Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 449: Cháu hiếu thảo thế, ông hơi phiền

Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:05:38
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm đó cả Giai Thành mất ngủ, đông hơn cả hôm tiệc.

Nhà tiệc đang tranh ai .

Nhà tiệc thì tính lấy ăn cá.

"Vậy ngày mai lấy ác liệt nhỉ.”

Một khu, đàn ông áo vest cầm điện thoại, mặt nghiêm như đàm phán khách hàng khó.

Vợ cũng nghiêm: "Còn ác liệt hơn, đợt tiệc chỉ vài ăn. Giờ ai cũng thèm, đoán hai giờ sáng đông shipper xếp hàng."

", fan lão thành sốt, dịp bỏ. Các cụ mất ngủ, kéo bàn mạt chược cửa quán đ.á.n.h xếp hàng."

"Cơ bản, lạ. Chính là mai ăn quán A Quân, ?"

Vợ chồng tính thời gian, chồng cau mặt.

"Mai bảy giờ gặp khách, thức khuya , khách quan trọng, trượt khỏi mất vua bán hàng."

Vợ nghĩ việc , thở dài.

" điều dưỡng, thức đêm mai tiêm nhầm thì hỏng. Phải chịu trách nhiệm, thể vì ăn mà bỏ việc."

"Thế ?"

Nhìn hồi lâu.

"Hay thuê shipper , lâu lâu mới .”

Chồng .

Vợ tiếc tiền, lăn tăn.

Cuối cùng đập bàn: "Được, thuê. Tháng mua quần áo, giày của gác ."

Vợ nhắn tin loạt cho shipper quen, yêu cầu lấy .

Nhanh nhận, báo giá: sáng 1.000, chiều 800, chọn giờ?

"Giờ nào cũng , mai đông, miễn lấy ."

Vợ chuyển 1.000, nếu chiều sẽ trả 200.

Xong tiếc tiền.

Đi trong nhà, tưởng tượng ăn cá, than thở 1.000 mất.

Lúc , lúc buồn.

Nhà , thỉnh thoảng ăn ngon cũng , nhưng mất 1.000 thuê xếp hàng vẫn xót.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-449-chau-hieu-thao-the-ong-hoi-phien.html.]

"Hay chia tiền shipper. Hơi hổ, nhưng lợi cho cả hai."

Chồng ngại, nhưng vẫn đăng bạn bè: "Mai tiệc quán A Quân, giờ xác định, còn sáu chỗ, mỗi chỗ 200, ai cần inbox."

Chưa ba phút đồng nghiệp nhắn.

"Bình, cho một chỗ, chuyển tiền ."

"Anh Bình, hai giờ dậy xếp hàng ? lấy một chỗ."

", Bình, nhờ hai chỗ, bạn gái giận vì ngủ quên. Cần quán A Quân dỗ, xong nhé, chuyển tiền."

Chưa mười phút hết chỗ, hỏi , xóa bài.

Chồng chuyển tiền vợ.

"Vậy, thu tiền. Hơi mất mặt nhưng học sếp."

Vợ ngờ, mắt sáng, thể thế.

Cá vàng , tiệc mười món cũng đủ.

Đồng nghiệp đăng ký cũng hài lòng.

Sáng hôm , ông nội khen vui, dậy sớm, quán lúc sáu giờ. Thường bảy giờ A Vượng mở, Lão Bạch cho nhân viên mang đồ.

Hôm nay ông mở sớm.

Ông lấy , chuyện với các cụ xếp hàng.

"Vốn về hôm nay, nhưng Tiểu Thương cứ giữ, bảo cá vàng nhồi canh cho . Nó tìm cá lâu lắm, cháu hiếu thảo thế, nỡ ."

" dạo Mãn Hán, hôm qua chân nai, hôm , hôm đậu hũ và lô hán, đủ món, ăn no nổi. Cháu hiếu thảo, cũng phiền."

"Thấy béo, già béo , hôm nào về."

Ai khác bảo thế, lăn mắt, nhưng đây là ông nội Phương Thương, ngày nào cũng ăn tiệc, khoe mà thật.

Bác Vương khéo đáp: "Béo , bác . Ăn, ăn no, xong đưa câu, khỏe , còn câu cá về cho Tiểu Thương nấu."

"Bác đừng về, ở đây vui thế."

Phương Quân tìm bố, thấy bác Vương thế, khen vài câu.

Bác Vương đúng là hiểu .

Đưa bác góc, thì thầm: "Bác cứ khuyên bố, bố về quê một lo. Chiều lấy chân giò pha lê và rồng phượng, bác và bố uống. Gà ngon, để một con gà , bác ăn nhiều."

Bác Vương nuốt nước miếng, vỗ ngực: "Giao cho ."

 

Loading...