Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 41: Thế này có hợp lý không?

Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:53:06
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc đầu, ai nấy đều cắm cúi xì xụp ăn mì lạnh, khí trong quán tương đối yên ắng, chỉ tiếng xì xào của những đang xếp hàng, tiếng lũ bạn cùng lớp của Phương Thương đùa, tiếng gọi điện báo cáo phụ .

khi những vị khách đầu tiên ăn xong phần mì lạnh và bắt đầu nhao nhao đòi gọi thêm phần thứ hai, thì kể cả kẻ ngốc cũng món mì lạnh ngon đến mức nào. Nếu ngon, ai rảnh rỗi đòi ăn thêm chứ!

"Thế ! Đã thống nhất mỗi chỉ mua một phần thôi cơ mà. Tiểu đầu bếp nhỏ bé thế phục vụ xuể? Nhìn hàng dài đang đợi ngoài kìa, các ăn còn đòi ăn thêm, trong khi bọn đây còn miếng nào bụng!"

Trên đời , nhiều việc khi đụng đến quyền lợi bản , thường dễ dàng ngoài cuộc. một khi lợi ích của đe dọa, họ sẽ đấu tranh đến cùng.

" đấy! Bây giờ các gọi thêm thì xếp hàng từ đầu, định thế nào? Có chịu nhường để vòng xuống cuối hàng xếp hàng ? Hay tính chen ngang hả?"

"Không ! Đã mỗi một phần là mỗi một phần, bọn còn ăn đây !"

Mỗi khi vị khách nào đang ăn lên tiếng phàn nàn thèm, lập tức dòng xếp hàng chọc ngoáy . Mấy vị khách ăn xong đĩa mì lạnh tức ách, c.ắ.n răng nghiến lợi. Nếu đám chọc gậy bánh xe, họ mà lên tiếng nài nỉ thì ông chủ thương tình bán thêm cho một phần.

giờ cả đám đang xếp hàng đều đồng loạt phản đối, việc coi như bế tắc.

Những ăn mì lạnh thì mắng thầm đám đang xếp hàng là lũ ngốc. Cản trở họ mua thêm thì ích lợi gì cho đám đó chứ? Nếu họ thể mua thêm phần nữa, thì khi đến lượt đám , họ cũng quyền mua thêm phần nữa mà! Cái luật cấm gọi thêm món mang cho đám miếng thịt nào .

Còn dòng đang xếp hàng thì nghĩ, đám khách ăn mì lạnh đúng là chuyện đau lưng. Bản ăn , ăn thèm còn gọi thêm.

Mì lạnh hạn, xung quanh còn một bầy học sinh tiểu học đang chực chờ, ai dám chắc tất cả đều phần. Mất công xếp hàng nãy giờ, nhỡ về tay thì ! Dù ít dù nhiều, cầm chắc phần của !

Thấy thực khách hai bên lời qua tiếng chẳng ai nhường ai, Phương Quân và Ngô Hân đành im lặng giữ nguyên hiện trạng, tiếp tục mì lạnh theo quy định mỗi một phần.

……

Lúc , của Phùng Dương đến cửa quán nhậu A Quân để đón con, nhưng thấy hàng xếp hàng đông nghịt, cô tài nào lách nổi. Đành nhắn tin nhờ Ngô Hân gọi Phùng Dương tự ngoài.

Nhận tin nhắn, Ngô Hân lập tức hướng về phía đám học sinh lớn: "Phùng Dương ơi, cháu đến đón , đang đợi ngoài cửa kìa, cháu mau !"

Phùng Dương vì sợ về nhà ăn đòn nên mua mì lạnh xong chẳng dám ăn, gói gém mang về định dâng lên cho bố để mong thoát tội. Đới Thiên Vũ thấy quy định mỗi chỉ mua một phần liền nhanh trí dùng đồng hồ thông minh nhắn tin cho bố : "Tan bố qua đây tự mua nhé, đang giới hạn mỗi một suất thôi!"

Trời bắt đầu sập tối, ngoài của Phùng Dương, một phụ khác cũng lục tục đến đón con. Nhìn thấy dòng xếp hàng rồng rắn quán nhà bạn học của con , họ khỏi bất ngờ.

Ở Trung Quốc, hễ thấy một quán ăn nào đông khách, thường tâm lý tò mò ghé ăn thử. Phản ứng chung của thường là: Quán món gì ngon mà đông xếp hàng thế nhỉ, cũng ăn thử mới . Nếu quán ăn đó dính dáng đến những xung quanh họ, thì sự thôi thúc nếm thử càng mãnh liệt hơn.

Ví dụ như quán do đồng hương mở, quán do bạn bè quen chủ. Quán ăn của gia đình bạn cùng lớp với con cũng trong đó.

Vài phụ quen , tình cờ gặp mặt quán nhậu A Quân trong lúc chờ con, bèn thuận miệng trò chuyện.

"Nếu nay đón con, chắc cũng quán ăn nhà bạn nó buôn bán đắt khách thế ."

