Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 433: Tôi là anh họ... họ... của nó

Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:05:21
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quán A Quân ngày nào cũng đông khách, nhưng Ngô Hân chú trọng tiểu tiết.

Ai sinh nhật thắp nến, bà bật nhạc mừng sinh nhật; ai hẹn hò, bà bật nhạc ngọt ngào.

Hôm nay tiệc Mãn Hán, nhạc cổ điển.

Tiếng tơ trúc du dương, cổ kính, khúc nhạc trầm ấm. Căn phòng ồn ào vì ăn uống bỗng lắng xuống.

Nhạc như phép, khiến tự nhiên nhã nhặn, chuyện lịch sự. Mấy bàn em định uống say chơi trò đoán đố cũng bỏ ý định.

Nhân viên bưng món dùng xe đẩy mà bằng mười hai , mỗi bưng khay, món đầu là đậu hũ hạnh nhân.

Món tráng miệng đặt lên bàn tiệc, thực khách xung quanh kìm nổi tò mò, ngó cổ .

Đậu hũ hạnh nhân trắng ngà bán trong suốt, như một khối ngọc bích mài giũa.

trong nước đường trong vắt, ánh đèn trần soi xuống, phản chiếu thứ ánh sáng óng ánh, mịn màng tì vết, thể tưởng tượng cảm giác mềm mại trơn trượt khi miệng.

Màu hổ phách của hoa quế và lá bạc hà tô điểm, nhã nhặn mà đầy chất thơ, chỉ cũng thấy lòng bình an, chờ đợi nôn nóng cũng dịu .

"Đây là điểm tâm Mãn Hán đấy , trông cũng thường, chẳng qua là đậu hũ hạnh nhân thôi, thèm."

Anh đậu hũ hạnh nhân mắt sắp lọt chén mà vẫn cứng miệng, nhưng nếu chảy nước miếng thì còn thuyết phục.

Bạn cạnh định châm chọc, chợt .

"Ừ, chẳng thích ăn ngọt, đậu hũ hạnh nhân ăn cũng chẳng ."

", ăn thì thôi, ăn món của ."

Anh vẫn , bạn kéo mấy cái nhúc nhích.

Bạn đen mặt, miệng bảo ăn nhưng thể thành thật, đừng mất mặt thế.

Người khác cũng ngại, im lặng về.

Chỉ một bé mười lăm thành thật: "Con ăn, đồ thấp bếp ai chẳng . Mấy chú dối, ăn nho bảo nho chua... Ục..."

Chưa hết bịt miệng kéo về.

Con ơi, đừng chọc mấy thèm chảy nước miếng mà vẫn bảo thèm, sẽ ăn đòn, điều chút.

Món tiếp theo, canh đậu phụ văn tư cũng bưng lên.

Đen trắng hài hòa, đậu phụ như sợi tóc, rau củ thái đều, lẫn , như một bức tranh thủy mặc tài hoa.

Mấy thở phào.

"May may, món ăn , ghen tị nữa."

"Phải, mười tám món, chỉ ghen tị mười bảy, haha."

"Thế ăn thì ?" Người bên cạnh hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-433-toi-la-anh-ho-ho-cua-no.html.]

"Thì thèm tiếp , ghen tị mười tám, haha."

Cả đám bỏ cơm , bàn luận về hai món, chẳng ngại vì tò mò thèm thuồng món của khác.

Ai cũng hòa đồng, chẳng thấy ngại.

Bố Minh là chủ nhà, kêu khai tiệc, cũng ăn, chỉ thích thú ánh mắt thèm thuồng xung quanh.

Trước đây bốc thăm chỉ ba năm khoe, lắm thì bảy tám, giờ mười hai bàn đều là ngôi sáng, ai cũng tự hào, thẳng như đón nhận sự ngưỡng mộ.

Ông cụ biểu diễn đập đá suốt, tay vuốt chòm râu.

May mà hôm qua đến, mừng tiền , mới kêu gọi tiệc mười tám món.

Quả nhiên, gừng càng già càng cay, ông tài thật.

lúc Ngô Dũng bước quán.

Lúc đầu còn ngại, nhưng món lên, sắp khai tiệc, đến muộn thiếu món thì uổng.

Cậu c.ắ.n răng bước , thẳng đến khu tiệc.

Nhìn quanh, thấy bàn góc chín lớn và một trẻ con, thêm ghế đủ. Cậu xin ghế quầy, mang sang .

Bàn họ bố Minh, thường lui tới, thấy Ngô Dũng liền đon đả mời, giúp dọn chỗ.

Rồi mời thuốc, rót .

"Xin chào, quý danh?"

Họ hàng xa tận mấy đời mấy nhà, bố Minh chẳng , họ.

Ngô Dũng ho nhẹ: " họ họ... họ của Minh Nghị, họ hàng xa, gặp, hôm nay đến, phiền các chứ?"

"Không phiền, đến dự tiệc Minh Nghị là vui ."

"Vậy ."

Ngô Dũng dám đến gần chủ nhà, lấy hai xấp tiền buộc gọn đưa họ bố Minh.

" đến muộn, tiền mừng đưa ai, đến sớm, phiền giúp đưa tới quầy ghi sổ?"

Hai xấp hai vạn, chắc rút từ ngân hàng để mừng.

Xem ông họ xa với nhà Minh Nghị lắm, thì mừng lớn thế.

Anh họ bố Minh mừng nghìn hai.

Anh do dự nhận: "Cũng . Họ tên ?"

"Ngô Dũng."

 

Loading...