Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 42: Từ giờ không bao giờ đu trend bậy bạ nữa!

Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:53:07
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhận tin nhắn, hai mắt Hứa Học sáng rực lên. Kể từ nếm thử món lạnh Phương Dao Dao mang tới, và Tiểu Bàn - bạn đồng nghiệp - chính thức gia nhập hội fan cuồng của quán nhậu . Nhờ đó, mới thấu hiểu ngọn ngành lý do Phương Dao Dao nằng nặc đòi mang thức ăn kiểm định vệ sinh an thực phẩm.

Đâu họ đa nghi nghĩ cho khác, mà thực trạng an thực phẩm hiện nay quả thực đáng báo động. Cảm giác như ăn gì cũng rước họa . Món lạnh ngon đỉnh cao thế , quả thực hiếm khó tìm. Nghi ngờ bỏ thêm chất gây nghiện cũng là chuyện dễ hiểu.

giờ đây, chính tay kiểm tra thành phần của món lạnh đó. Hoàn tinh khiết, một chất phụ gia độc hại nào, vô cùng an . Vậy thì còn chần chừ gì nữa? Ăn thôi! Một món ăn cực phẩm như , bỏ qua một miếng là tổn thất to lớn. Lúc đó còn hối hận vì chia phần cho Tiểu Bàn nữa cơ mà.

khi Hứa Học sang hỏi Phương Dao Dao địa chỉ mua món lạnh thì tin dữ ập đến dồn dập. Đầu tiên là tin đầu bếp học, quán nghỉ bán món lạnh. Tiếp đó, bàng hoàng nhận vị đầu bếp tài ba chỉ là một học sinh tiểu học! Từ thứ Hai đến thứ Sáu, bé bận rộn với sách vở, bài tập ngập đầu, lấy thời gian mà bếp.

Hứa Học như rơi từ mây xuống đất. Anh cứ liên tục gặng hỏi hỏi : "Cậu chắc chắn món do học sinh tiểu học ?" Quả là "cao nhân tất hữu ẩn". Mới tí tuổi đầu mà tay nghề điêu luyện thế , lớn lên thì còn xuất chúng đến nhường nào. Anh chỉ còn năn nỉ Phương Dao Dao, hễ bếp là báo tin cho ngay để phi trâu tới mua.

Phương Dao Dao là giữ chữ tín. Vừa thấy tin nhắn của bố chồng trong nhóm chat gia đình, cô liền báo ngay cho Hứa Học, cẩn thận đính kèm cả định vị của quán nhậu A Quân. Thật là một bạn tuyệt vời!

Hứa Học lập tức thu xếp đồ đạc chuẩn tan . Giờ tan tầm của công ty họ thường là 6 rưỡi tối. vì về sớm cũng chẳng việc gì , cứ lỳ ở công ty câu giờ kiếm thêm chút tiền tăng ca, ăn cơm hộp miễn phí, thoải mái lướt điện thoại, chơi game, sướng thế còn gì! Thế nên bình thường chẳng ai vội vàng về sớm chi.

Hôm nay thấy Hứa Học hối hả thu dọn hành trang, Tiểu Bàn đang cắm cúi chơi game cũng ngẩng đầu lên thắc mắc: "Có việc gì gấp ? Sao nay về sớm thế?"

"Ừ, hôm nay quán nhậu bán đồ ăn lạnh."

Chỉ một câu ngắn gọn, Tiểu Bàn chẳng chẳng rằng, thẳng tay bấm nút tắt nguồn máy tính. Anh vơ vội điện thoại, chìa khóa xe, thao tác còn thần tốc hơn cả Hứa Học. "Đi thôi!"

Hứa Học: "..." Nếu mà là đồng đội của trong ván game , chắc chắn sẽ truy tìm IP để "xử " .

……

Sau một tuần mòn mỏi ngóng trông, cuối cùng ngày thứ Sáu cũng đến, mang theo cơ hội thưởng thức tài nghệ nấu nướng của Phương Thương. Vài vị khách quen nếm thử miếng mì lạnh cảm động đến rớt nước mắt.

"Nếu bố tiểu đầu bếp mặt ở đây, thật khuyên nhóc đừng phí hoài tuổi thanh xuân cho cái sự nghiệp học hành nữa. Tay nghề nấu nướng thế thì lo gì c.h.ế.t đói? Chẳng cần bằng cấp, cứ đường mở một cái sạp hàng thôi là tiền như nước ."

