Không những thế mà bây giờ Ngô Dũng ăn ké còn đường hoàng, chẳng thèm giấu giếm gì nữa. Lần nào cũng canh đúng giờ khai tiệc, đặt hai vạn tiền mừng xuống bàn ăn.
Cậu tiền mà, cái thiếu là một bàn tiệc chứ thiếu tiền.
Giai Thành là một thành phố lớn, nào chỉ tiền. Thế là mấy tay nhà giàu khác cũng theo, lén lút đến tiệc, bỏ tiền mừng bàn chờ ăn.
Người ăn ké đông quá nên cuối cùng xảy vấn đề.
Cách đây mấy hôm, một nhà tổ chức tiệc thi đỗ, nguyên mười tám bàn, thế mà họ hàng đến trễ chỗ .
Bàn dự phòng cũng đủ, cuối cùng thêm bàn và thương lượng với quán A Quân mới ăn .
Bàn thêm thì món ăn chắc chắn sẽ khác, may mà Phương Thương hào phóng, nhiều món đều chia cho nhân viên ăn.
Cho nên bàn thêm hôm đó ăn phần cơm của nhân viên, thế mà vẫn thiếu mấy món, cuối cùng bằng món khác đơn giản và dễ hơn.
Tuy đều là đồ do Phương Thương , nhưng vì đến ăn tiệc thi đỗ đặc biệt mà thiếu mất mấy món, cảm giác chẳng khác nào ông câu cá tuột mất con cá ba mươi cân.
Chuẩn kéo lên bờ mà nó vẫn vuột mất.
Chuyện đó đủ để họ kể trong suốt năm năm, mỗi nhớ đều đau lòng vì ăn chịu nhanh, để bọn nhà giàu chen mất chỗ.
Những ăn trọn bữa tiệc đó than thở video bao , suốt ba ngày liên tục cứ tỉnh dậy là ứng dụng video để rên rỉ.
Chính nhờ họ than thở mà những ăn tiệc đều tích cực hẳn, ai cũng tìm cách đến sớm, ai đến trễ cũng cố gắng thu xếp công việc để ăn trọn vẹn.
Người còn năn nỉ đủ điều với sếp để xin tan sớm một tiếng.
Lúc sếp đều thông cảm mà cho họ về sớm.
Dù gì tiệc thi đỗ ở quán A Quân mà ăn thì tiếc cả đời, sếp cũng hiểu.
Vì thế sáng nay, đầy chín giờ mà sảnh kín .
Đến hơn mười giờ, mười lăm bàn tiệc gần như kín chỗ, chỉ còn vài ghế trống.
Người đó thỉnh thoảng nhận điện thoại từ họ hàng đến.
"Sao thế, ghế của , đang trông đấy, yên tâm sẽ giữ cho , để ai cướp mất."
" đặt cả đứa con hai tuổi của lên ghế , ai chiếm , yên tâm. Đầu thể đổ, m.á.u thể chảy, nhưng ghế thì mất."
"Trời ơi, gần như gọi điện mười phút một , thế thì thà đến trực tiếp còn hơn. Thôi , để cái túi của vợ ở đây giữ chỗ cho , đến thì chỗ rời tầm mắt ."
" bận, bảo trông hộ thì trông hộ, lo gì nữa... Ôi dào, khói t.h.u.ố.c gì chứ, là họ hàng cả, tuy hôm qua mới chính thức quen nhưng ghế vẫn sẽ coi chặt cho ."
Từ hơn chín giờ, những cuộc gọi như thế ngừng vang lên, đến gần mười một giờ thì càng nhiều hơn.
Những đến thì lo sốt vó, chỉ mọc cánh mà bay tới cho nhanh.
Tóm là mục tiêu chính: phòng trộm phòng cướp phòng ăn ké chiếm chỗ.
Chủ nhà sắp xếp chỗ mấy câu cũng bắt đầu lo lắng.
"Họ hàng đăng ký mười lăm bàn, xếp mười sáu, chắc chứ? Giờ ăn ké tầm bảy , để riêng một bàn, chắc sẽ họ hàng nào chỗ chứ?"
Bà chủ nhà hỏi bắt đầu tính ngón tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-451-dien-cung-khong-them-dien.html.]
"Chắc , khi gọi điện rõ, ai đến thì báo , đừng đến bất ngờ, thì đủ bàn, hết sẽ ăn trọn bữa. Chắc họ còn lo hơn ."
"Vậy thì , tiếp khách ."
Hai vợ chồng bàn bạc thấy nên yên tâm.
lúc đó Ngô Dũng bước quán A Quân.
Gần đây ăn ké nhiều đến nỗi ai cũng . Ngô Dũng là mặt dày, nổi tiếng , những né tránh mà còn nhiệt tình hơn nữa.
Không chỉ tiền mừng từ hai vạn lên ba vạn, mà khi đặt tiền cũng chẳng thèm giấu, còn đường hoàng chào hỏi chủ nhà.
Lúc ghi lễ, hỏi tên, thẳng thắn đáp Ngô Dũng, chẳng cần giấu giếm.
"Anh chính là Ngô Dũng... đó hả?"
Người ghi lễ một tên Ngô Dũng nhưng rõ mặt, tên liền nhớ .
Được hỏi còn cực kỳ tự hào.
" đúng, chính là Ngô Dũng đây. Chào bác, lát uống một ly nhé."
Cậu vỗ vai bác, sang đại sảnh tiệc, thấy cặp vợ chồng dắt con chào khách, đoán đó là chủ nhà.
Cậu tiến , hào sảng đưa tay bắt tay ông chủ nhà.
"Chào , lâu quá gặp."
"Xin chào, là?" Ông chủ nhà đang nghĩ xem đây là ông họ xa nào trong một nghìn ba nghìn dặm, thì Ngô Dũng : " là Ngô Dũng, đấy. Lát uống một ly nhé. tới mời, nên tự phạt ba ly."
Ông chủ nhà ngơ ngác, đến khi vợ nhắc mới phản ứng.
"À , là Ngô, danh lâu, chào ."
Bắt tay xong, Ngô Dũng còn khen đứa trẻ nghiệp một tràng.
Rồi hỏi ông chủ: " cho tiện mà phiền ?"
"Bên , bên , là bàn dự phòng để riêng, mời ."
"Cảm ơn."
Ngô Dũng xuống thoải mái, thật sự chẳng thèm diễn. Lúc ông chủ rời , vẻ mặt vẫn còn đầy mơ màng.
Không ăn ké đều lén lút ? Sao tới chỗ lớn tiếng thế , chẳng diễn, gì đó, còn bắt sắp xếp chỗ nữa.
Thôi thì đây cũng thành quy tắc ngầm của các bữa tiệc, ăn cho vui là .
Trong bếp, Phương Thương gần xong các món, nước dùng cá vàng nhồi canh cũng đông đạt độ sánh .
Cậu lượt tưới dầu hành lên da cá, bước gọi là tưới dầu định hình.
Phải dùng dầu nóng tưới đều từ đầu tới đuôi, lặp vài đến khi vảy cá nở, cá định hình, màu vàng nhạt là đạt.
khi nhét giấy dầu bụng cá để tránh lúc chiên thịt co mất trống.
Sau đó nhận túi bóp nhân từ tay sư phụ Kỷ, nhồi đầy bước cuối cùng là đem hấp.