"Công nhận, đông thật, còn chẳng chen chân nổi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-41-the-nay-co-hop-ly-khong.html.]

" thấy nhiều mua mang về lắm, quán bán món gì ngon."

, con trai kìa. Cái thằng ranh con , tan học chạy tót chơi với bạn mà chẳng thèm báo một tiếng. Không nhờ tin nhắn trong nhóm lớp chắc cũng chẳng !"

Phùng Dương xách túi mì lạnh, đeo ba lô tưng tửng chạy chỗ . Chào đón bé là một cú vỗ bốp vai đau điếng, khiến nhóc nhăn nhó mặt mày.

"Mẹ ơi, ơi, con sai ! Con định gọi điện xin phép , nhưng bỏ quên đồng hồ thông minh ở nhà, con ạ!"

Phùng Dương " xe" nhận với tốc độ ánh sáng. Kinh nghiệm những trận đòn roi đây luyện cho nhóc bài học xương máu: Khi phạm , tuyệt đối cãi cố, nhận sai càng nhanh thì roi vọt càng giảm. Mẹ chuộng món "bạt tai" .

"Mẹ ơi ơi, xem con mua gì cho , mì lạnh đấy! Con thề với , đồ ăn do Phương Thương cực kỳ ngon. Thằng Trần Hùng ăn xong còn hẳn một bài văn chọn vòng sơ khảo cuộc thi văn học sinh thành phố đấy, siêu phàm luôn!"

Mẹ Phùng Dương thấy thành tích "khủng" kèm món ăn, lập tức tò mò: "Có chuyện đó nữa ? Bài văn gì thế, kể xem nào."

Mối tình mẫu t.ử thiêng liêng rạn nứt vì cú "bạt tai" nhanh chóng hàn gắn nhờ tài kể chuyện giật gân của Phùng Dương. Về đến nhà, câu chuyện cũng kể trọn vẹn đầu đuôi. Mẹ Phùng xong vẫn còn thòm thèm. Chà chà, cuộc sống của đám học sinh tiểu học thời nay cũng muôn màu muôn vẻ phết đấy chứ.

"Món mì lạnh ngon đến thế thật ?"

Về đến nhà, Phùng túi mì lạnh mà Phùng Dương mang về với ánh mắt tràn trề kỳ vọng. Dù chỉ bọc trong hai lớp túi nilon trông khá tuềnh toàng.

"Con ăn , mua xong là gói đem về luôn. Mẹ mau nếm thử ."

Phùng Dương mở túi . Một mùi thơm phức của dầu ớt và nước sốt mè từ đĩa mì lạnh tỏa ngào ngạt. Suốt đoạn đường về, Phùng Dương lúc thì vung vẩy, lúc thì nắn nắn cái túi, vô tình các loại gia vị trộn đều .

Hai con cầm đũa lên gắp thử. Miếng mì lạnh chạm lưỡi, cả hai trân trân, đôi mắt trợn tròn lên vì kinh ngạc, dám tin vị giác của .

Vãi chưởng!

Đây là mì lạnh ! Vậy giờ bọn họ ăn cái gì? Cái kết cấu dai ngon !

Chỉ một miếng mì lạnh trôi xuống bụng, hai con vốn đang yêu thương thắm thiết bỗng chốc im thít, bắt đầu "chiến dịch" càn quét đĩa mì lạnh với tốc độ tên bắn. Một suất mì lạnh một ăn còn bõ dính răng, huống hồ là hai chia . nào con nấy. Lúc tranh ăn thì chẳng chuyện "kính nhường " gì sất. Ai cũng sợ đối phương ăn nhiều hơn . Miếng trong miệng còn nuốt trôi, đũa chực gắp miếng tiếp theo.

Cuối cùng, Phùng bàng hoàng nhận tranh ăn thằng con trai!?

Thế hợp lý ?

……

Ở một diễn biến khác, ông Vương - đang kiên nhẫn xếp hàng - mãi đến khi mua một phần mì lạnh mới đến quy định giới hạn lượng. Vừa xách túi mì lạnh khỏi quán nhậu A Quân, ông lập tức thông báo tình hình nhóm chat gia đình, giục giã ai ăn thì nhanh chóng xếp hàng tự mua.

Người dân nước một tật : hễ thấy ở đông vui, tấp nập là y như rằng bu xúm . Cứ thấy món nào nhiều giành mua là kiểu gì món đó cũng đưa diện "giới hạn lượng". Mua trứng gà ở siêu thị cũng thế, mỗi chỉ một vỉ. Giờ ăn món lạnh cũng giới hạn luôn. Ai bảo đến đông quá chi!

Đọc tin nhắn của bố chồng, Phương Dao Dao sực nhớ đến bạn học chung đại học từng hỏi thăm địa chỉ quán món lạnh. Đợt nhờ kiểm định giúp món ăn, kết quả nhanh như chớp, món nợ ân tình vẫn trả xong. Biết bạn cũng đang ghiền món lạnh , cô bèn nhanh chóng nhắn tin báo tin vui.

 

Loading...