"Nói thì , nhưng cháu nó còn nhỏ, đừng xúi dại. Nhỡ cháu nó lọt tai, bỏ học ở nhà xào nấu thật thì ông bà chủ tức hộc m.á.u đóng cửa quán mất."

Là hàng xóm láng giềng, chứng kiến quán nhậu A Quân tồn tại suốt mười mấy năm, họ lạ gì cái cảnh Phương Thương hồi bé lóc ỉ ôi, bố cho ăn đòn lôi xềnh xệch đến trường. Ở Trung Quốc, bố luôn quan niệm tuổi nào việc nấy. Dù con cái tài năng nấu nướng xuất chúng đến thì việc bỏ học ở nhà đầu bếp là chuyện thể chấp nhận .

Nếu thật sự xảy chuyện đó, tin đồn lan xa, bố sẽ bêu rếu là nhẫn tâm, ác độc, bóc lột sức lao động của trẻ em. Vì thế, những hàng xóm láng giềng, dù thèm thuồng món lạnh đến mấy, cũng chẳng ai dám thốt những lời xúi giục dại dột .

"Hehe, chỉ đùa thôi, bắt trend cho vui mà." Người đàn ông buột miệng đùa ngờ phản ứng gay gắt như , hổ đến mức chỉ đào một cái hố để chui xuống.

Từ giờ xin thề bao giờ đu trend bậy bạ nữa!

……

Đám học sinh trong lớp từng đứa một xách những bịch mì lạnh về, Phương Thương bận rộn ngơi tay nhưng vẫn cố gắng nở nụ , vẫy tay chào tạm biệt. Mục tiêu của hôm nay coi như thành. Thấy quán nhà Phương Thương đông nghẹt, ai nấy đều ý chọn cách mua mang về vì cố chen chúc tìm chỗ . Căn bản là cũng chẳng còn một chỗ trống nào.

Khi tụi nhỏ lũ lượt về đến nhà, cô giáo Vương cũng liên tục nhận tin nhắn báo bình an từ các phụ . Lúc cô mới thở phào nhẹ nhõm, chuẩn tận hưởng ngày cuối tuần thảnh thơi. Chỉ cần một đứa lạc thôi là đêm nay cô xác định khỏi ngủ. Nghề giáo viên luôn kèm với trách nhiệm nặng nề hơn hẳn so với những ngành nghề khác.

Nằm thao thức giường, cô giáo Vương chợt dấy lên sự tò mò mãnh liệt về tài nấu nướng của Phương Thương. Bài văn xuất sắc của Trần Hùng khắc sâu ấn tượng trong cô, và sự kiện ngày hôm nay càng ấn tượng đó thêm phần sâu sắc.

Hai ngày cuối tuần rảnh rỗi, nên ghé qua quán nhà Phương Thương ăn thử một bữa nhỉ? với tư cách là giáo viên chủ nhiệm, phụ liệu hiểu lầm là cô đến thăm nhà ? Thế thì phiền phức lắm!

Vò đầu bứt tai mãi, bỗng một tia sáng xẹt qua đầu cô. À há! Giao đồ ăn tận nơi! Cả cô như giải tỏa, bao nhiêu căng thẳng tan biến hết. là tự khó . Cứ mải nghĩ cách đến quán ăn với tư cách thực khách mà quên mất sự tồn tại của dịch vụ đặt đồ ăn trực tuyến.

Tại quán nhậu A Quân, gia đình Phương Thương cùng hai cô phụ việc bận rộn đến tận hơn 10 giờ đêm mới rục rịch đóng cửa dọn dẹp. Ai nấy đều mệt lử, dài mấy chiếc ghế trong quán.

Ngô Hân lên tiếng: "Trong bếp còn phần mì lạnh mà thằng bé Thương dặn chừa đấy. Muộn , dọn dẹp vệ sinh xong thì cầm theo về bữa ăn khuya nhé."

Mọi việc trong bếp từ chợ, nấu nướng đều do Phương Quân phụ trách, Ngô Hân nhúng tay . Ngược , những việc ngoài sảnh như thu ngân, đón khách, sắp xếp nhân sự đều do một tay Ngô Hân quán xuyến, Phương Quân cũng can thiệp. Vợ chồng phân công công việc rõ ràng, giẫm chân lên , nhờ mà gia đình êm ấm, họa hoằn lắm mới tiếng cãi vã.

