyên."
Chú bảo vệ xoa cằm, ngại.
Chuyện thường thế, nếu đối phương , thể cãi vã thành ẩu đả, kinh động công an.
Còn nếu đối phương nhận , thái độ , nhiệt tình đền bù, thì bản hại ngại, thấy như đang ăn vạ.
Thế nhưng nghĩ đến bánh Định Thắng, chú đau lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-405-toi-cung-la-nguoi-co-quan-he-roi.html.]
"Mai thật bán nữa?" chú bảo vệ buồn bã.
Chủ ch.ó rút điện thoại, lật tin nhắn đưa chú xem.
"Chú xem, đây là tối qua tụi cháu chat trong group. Nick tên 'Quán A Quân là nhà cháu' cũng là fan ruột, hễ món mới khuyến mãi, đều báo cho cháu ."
"Lần quán A Quân bán vịt Bắc Kinh giới hạn, cháu cũng nhờ tin mà mua ."
Chú bảo vệ xem group của đang ở group 15, mà group là group 2, chẳng nhận tin, liền thèm.
Làm fan lâu năm sướng thật, ăn gì cũng tin.
"Nick đó là ai, nhiều ?"
Chủ ch.ó lắc đầu: "Không rõ, nhưng bọn cháu chat riêng, lẽ là thấp bếp nhỏ. Trẻ con chẳng mặc áo giáp . Hồi mới cấp một, nổi tiếng , ngại group thật nên mặc áo giáp chơi."
Ngày quán A Quân thuê ai, ai tin nội bộ thì chỉ là nhà.
Thế nên mặc định đó là má của thấp bếp nhỏ.
Chú bảo vệ như thấy mạng lưới quan hệ của ở quán A Quân, liền : "Hay thêm WeChat , group tin gì, báo . Bánh thì thôi, con ch.ó cũng ăn, coi như... kết bạn."
Tim vẫn đau, chú bảo vệ ôm n.g.ự.c cố hết câu.
"Coi như kết bạn."
Chủ ch.ó cũng ngại: "Vậy chú, bạn cháu kết, mai mua đồ mặn sẽ mang sang cho chú."
Thế là cuộc khủng hoảng bánh Định Thắng qua.
Ra về, con ch.ó gây họa còn giơ chào chú bảo vệ, như dỗ dành.
Con ch.ó thật đáng yêu, nên chủ mới chăm chu đáo, trông cưng.
Hôm , bữa sĩ t.ử quán A Quân đúng là Mì Trạng Nguyên, chú bảo vệ tin mừng rơn.
Ha, từ giờ chú cũng là tin nội bộ quán A Quân .
Hiệu trưởng còn mối quan hệ , nghĩ thấy oách quá.
Còn chủ chó, sáng sớm đặc biệt mua đồ mặn tặng chú bảo vệ, ch.ó ăn bánh , thể bảo thôi thì thôi.
Nếu bồi thường, chẳng hóa kẻ thất tín?
Ngày thi càng cận, thực khách quán A Quân cũng căng thẳng, đến ăn dám to, sợ ảnh hưởng đến sĩ tử.
Ông nội Phương Thương vì lo cháu, cũng từ quê xa xôi bắt xe lên thành phố Giai Thành, đến quán A Quân, để chăm sóc cháu cho .