Anh họ bố Minh cầm hai vạn đến ông ngoại Minh Nghị, đưa nhờ giữ, dặn ghi tên Ngô Dũng sổ.
Ông ngoại gật đầu, tìm sổ, trịnh trọng ghi tên. Hai vạn đấy, là họ hàng bên nào, ghi rõ.
Hai món nguội cũng lên, tận hưởng ánh mắt ngưỡng mộ xong, bố Minh dậy: "Cảm ơn , dài dòng, mời ăn cơm, khai tiệc."
Nghe khai tiệc, họ hàng cầm đũa.
Tuy là dân ăn uống nhưng họ nghiên cứu kỹ thực đơn.
Nhớ rằng tiệc Mãn Hán uống , ăn tráng miệng mới ăn món khác.
Đã uống , thìa ai cũng hướng đến đậu hũ hạnh nhân trắng mịn.
Múc một miếng, đậu hũ rung rinh thìa, như trượt .
Đưa lên mũi, mùi hạnh nhân dịu dàng bay , chút vị đắng nhẹ thoảng, là đặc trưng.
Hít mạnh, như dạo bước trong rừng hạnh mưa, hương thực vật bao trùm.
Mùi hoa quế hòa cùng hạnh nhân, hương thoang thoảng, khiến nôn nóng thêm kiên nhẫn thưởng thức.
Đưa miệng, cần nhai, lưỡi ép nhẹ, nó tan ngay, mềm mại hơn bánh flan kem.
Như mây sương ngưng tụ, như ngọc tan chảy, mát lạnh trượt qua cổ họng, xuống dày.
Vị thì tuyệt, đầu là hạnh nhân thơm lan tỏa, ngọt thanh ngầm chút đắng.
hề khó chịu, ngược càng nổi bật mùi hạnh nhân.
Nhấm nháp, thoảng mùi sữa béo, mượt mà hơn.
Khi đậu hũ trôi xuống cổ, hề ngấy, vị đắng nhạt xua ngọt, còn hương hạnh nhân và hoa quế.
Cảm giác thanh mát đưa vị giác trạng thái sẵn sàng cho các món kế.
Một miếng đậu hũ xong, ai cũng mê mẩn.
"Đây là sức mạnh Mãn Hán , chỉ tráng miệng mà mê hoặc."
" tưởng hạnh nhân đắng như khổ qua, ai ngờ món đắng mà ngon thế."
"Mềm mượt, nhất là lúc nuốt, như tự động xuống bụng."
Người mê mẩn, kẻ nhân lúc bàn luận nhanh tay gắp món khác.
Đã ngon thế, còn tán gẫu gì, ăn cho .
Ăn, ăn, ăn hết!
Ngô Dũng ăn nhanh nhất, mất mặt tới xin , ăn hồi hộp sợ phát hiện, suốt buổi cúi đầu. Mọi chuyện ăn, bàn luận ăn, cụng ly vẫn ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-434-toi-ngo-roi.html.]
Chỉ cần ngẩng mặt, kẻ vô hình, sẽ phát hiện là kẻ ăn ké.
Canh đậu phụ văn tư thanh tao như bài thơ trong bát, bức họa trong canh, món chỉ ngon mà còn tràn đầy nghệ thuật.
Muốn chụp, thôi, lỡ phát hiện thì ngại, cứ ăn tiếp.
Chân giò pha lê và ngon, khoe bạn, thôi, khoe bạn bằng ăn, ăn xong mới là ngôi , vì ăn ké, tài thật.
Cậu chụp, nhưng khác chụp lia lịa.
Mấy cụ trẻ hơn còn cố nhịn thèm để chụp đăng bạn bè.
Một thanh niên ngoài hai mươi đang ăn đồ nguội, bỗng thấy đối diện cô gái mãi.
Anh ngẩng lên, cô gái xinh, mắt chạm mắt, cô cúi mặt ngại.
Anh cũng ngại, ăn chậm .
Ngẩng lên, cô vẫn , cúi ăn chậm rãi.
Mẹ thấy con ăn thanh lịch, ngạc nhiên.
"Con, ngày thường con ăn như lâu lắm ăn, hôm nay thướt tha thế?"
"Mẹ, con ăn nhanh tí thôi, như ."
Anh đỏ mặt cãi.
Ngẩng , cô vẫn , cúi.
"Nhanh tí , thôi văn hoa, thấy con như cuồng phong tàn mây hợp."
Anh huých .
"Mẹ, để con giữ thể diện chút, đối diện cô gái suốt, con để ấn tượng ."
"Cô gái?" Mẹ ngẩng , quả nhiên cô gái con chăm chú, bật , vạch trần.
"Con tưởng cô thích con ? Dù thấy con cũng , nhưng con đủ xuất sắc để yêu từ cái đầu tiên, ít nhất về ngoại hình."
Anh mất nụ .
"Mẹ, thế ?"
"Có, là thế, để con tỉnh ngộ, nhắc con: cô thức ăn đũa, thịt trong miệng con. Con ngộ ?"
Anh ôm trán thở dài, mơ mộng , mơ tí cũng tội.
"Mẹ, con ngộ , con tu ?"