Phương Thương gật gù, hiệu thứ chuẩn sẵn sàng trong bếp. Quần quật từ lúc học về đến tận 9 giờ tối, cũng oải lắm . điểm kinh nghiệm tăng vọt chuỗi ngày dài giậm chân tại chỗ, thấy công sức bỏ xứng đáng. Không tay nghề lên một tầm cao mới mà lượng điểm kinh nghiệm thu tối nay nhiều hơn hẳn so với hồi mới bắt đầu. Sự thật đúng như dự đoán , đành chờ đến ngày mai kiểm chứng .

"Bố , con lên phòng tắm rửa ngủ đây."

Chuyện quét dọn quán xá cần nhúng tay , bố cũng gật đầu giục mau nghỉ.

"Ngủ sớm con, đừng thức khuya như thế, trẻ con thức khuya là cao !" Phương Quân giở bài dọa nạt con nít như hồi còn nhỏ xíu.

Phương Thương: "..."

"Sao hôm nay nhiều khách bảo là đến từ Douyin thế bố? Bố chuyện gì ?" Phương Thương nheo mắt, dò xét bố.

Đang định lên mặt bố, Phương Quân bỗng xẹp lép như bóng xì . Ông ấp úng, chống chế rằng chuyện của lớn trẻ con đừng bận tâm, giục con mau ngủ.

Phương Thương cũng chẳng gặng hỏi thêm. Việc quan trọng bây giờ là lên phòng lên danh sách nguyên liệu cho ngày mai. Còn việc mua lượng bao nhiêu thì cứ để bố tự liệu.

Về đến phòng, Phương Thương chợt nảy một ý, vớ lấy chiếc máy tính bảng, tải ứng dụng Douyin về, gõ từ khóa "Quán nhậu A Quân" để xem tìm tài khoản của bố . Và bùm! Đập ngay mắt là bức ảnh chình ình của chính .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-42-tu-gio-khong-bao-gio-du-trend-bay-ba-nua.html.]

Phương Thương nhăn mặt đoạn clip cảnh đang hì hục thái rau. Bị trọn vẹn thế , nhỡ quen nào lướt thấy thì ngại c.h.ế.t ! Mà bố cái kiểu gì thế ! Góc máy "dìm hàng" tàn nhẫn, khiến trông lùn một mẩu!

Dù mới mười tuổi nhưng cũng cao 1m54 cơ mà, khám sức khỏe nào cũng vượt mức trung bình của bạn bè cùng trang lứa. Với đà phát triển và chế độ dinh dưỡng đầy đủ như hiện tại, tương lai bét nhất cũng cao 1m80, 1m83, vọt lên 1m85 cũng nên. Mục tiêu của Phương Thương là chăm chỉ tập tành để cán mốc 1m88, sở hữu vóc dáng siêu mẫu vạn mê.

Cậu thừa tương lai kiểu gì cũng sẽ nổi tiếng. Mấy cái video, hình ảnh "dìm hàng" đào thì đúng là vết nhơ muôn đời gột sạch! Bố cái thể loại gì thế !

Lướt xuống phần bình luận, Phương Thương thấy hầu hết đều là những lời nhắn gửi từ fan hâm mộ - những thực khách từng thưởng thức tay nghề của , đôi mắt chợt sáng ngời.

"Ông chủ ơi, yêu cầu gì cao siêu, chỉ xin ông chăm sóc cho con trai cưng. Rảnh rỗi thì cứ để cháu nó trổ tài nấu nướng nhiều , ông hiểu ý chứ!"

"Tâm trạng tồi tệ quá! Sao nay thứ Sáu mà quán bán mì lạnh thủ công thế ! Chẳng ai báo một tiếng, lúc tới thì hết sạch sành sanh!"

"Hehe, mua . Nhà gần đúng là lợi thế, ngon bá cháy luôn."

"Thật ngờ một học sinh nhỏ tuổi tay nghề đỉnh cao đến . từng nếm thử thức ăn do ông chủ nấu , chung là tạm . tay nghề của con trai thì vượt xa mong đợi. Không ông chủ cất công mời thầy giỏi về dạy cháu nó sinh tố chất thiên bẩm."

Đọc đến bình luận , Phương Thương tò mò bấm phần trả lời.

"Nhà ngay gần quán A Quân . Cậu chủ nhỏ ngày nào cũng học, cuối tuần mới quán phụ giúp, thời gian mà tầm sư học đạo. Chắc chắn là do thiên phú ."

