Cậu của Từ Nguyên Hành đang uống nước giải khát, năm cọc tiền xếp ngay ngắn bàn, tưởng như mơ.
Dù hôm nay ăn tiệc Mãn Hán nên họ hàng mừng nhiều, ba năm nghìn đều . Anh là , thiếu tiền, mừng tới hai vạn. ngờ mừng nhiều hơn cả ruột.
Đây là ai , nhà cháu họ hàng giàu thế ?
"Anh là?"
Cậu cầm tiền lên, thấy tiền nguyên cọc xé, chắc mới rút từ ngân hàng .
" tên... Ngô Dũng, ghi tên Ngô Dũng là ."
Người đàn ông mặc áo khoác lấy khăn giấy lau mồ hôi, rõ ràng mặc thế nóng chịu nổi, nhưng vẫn cố, quyết cởi.
Tay cầm bút của khựng một chút, đừng tưởng lúc tên do dự.
Anh đưa một điếu t.h.u.ố.c cho khách, chỉ bàn trong.
"Anh đến muộn, trong cùng còn một bàn dự phòng, thể đó."
"Được, cảm ơn."
Người mặc áo khoác nhận điếu thuốc, rảo bước lao đám đông, dù quen ai nhưng , miễn giấu kỹ là ai nhận .
Anh cũng từng tổ chức nhiều tiệc, mỗi về quê mở tiệc, các bà cô dì chú bác đều kéo đến.
Anh còn nhớ hết mặt, tiệc thế khách đến đông, tám phần cũng quen .
Người áo khoác lâu, Ngô Dũng tay chơi giàu cũng đến.
Gần đây ăn ké nhiều, đưa lên mạng, nhưng những thấy ngại mà còn càng hăng.
Và còn đổi giờ, đây ăn trưa, giờ trưa tối đều .
Hôm qua còn nín một ngày.
Một ngày là giới hạn, nghĩ mấy hôm đều ăn tối, hôm nay quyết định ăn trưa.
Đi một vòng quanh sảnh, tìm bàn ghi lễ, quen tay rút hai vạn đặt lên bàn.
"Chào, ghi lễ cho ."
Cậu sắp khai tiệc, các bàn kín, bàn dự phòng cũng bảy tám , định cất sổ, ngờ đến, .
Nhìn thấy hai cọc tiền bàn, cảm giác quen quen.
Anh xuống, lấy bút, hỏi: "Chào , tên gì?"
Ngô Dũng : " Ngô Dũng, mừng hai vạn."
"Ngô Dũng? Anh cũng tên Ngô Dũng ."
"Hả?" Ngô Dũng chớp mắt, chắc: "Nhiều tên Ngô Dũng lắm hả?"
"Không nhiều lắm, nhưng hôm nay một họ hàng cũng tên Ngô Dũng . Không ngờ họ hàng nhà cháu còn trùng tên."
Ngô Dũng lau mồ hôi trán, gượng: "Cũng trùng thật. Ngô Dũng là tên bình thường, phổ biến, trùng hợp thôi."
Cậu nghĩ cũng , Ngô Dũng là tên thường, mà hai trùng tên lẽ còn quen .
"Trong cùng bên trái vẫn còn chỗ, đó ."
"Cảm ơn!" Ngô Dũng nhanh nhẹn đến bàn dự phòng, quen chỗ lắm, còn tự nhiên chào hỏi cả đám lạ mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-442-anh-cung-ten-ngo-dung-a.html.]
"Chào , đến đây , đừng khách, cứ như nhà , ăn uống vui vẻ nhé."
Họ hàng quen , nhưng thấy nhiệt tình thế, cũng vui vẻ đáp lễ.
Có bà thấy hợp mắt, mai mối.
"Cậu trai trai quá, bạn gái ? Chưa thì bà giới thiệu cho, gái Bắc Kinh."
Ngô Dũng dám cầm tiền ăn ké, chắc chắn là đỉnh cao xã giao, chuyện dễ xử.
"Cảm ơn bà, nhưng cháu bạn gái mấy năm , cảm ơn bà."
Đang , liếc sang mặc áo khoác đeo kính bên cạnh, từ mái tóc bạc và da tay thể đoán là bác, tò mò.
"Bác, nóng thế bác còn mặc áo khoác? Hay bác cởi , cháu treo lên giá giúp."
Bác áo khoác đằng kính râm trợn mắt thằng con bất hiếu.
Không nó bảo gần đây ăn ké bữa tối ?
Sao hôm nay bữa trưa cũng đến.
Lỡ thằng bất hiếu phát hiện thì nó c.h.ế.t.
Ông ngoảnh mặt , giả vờ .
Bên , ghi xong hai vạn, thấy khó chịu, hai mừng nhiều thế, ruột ngại quá.
Cậu giận, sửa lễ của thành sáu vạn.
Ông mấy căn nhà ở Bắc Kinh, thiếu lễ, quyết thua mấy họ hàng xa.
Sửa xong, thấy thoải mái.
Cất tiền và sổ, về bàn , chờ khai tiệc.
Mười một rưỡi, bắt đầu.
Nhân viên bưng từng món lên bàn.
Từ tráng miệng đến canh, đến món chính, món nào cũng tinh xảo, đủ sắc hương vị.
Món nào trông cũng hấp dẫn.
Đậu hũ hạnh nhân trắng như ngọc, canh đậu phụ văn tư như bức tranh trong bát, heo sữa như bảo thạch... Đủ món, hoa mắt.
Thấy món ăn, họ hàng mắt sáng.
Từ xa bay đến vì món , cuối cùng cũng đợi , dễ.
Đồ bày, ai khách sáo, thấy gắp là cùng hưởng ứng, gắp ngay món ngon.
Trước mặt áo khoác là heo sữa , cũng chẳng khách, gắp một miếng.
Vừa ăn, tiếng giòn vang trong miệng, da heo giòn tan.
Da vỡ vụn răng, giòn như giấy bóng, tiếng động rõ ràng.
Răng cảm nhận vị giòn, thơm, giòn tan, đó là tận hưởng cảm giác đỉnh cao.
Lớp mỡ da chảy hết mỡ, mỏng tang, ăn ngấy, thơm béo, tan ngay, khiến thèm nuốt.