Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 444: Miễn là ông không lộ mặt, ông không thấy ngại

Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:05:32
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bố Ngô thấy thằng con đó run run nhịn .

Ông nắm chặt tay, kìm cơn đ.á.n.h nó.

Đi ăn ké, thể khiêm tốn chút ?

Cúi đầu ăn là , cứ ngó nghiêng, còn ông.

Biết ông đến thì , ăn thêm miếng nào?

Lỡ chủ nhà phát hiện thì ngại.

Bố Ngô ăn nghĩ lát về dạy dỗ thằng con thế nào.

Bên chủ nhà đến mời rượu.

Tiệc tùng mời rượu là bình thường, thường từng bàn, nếu chủ nhà uống sẽ nhờ uống cùng, khỏi say.

ở quán A Quân, ai cũng điềm tĩnh.

Đều thưởng thức món ngon, nên mời và uống đều nhẹ nhàng.

Uống vài ngụm, chủ nhà nhấp một chút.

Say thì ăn ngon, tiếc lắm.

Dân nghiện rượu đến quán A Quân cũng trở nên tao nhã.

Quán A Quân chữa lành chứng sợ xã hội, và biến dân nghiện rượu thành yêu ẩm thực.

Quay , chủ nhà đến bàn Ngô Dũng.

Cậu Từ Nguyên Hành theo, rót rượu, đến Ngô Dũng thì rót đầy, vài câu xã giao.

Đến bố Ngô, Từ Nguyên Hành đợi giới thiệu.

Cậu bỗng nhớ ông cũng tên Ngô Dũng, ngớ : "Vị cũng là Ngô Dũng."

"Phực... hặc hặc..."

Ngô Dũng húp canh, sặc sụa, ho sù sụ, nước mắt trào , hồi lâu mới bình tĩnh.

Thấy cả bàn , vội xua tay: "Xin , chỉ sặc thôi, gì, haha."

Bố Ngô uống nhanh chén rượu Từ Nguyên Hành rót, cúi đầu ăn tiếp.

Không , miễn ông lộ mặt, ông thấy ngại, ai nhận . Về nhà dạy dỗ thằng con, cho tiền bịt miệng.

Còn bây giờ bỏ , , còn một món lên, đến đây , ăn xong.

Ông quan tâm lộ , vẫn đợi.

Chờ một lát, món cuối cùng cũng lên.

Món cuối tiệc là điểm tâm cung đình, đậu vàng.

Món ngoài chợ cũng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-444-mien-la-ong-khong-lo-mat-ong-khong-thay-ngai.html.]

bằng Phương Thương.

Điểm tâm lên, màu sắc thu hút .

Đậu vàng thượng hạng màu vàng nhạt dịu, chói, tối, như đá hoàng ngọc, như sữa đông mới đông, màu sắc dễ chịu.

Mặt bóng láng, tỳ vết, bọt khí hạt, miếng nhỏ hình thoi xếp đều trong đĩa, thanh nhã.

Bố Ngô cầm một miếng, ngửi nhẹ, mùi thanh tao, nồng, cần yên tĩnh hít sâu mới cảm nhận vị ngọt bùi của đậu Hà Lan ninh nhừ.

Không mùi khác, chỉ hương thực vật thuần khiết, yên bình như thiên nhiên.

Ngửi thấy, như lạc thiên nhiên, lòng yên tĩnh.

Ngón tay chạm , cảm nhận sự mềm mịn, đưa miệng, cần nhai, lưỡi ấn nhẹ, đậu vàng tan ngay, mượt mà, xốp mịn như ngậm một ngụm gió mềm, tưởng.

Bố Ngô thích điểm tâm, ăn miếng , phấn chấn hẳn, bữa ăn ké thật đáng.

Món lớn, cơm rang, điểm tâm, món nào ngon.

"Điểm tâm ngọt nhẹ, đủ, ăn xong đầy mùi đậu, tuyệt."

"Bác đúng, ăn đậu vàng , ngọt gắt, tưởng đậu vàng là điểm tâm ngọt ngấy, nhưng quán A Quân ngọt ngấy, thì nhà khác cho nhiều đường."

"Ừ, ngọt thanh, nhạt, ngược càng dễ ăn, thích ngọt nhưng thấy độ ngọt , đúng là hàng thấp bếp."

"Các bác , vụng về, khen, chỉ ngon, ngon lắm."

Mọi khen điểm tâm.

Khen xong, nhân tiệc thi đỗ, khen Từ Bằng Dương.

Đại học Hàng Vũ trụ Bắc Kinh là trường đỉnh, khen.

Cơm no, Từ Bằng Dương theo bố, bố bảo rót rượu thì rót, khen, bất lực.

Chưa ăn, đại học quan trọng, ăn mới quan trọng. Ăn xong mới nhớ tiệc thi đỗ của .

May thi , nếu thi dở, ăn no khen xong mà đại học tầm thường thì ngại.

Tiệc thi đỗ, ai cũng no nê.

Tiệc xong, họ hàng thạo tin còn quầy đồ mặn xếp hàng, mang về nhà.

Từ Nguyên Hành dặn nhân viên, giờ xếp hai chục túi đồ mặn hút chân cốp, mang về ăn, còn biếu mấy nhà bận .

Họ hàng kéo chơi, mua đồ đặc sản cổng công viên giải trí, mới về.

Tất nhiên cũng tự lo, cần Từ Nguyên Hành nhọc lòng.

Đây lẽ là tiệc ít lo nhất của .

Trước khi họ cảm ơn , nếu may bốc , họ cơ hội ăn món ngon thế.

Không thấy khi ăn, khách tầng hai tiệc họ thèm đến ?

 

Loading...