"Anh họ của dì bảo chủ nhỏ đúng là thần đồng ẩm thực, đầu tiên xào nấu mà ngon xuất sắc!"

"Ủa? Sao đồn khác nhỉ? Nghe đầu tiên chủ nhỏ bếp, thức ăn dở tệ, khách ăn mà thét. Sau nhóc thực hành nhiều, tay nghề mới ngày một nâng cao."

"Hả? Chuyện là thế : Lần đầu nhóc nấu món ngon đến mức khách ăn xong cảm động rớt nước mắt. Sau đó, vị khách đó rủ rê cả công ty tới ủng hộ. Từ đấy về , hễ nhóc bếp là khách mặt."

"..."

Đọc xong chuỗi bình luận, Phương Thương cạn lời. Thời buổi cư dân mạng tinh thông chuyện thiên hạ thật đấy! Ngay cả cái chuyện hồi xửa hồi xưa lúc mới tập tành bếp cũng phanh phui ? Dù rằng mấy lời đồn thổi chút sai lệch so với thực tế, nhưng chung quy cũng đến nỗi c.h.é.m gió . lửa khói.

Lướt một hồi, Phương Thương vô tình xem đoạn clip đầu tiên bố đăng tải. Khác với những clip là fan hâm mộ bình luận khen ngợi món ăn, đoạn clip đầu tiên thu hút sự chú ý vì nội dung "châm ngòi" của bố . Cụ thể là bố lên mạng xin cao kiến để đối phó với việc con trai mê nấu ăn hơn mê học.

... Phương Thương tìm kẻ đầu sỏ khiến cấm túc khỏi căn bếp các ngày trong tuần. Chà chà, cái bình luận hiến kế "Bắt nó xong bài tập mới cho nấu ăn" nhận lượt thích cao hơn cả video gốc cơ đấy!

Phương Thương hậm hực định gõ vài dòng "tổng sỉ vả" tên cư dân mạng "nhiều chuyện" . khi kéo xuống xem phần trả lời, đập mắt là hàng loạt bình luận "ném đá", c.h.ử.i bới thương tiếc từ những thực khách "cắt cơm". Cậu đành ngậm ngùi rút lui.

Sức mạnh của cộng đồng mạng thật đáng sợ. Nghĩ nghĩ , cũng thấy tội nghiệp cho đó.

Xem xong video, Phương Thương cũng thấm mệt. Hiếm hoi một ngày vùi đầu gian hệ thống để luyện tay nghề, mà cứ thế chìm sâu giấc ngủ. Một giấc ngủ mộng mị đến tận sáng hôm . Để xốc tinh thần, Phương Thương hệ thống "múa chảo" vài tiếng đồng hồ mới sảng khoái thức dậy.

Bố đều thức dậy và đang nghỉ ngơi lầu. Thấy Phương Thương thức dậy, họ chỉ tay về phía chiếc bàn ăn và : "Con dậy ? Bữa sáng ở bàn kìa. Bố con chạy mua bánh hẹ chiên ở quán cũ trong thành phố đấy, món khoái khẩu của con mà."

Quán bánh hẹ chiên đó lúc nào cũng đông khách nườm nượp, đến trễ tám giờ là xác định hết nhẵn, ăn thì chịu khó dậy sớm.

"Cảm ơn bố nhiều nha!" Phương Thương nhớ hương vị thơm ngon của món bánh hẹ chiên, vội vàng vệ sinh cá nhân chạy nhanh bàn ăn.

Chiếc bánh hẹ hình vuông vắn, chiên vàng ươm, tỏa màu sắc vô cùng bắt mắt. Lúc bánh còn quá nóng, chắc là hâm bằng nồi chiên dầu nên cầm vẫn cảm nhận độ ấm nóng và vỏ bánh giòn rụm.

Cắn một miếng, cảm giác giòn tan bên ngoài, mềm mại bên trong lập tức lan tỏa. Mùi hẹ thơm lừng xộc thẳng mũi. Phần nhân bên trong chỉ hẹ tươi mọng nước mà còn trứng rán thái nhỏ và miến dong cắt vụn, tất cả quyện tạo nên một hương vị tuyệt đỉnh. Hẹ vốn mùi đặc trưng mạnh, vị tươi ngọt xen lẫn chút hăng hăng cay cay, kết hợp cùng lớp vỏ bánh chiên giòn rụm, khiến cứ c.ắ.n thêm miếng nữa, ăn mãi chán.

Từ lúc bắt đầu học nấu ăn, Phương Thương mắc cái bệnh nghề nghiệp là hễ nếm thử món gì cũng tự động phân tích xem trong đó gia vị gì, quy trình chế biến .

Bây giờ cũng ngoại lệ.

"Món bánh hẹ chiên cách cũng gì phức tạp, nhưng khâu nêm nếm gia vị thì xuất sắc. Hẹ tươi non, chiên xong vẫn giữ độ ẩm, ăn khô, vị thanh. Trứng rán xào bằng mỡ lợn mang hương vị béo ngậy đặc trưng của thịt, cực kỳ hấp dẫn. Về phần miến, màu sắc thì đoán chừng trộn qua với xì dầu và bột ớt , gia vị thấm đều, ngon. Tổng thể kết cấu đa dạng, ngon bá cháy!"

Nhìn con trai ăn say sưa bình phẩm như một chuyên gia ẩm thực thực thụ, vợ chồng Phương Quân giấu nổi nụ tự hào. Đứa trẻ quả thực trời phú cho năng khiếu nấu nướng. Họ lãng phí tài năng của con, định bàn xem nên cho con bái sư học đạo . Ngày thường bận học thì thôi, cuối tuần tranh thủ học thêm chút đỉnh cũng . Có năng khiếu thì tìm thầy giỏi rèn giũa mới nên !

Phương Quân lên tiếng bày tỏ dự định của . Nghe , Ngô Hân ngạc nhiên chồng: "Tay nghề của bố chẳng là 'đỉnh của chóp' ? Cả cái vùng ai mà chả khen nức nở. Bố đầu bếp nấu cỗ mấy chục năm nay, đến giờ trong làng đám tiệc gì vẫn cứ nằng nặc đòi bố bếp đấy thôi!"

Trời ạ, nếu để ông nội hai vợ chồng định gửi cháu trai học nghề chỗ khác, trừ phi là học từ một vị sư phụ danh tiếng lẫy lừng, bằng thì cứ xác định là c.h.ử.i cho vuốt mặt kịp.

Phương Quân ngập ngừng: "Bố già , sức khỏe yếu, e là đủ sức để cầm tay chỉ việc, truyền nghề cho thằng Thương."

Phương Thương bố đang thảo luận sôi nổi mà thấy buồn . Ơ kìa, hai đang hỏi ý kiến con ? Sao tự nhiên biến thành màn tranh luận nội bộ thế ? Cậu hệ thống hỗ trợ tận răng , cần gì tầm sư học đạo ở nữa! Với cái hack game hiện tại, đến việc nấu thạo tất cả các món, nhưng với một vài món tủ, thử hỏi đời mấy ai đủ trình độ để thầy của ?

Tương lai, khi kỹ năng nấu nướng thăng hạng, điểm kinh nghiệm tích lũy nhiều thêm, sẽ còn thành thạo vô món ăn khác. Lỡ mà bái sư thật, sơ suất để lộ bí mật thì phiền phức lắm.

Phương Thương nhanh chóng cắt ngang cuộc tranh luận của bố , thẳng thừng từ chối: "Thôi thôi, con xin kiếu! Nhiệm vụ chính của con bây giờ là học hành. Dòng họ nhà bao đời nay ai đỗ đại học , con quyết tâm giật cái bằng đại học về rạng danh tổ tông chứ. Chuyện bếp núc chỉ là niềm đam mê nhỏ bé, lúc nào rảnh rỗi xào nấu vài món để giải trí, thư giãn đầu óc thôi."

Nghe xong lời tuyên bố hùng hồn của con trai, Phương Quân chẳng thấy vui vẻ gì, ngược còn thấy ngứa ngáy tay chân. Một cảm giác vung tay đ.á.n.h đòn trào dâng khó tả. Muốn mắng vài câu cho hả giận nhưng chẳng tìm lý do gì để bắt bẻ, bực tức đến mức nghiến răng ken két.

Ngô Hân cũng há hốc mồm câu trả lời chuẩn cần chỉnh của con trai. Cô thực sự cạn lời. Những lời chính xác, đúng với mong ước của vợ chồng cô là nhà một sinh viên đại học. xong, trong lòng cô cảm thấy sai sai, khó chịu một cách kỳ lạ!

 

Loading...